Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Ông đưa sim tím vào thơ

9 bình luận ♦ 20.03.2010

 

 

 

HuuLoan

 

 

   Thành kính tưởng tiếc nhà thơ Hữu Loan
 

ông mất tuổi chín mươi lăm
như một cánh hạc dặm ngàn vút bay
đọc thơ ông có những ai
xót xa hồi tưởng những ngày tháng xưa

ông đưa sim tím vào thơ
khóc vợ mới cưới qua bờ sinh ly
bài thơ gây những hoài nghi
tâm hồn ủy mị cũng vì tiếc thương

mấy năm kháng chiến can trường
chứng kiến đấu tố tận tường dã man
cái ác làm ông bất an
đội quân cải cách giết càn lương dân

ông gặp con gái ân nhân
bị người bạc đãi thập phần xót xa 
mặc trên cấm cản lệnh ra
dù con địa chủ quyết là lấy thôi

thời những kẻ ác lên ngôi
văn nghệ phục vụ bằng lời dối gian
ngòi bút chân thật đấu tranh
ông mang tai họa Nhân Văn vào người

bỏ Đảng thà đổ mồ hôi
mỗi ngày thồ đá hơn bôi bác lòng
giết ông chúng giết không xong
thơ ông như lửa cháy trong tim mình

nghèo nhưng sống với nghĩa tình
hai con mắt sáng cười khinh Đảng đoàn
thường dân cương trực Hữu Loan
khi cần chửi Đảng không khoan nhượng lời

tin ông từ giã cõi đời
người yêu thơ ở khắp nơi thẫn thờ
nghìn sau sẽ chẳng phai mờ
một nhân cách sống trong thơ bi hùng
 

 

 

.

bài đã đăng của Bắc Phong


9 bình luận »

  • Van Rich viết:

    Ở đâu đó !
    Người ta đang thẩm thấu
    Cả nổi buồn và cả những suy tư
    Ở đâu đó có vầng trăng đang khuyết,
    Chặt xuống đời ta ngàn vạn nổi u hoài…
    Ở đâu đó dục tình lên mảnh liệt !
    Đề hoài thai từng lẽ sống dị thường.
     
    Ta suy tưởng loài người, hay loài thú !
    Có đường nào chung chạ dưới trăng hoa,
    Có đường nào thứ tha và ân hận ?
    Kề nhau nghe ngàn vạn nổi đau buồn.
    Đêm chưa hết, đêm chai sần bóng tối
    Kẻ ly hương, chai sạn cả tâm hồn…
    thuong tiec HUU LOAN

  • Nguyễn Văn Thà viết:

    Bài thơ này, thế hệ sau này mỗi lần đề cập tới Hữu Loan, chắc chắn phải nhắc tới.

  • hoàng-xuân sơn viết:

    Đọc bài thơ Bắc Phong viết cho “Ông” Hữu Loan bỗng cảm thấy hổ thẹncho dòng thơ ngô nghê đã từng khóc một “Ông bá vơ”nào ở bên ngoài đất nước Việt Nam :
                                       “Thương cha thương mẹ thương chồng
                                         Thương con thương một thương ông thương mười” . . .
    !!!!!!!!!!!!!!

    HXS

  • NQT viết:

    @ Nguyễn Văn Thà
    Sao không nói ngược lại, hay hơn:
    Bài thơ này mỗi lần đề cập tới BP,  chắc chắn phải nhắc tới HL?
    NQT

  • Hà Thủy viết:

    Lạ quá, không thể phủ nhận tấm lòng của Bắc Phong đối với thi sĩ Hữu Loan, tuy nhiên bài thơ này cứ như là một bài vè thời sự đâu có gì hay đến nổi “thế hệ sau này……” lại còn “cảm thấy hổ thẹn….”. Vẫn còn áo thụng vái nhau?

  • Trần Thiện Huy viết:

    Tôi cũng buộc phải đồng ý với Hà Thủy. Cách đặt song song đối chiếu hai bài thơ như vậy chưa chứng tỏ được sự tương phản nào, nếu muốn nói về mặt phẩm chất nghệ thuật. Nhất là chưa hẳn bài thơ Tố Hữu ai cũng công nhận là dở. Để rộng đường dư luận, tôi xin trích lại lời nhận xét của thi sĩ Vũ Hoàng Chương về bài thơ Tố Hữu:

    Thi nhân từ cảm xúc mỗi lúc tác động vào tâm cảnh của mình, để hồn trí phản ứng theo thất tình con người mà vận dụng thi tứ phổ diễn nên lời một tình tự nào đó, rồi đãi lọc thành thơ. Sự vận dụng càng xuất thần, việc phổ diễn càng khẩu chiếm, thơ càng có giá trị cao. Cảm xúc trước cái chết của một thần tượng được “đóng khung” tự bao giờ trong tâm cảnh mình, Tố Hữu đã xuất thần vận dụng nỗi u hoài, phổ diễn nên những lời thơ thật khẩu chiếm, rồi dùng những từ thật tầm thường, ít thi tính, đãi lọc nỗi u hoài của mình thành một tiếng nấc rất tự nhiên. Đạt đến một mức độ điêu luyện cao.

    ………………………………………

    Một tình tự không chân thực, dù được luồn vào những lời thơ xuất thần, khẩu chiếm đến đâu cũng không phải là thơ đẹp, thơ hay mà chỉ là thơ khéo làm, đó chỉ là thơ thợ chứ không phải là thơ tiên. Loại thơ khéo này người thơ thợ nào lành nghề cũng quen làm, chẳng phải công phu lắm. Nhất là nếu có đòi hỏi cho một tuyên truyền nào đó. Tố Hữu nếu khóc lấy, có lẽ là khóc thực, khóc một mình. Những bà mẹ VN trong bài đã khóc tiếng khóc tuyên truyền, không mấy truyền cảm“.

    Có thể tìm đọc toàn văn nhận xét của VHC, và hoàn cảnh phát ngôn, từ bài viết này:

    Thiết tưởng, những lời công minh của thi sĩ VHC nói đó đã nhắc nhở chúng ta một điều: nên chăng, khi phê bình, ta hãy làm rõ, đầu tiên là với chính mình, chúng ta thật sự đang phê bình chỗ nào, và phê bình vì sao.

  • Van Rich viết:

     
     [IMG]http://i641.photobucket.com/albums/uu135/ZooLoo234/huuloan-2.jpg[/IMG]

       Vĩnh biệt anh nhà thơ
      củ khoai, củ sắn,
      một đời đội đá oằn lưng
      và cả màu hoa sim tím,
      màu của thời nhạo báng con tim …

  • hoàng-xuân sơn viết:

    Cho dù có bào chữa cách mấy, văn nô vẫn hiện nguyên hình bồi bút !
    HXS

  • PHỤC AN viết:

    Thôi rồi màu tím hoa sim

    Ông đi núi khóc buồn nghiêng đất trời
    Đưa ông lòng rối bời bời

    Tiển ông tím cả một đồi hoàng hôn.
     

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2010 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)