Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » … 1 tác phẩm nghệ thuật?
Trang chính » , Nghệ Thuật, Tạo hình Email bài này

… 1 tác phẩm nghệ thuật?

 

 

 

tại bảo tàng viện Nghệ Thuật Tạo Hình Đương Đại MOCA (Los Angeles):

1 nghệ sĩ Jeff Koons
tác phẩm "Xô nước" (thép không rỉ sét)


nghệ sĩ Gregor Schneider
tác phẩm "Cửa sổ – Mưa ướt" (gỗ, keo hồ, kiếng, sơn)


À ! 5 cái xô nhựa màu trắng:

kiểu nghệ thuật Thông Dụng (Pop Art)

đặt theo đường thẳng gọn gàng:

kiểu nghệ thuật Tối Giản (Minimal Art)

tay xách được đặt theo những vị trí khác nhau,

chắc phải mang thông điệp/ ý nghĩa gì đây?

khuynh hướng nghệ thuật Khái Niệm (Conceptual Art)

để xem ai là nghệ sĩ sáng tác? tuyên ngôn, quan niệm nghệ thuật của hắn?

(đi tìm lời chú thích tác phẩm và tác giả trên vách tường)

tìm hoài không thấy – bèn hỏi nhân viên trực …

… thì ra đây là những cái xô hứng nước mưa dột từ trần nhà.

…thà hiểu lầm hơn bỏ sót…?

  

3/2010
Nguyễn Việt Hùng

bài đã đăng của Nguyễn Việt Hùng


10 bình luận »

  • Đặng Thơ Thơ viết:

     
    Có thể đây là nghệ thuật thực dụng (pragmatic art) chăng. Vậy thì 5 cái xô hứng nước này có giá trị hơn hẳn tác phẩm Xô Nước (thép không rỉ sét) của Jeff Koons, gấp 5 lần. Hay đây là art-like creation, tác phẩm hình-như-là-nghệ-thuật. Hay shock art, nghệ thuật gây sốc. Hay nghệ thuật lừa dối (deceptive art) những kẻ chuyên nghiệp nhất, như họa sỹ:)))?
    Hoặc vẫn là nghệ thuật ý niệm, một giây trước 5 cái xô là nghệ thuật, một giây sau chúng chỉ là những cái xô. Có phải ý nghĩa thực sự của nghệ thuật nằm ở đó? Khoảnh khắc, nghi hoặc, phủ nhận, và tự tái tạo bằng những con mắt mới?
    Theo tiêu chuẩn của nghệ thuật avant-garde (tiên phong, tiến bộ, không phải tiền vệ), thì đây là:
    – một tác phẩm mở (nhiều diễn giải)
    – chống lại mọi định chế đã thiết lập (tất nhiên)
    – chắc chắn không phải thủ công mỹ nghệ (vì không được đẹp lắm)
    – tạo nhiều cơ hội (chance invited) như hứng nước, tràn nước, cạn nước, xơ ý vung chân đá đổ nước, hốt nước vắt nước cho vào xô lại…:))
    – và người thưởng ngoạn có thể là một phần của tác phẩm (họa sỹ Nguyễn Việt Hùng đã chứng minh điều này)
     
    Cám ơn họa sỹ. Những diễn giải của họa sỹ đã biến những cái xô hứng nước bẩn thành nghệ thuật. Và tất nhiên mọi diễn giải đều có thể debatable.

  • le cao nguyen viết:

    Nguyễn Việt Hùng có lối dẫn dắt chuyện nghiêm túc một cách rất hóm hỉnh.

    Cám ơn
    LCN

  • T.T viết:

    Cảm ơn Nguyễn Việt Hùng đã dành thời gian để chụp ảnh những tấm ảnh này, và đăng lên damau.org . Tại sao tôi lại cảm ơn anh? Xin thưa, vì anh đã cho một ví dụ rất hay về “ý nghĩa của tác phẩm nghệ thuật” mà tôi đang suy nghĩ về .

    Khi đọc một bài thơ, bài văn, cũng như khi xem một tác phẩm nghệ thuật, người đọc luôn “tìm” ý nghĩa của nó.  Ở đâu đó trên damau.org này, tôi đã đọc được một lời khen một bài thơ là hay, vì đã diễn tả những điều thật vô nghĩa!

    Theo tôi, sự vô nghĩa của một tác phẩm nghệ thuật đã làm lãng phí thời gian của người thưởng ngoạn.

    Xin các nhà văn, nhà thơ đừng hù dọa người đọc chúng tôi rằng những tác phẩm vô nghĩa, tối tăm, thậm chí tục tĩu là những đặc sản văn chương dành cho người thưởng ngoạn cao cấp!

  • Cao Thanh Minh viết:

    Xin cám ơn Da Màu đã cho đăng góp ý của tôi về bài viết của Mai Văn Phấn. Nay tôi xin góp ý với Đặng Thơ Thơ vì chị nói “nghệ thuật avant-garde (tiên phong, tiến bộ, không phải tiền vệ)”.
    – Theo chỗ tôi hiểu thì “tiên phong” là “pioneer”, “tiến bộ” là “progressive”, khác với “avant-garde”.
    – Các từ điển Nhựt văn và Trung văn hiện nay thường dịch “avant-garde” là “tiền vệ”.
    – Có thể lấy một thí dụ đơn giản để phân biệt các chữ đó: ta nói Đặng Thế Phong là một trong những nhạc sĩ tiên phong (pioneer) của Tân nhạc VN, nhưng ông không phải là nhạc sĩ tiền vệ (avant-garde) vì vẫn viết theo phong thái lãng mạn (romanticism). Nói cách thông thường thì nhạc của ông “tiến bộ” so với cổ nhạc, nhưng theo quan điểm Marxist thời đó thì nhạc viết cho giai cấp công-nông mới “tiến bộ” cho nên sau Cách mạng tháng 8 ở miền Bắc XHCN “tiến bộ” đã cấm hát nhạc “phản động”, “đồi trụy” của Đặng Thế Phong! Tôi nghĩ thời bây giờ ta nên tránh dùng chữ “tiến bộ” trong nghệ thuật.
    – Cao Thanh Minh, Dublin, CA, 3/13/2010.

  • Đặng Thơ Thơ viết:

    Tôi xin phép được trao đổi thêm với độc giả Cao Thanh Minh về điều anh/chị góp ý với tôi.
     
    1. Pioneer thì đúng là tiên phong, mở đường, nói chung.

    2.Theo tự điển Anh-Việt của Viện Khoa Học Xã Hội/ Viện Ngôn Ngữ Học (new edition 2009):

    – Avant-garde (tính từ): ủng hộ những tư tưởng mới và tiến bộ, đặc biệt trong nghệ thuật và văn học.
    VD: avant-garde writers, artists: các nhà văn, nghệ sĩ tiên phong.
     
    – Avant-garde (danh từ): nhóm người ủng hộ những tư tưởng như vậy, nhóm người tiên phong
     
    3. Theo các tự điển Việt-Anh của Nhà Xuất Bản Thế Giới, tác giả Bùi Phụng (new edition- 2004), và Tự Điển Việt-Anh của Nhà Xuất Bản Văn Hóa Thông Tin (2000):

    – Tiền vệ: half-back, quarter-back (bóng đá)
    VD: Hàng tiền vệ mắc sai lầm ở nửa hiệp đầu, vì thế chúng tôi bị thua (the quarter-back fouled up in the first quarter, and that lost us the game)

    – Tiền vệ quân: advance guard
    – Tiên phong/ Tiền phong: advance guard, vanguard.
     
    4. Theo các tự điển Anh-Anh thì các chữ vanguard/ advance guard ngoài nghĩa là đội quân đi tiên phong, hay tiền vệ quân, còn có nghĩa avant-garde, tức là những người nghệ sĩ có tư tưởng mới, tiến bộ.

           – Tự điển The World Book Dictionary 1990:
    Avant-garde(n):  a group of people, especially in the arts, who are ahead of others in using or creating new ideas, methods, designs, or styles.
    (một nhóm người, đặc biệt trong các lãnh vực nghệ thuật, đi trước những người khác  trong việc xử dụng hay sáng tạo những ý tưởng mới, phương pháp mới, thiết kế mới, phong cách mới)

    – Theo Art History của Marilyn Stokstad, 3rd edition: “Những nghệ sĩ hiện đại đã sáng tạo ra cái gọi là avant-garde. Thuật ngữ này thoạt đầu dùng trong quân đội, để chỉ đội quân đi trước  tìm hiểu và lấy thông tin về một vùng đất mới trước khi quân đội tiến vào. Thuật ngữ này bắt đúng tinh thần luôn hướng tới trước của các nghệ sĩ hiện đại, và niềm tin rằng các nghệ sĩ avant-garde luôn luôn đi trước khả năng cảm thụ của đám đông.” (tr.1038)
     
    5. Nếu truy về nguồn gốc Hán-Việt, thì Tìến bộ có nghĩa là tiến bước, bước tiến tới trước, cũng hàm nghĩa đi trước người khác, và nếu kết hợp với các ý tưởng mới mẻ, thì đúng tinh thần avant-garde.
     
     
     

  • nguyễn hoàng nam viết:

    Hi anh Hùng
    Lần sau nếu thấy vậy, cứ dán business card của anh, và artistic statement vào.  Chắc chắn free publicity mà chẳng bị phiền toái gì nhiều, cùng lắm cảnh sát tới lập biên bản, càng khoái.
    Không biết anh có take request? Hy vọng lần sau anh phỏng vấn Keith Haring.  Tôi rất khoái tranh của anh này.

  • trần thiên thị viết:

    Xin damau vui lòng xác nhận điều này :
    Có những cảm nhận ký tên T.T có vài ý kiến từa tựa ý  kiến của tôi nhưng đó không phải là do Trần thiên thị viết tôi không muốn bạn đọc damàu ngộ nhận đây là ý kiến của Trần thiên thị.
    Tôi thiết nghĩ phần cảm nhận này là lành mạnh mọi người nên ký tên rõ ràng.
    Xin cám ơn

  • T.T viết:

    Ông trần thiên thị này ngộ nhỉ? Ông nói thế, làm tôi liên tưởng đến một cô gái điệu đàng: “Con nhỏ kia ưa mặc đồ giống tôi, xách bóp giống tôi, đi giầy giống tôi!”

    Tại sao bạn đọc chỉ nghĩ T.T là Thiên Thị, mà không là Tuơng Tư, Thì Thầm, Tí Tẹo, Toòng Teng, hay Tổ Trác … nhỉ?

    Anyway, nếu bạn đọc nào nghĩ T.T là Trần Thiên Thị thì T.T cũng được hưởng xái tiếng tăm của Trần Thiên Thị đấy chứ … hì hì . Hay là ông sợ T.T ý kiến lăng nhăng, làm xấu hổ Trần Thiên Thị ?

    Đùa tí thôi, chiều ông Trần Thiên Thị, xin thông báo cho toàn thể damau.org được rõ:

    “T.T không phải là Trần Thiên Thị.
    Và ngược lại, Trần Thiên Thị cũng không phải là T.T
    Hai bút hiệu là hai thực thể độc lập
    không làm vinh danh nhau
    cũng không làm hổ danh nhau!”

    Thưa, ông Trần Thiên Thị hài lòng chưa?

  • Trịnh - Trung Lập viết:

    “1 tác phẩm nghệ thuật” của Anh Nguyễn Việt Hùng rất thú vị và đáng suy gẫm.
    Tôi liên tưởng đến câu chuyện về Hàn Mặc Tử và Mộng Cầm trong 1 lần họ đi dạo trên đồi cát (có ánh nắng chiều rất đẹp) ở Mũi né, Phan Thiết như sau :
    “……..Mộng Cầm hỏi : Anh Trí thấy đẹp không. Hàn Mặc Tử đáp : Anh không phải là 1 hoạ sĩ hay 1 nhiếp ảnh gia, nhưng anh đã thu vào mắt mình 1 bức tranh chiều rực rỡ……….”

    Tôi bỗng rất phân vân về sự khác nhau giữa 1 tác phẩm nghệ thuật (đã được phổ biến cho công chúng) và sự cảm nhận nghệ thuật riêng tư trước 1 thực thể liệu có khác nhau chăng ?
    Dù sao cũng rất cám ơn Anh Việt Hùng đã gợi nên 1 ý tưởng vô cùng thú vị !

  • Nguyễn Việt Hùng viết:

    Cảm ơn sự quan tâm và đóng góp phản hồi, tôi học hỏi thêm nhiều điều từ lối nhìn thoáng và cách suy diễn phong phú của các bạn. Tôi hạnh phúc khi cảm nhận 1 vấn đề (tác phẩm) về nghệ thuật đã đem đến những nhận xét khác nhau, tác phẩm tự nó đã vượt qua sự kiểm soát của tác giả và từng mỗi cá nhân người thưởng ngoạn.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)