Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

tháng ba

 

 

  

nó đến lúc chúng ta hôn nhau lưỡi tìm kiếm nhau rất ngọt
khi đó mật tiết ra thật đắng

nó đến từ mùi hương buồn bã
khi mưa nhỏ xuống thật chậm

nó đến trong những ngày trời gió
khi đó chúng ta mất trí

nó âm thầm tiến hành mọi nghi lễ đẹp đẽ cho thân thể
và cùng lúc đục ruỗng bên trong

nó đi ba trăm sáu mươi lăm ngày cộng với tháng ba
chúng ta nuốt cạn giọt mật cuối
báo tin ong tuyệt chủng

đừng tưởng tháng ba rồi sẽ qua
không
nó sẽ không buông tha
kẻ lỡ gói tháng ba vào trong chữ

và chữ không bao giờ buông tha

chúng ta tưởng sẽ trút khỏi đôi vai
như trẻ con cởi túi đeo lưng ném xuống sân, lao vào bụi cây
lao vào kỳ nghỉ mùa xuân

chúng ta tưởng sẽ thảy lại phía sau
tất cả
mở dây kéo ra
dốc ngược
rơi khỏi túi lả tả

tất cả

tự tháo mình khỏi giấy
tất cả
nhưng vẫn giữ ý nghĩa chúng muốn

chỉ điều chúng muốn tin

chỉ điều chúng muốn tin
những biểu hiện tâm lý kỳ lạ, chứng thích ăn thịt người, thói quen tự tra tấn tình cảm để xem đau đớn đến đâu
và những ngày vắng tanh, vắng tanh, đang tiết ra mật đắng

nó đã đến lúc chúng ta hôn nhau, lưỡi tìm kiếm nhau rất ngọt
nó đã đến khi còn là mùi hương buồn
nó đã đến trong những ngày trời gió
nó đã âm thầm tiến hành mọi nghi lễ đẹp đẽ cho thân thể
và cùng lúc đục ruỗng bên trong

nó đã bào mòn chúng ta
nhưng chống lại sự bôi xóa

không bao giờ tuyệt chủng

tháng ba
 

oc. 19 tháng 3. 2010

 

 

 

.

bài đã đăng của Đặng Thơ Thơ


1 bình luận »

  • Liêu Thái viết:

    Bài thơ này là một vệt nối câu chuyện bỏ dỡ của bài thơ trước. Nhưng nếu như bài thơ trước ngồn ngôn phức cảm nhục thể ẩn mình, gói ghém trong câu chữ, trong từng kí tự  buông mình trên bàn phím (hoặc giả rơi trên gấy hay trên một phiến kí ức mờ nhòa –  hiển hiện nào đấy… trong căn phòng nào đấy cũng rất siêu thực) thì bài thơ này vô hình trung chạm đến bản thể, chạm đến phần trắc ẩn của hiện hữu bởi sự  giằng co giữa kí ức và hiện thực, giữa hoài niệm và hiện sinh, giữa bản ngã yếu đuối trước nỗi ám ảnh khôn cùng về hư vô, về thời gian… Cái độc đáo và đối chiều giữa hai bài thơ là ở chỗ: bài trước nói về chữ nhưng lại cho cảm giác nhục thể – một thứ nhục thể trong trẻo vắt ra từ chữ, bài thơ này có nhắc đến, có nói đến nhục thể ít nhiều thì lại cho cảm giác cận kề hư không, nỗi hoang hoải của con người trước vô cùng và trước chính mình… Mà trên hết là nỗi cô độc của hiện hữu trước những gì thuộc về trí nhớ, tiềm thức… Thật sự! Hết bất ngờ này lại đến bất ngờ khác! Thơ, có lẽ vốn là vậy, nên chi gọi là thơ… thơ!

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch