Trang chính » Da Màu và Bạn, Email bài này

Tôi và Da Màu

 

 

Easter morning by He QiHe Qi, Buổi Sáng Phục Sinh của Người Đàn Bà

 

Thế là gần một năm tôi được rong chơi thỏa thích trên một mảnh đất của ngôn ngữ tự do sau gần 35 năm tự tách mình ra khỏi xã hội… chủ nghĩa.

Sau gần 35 năm tôi mới có được một cái nhà tạm gọi là ra hồn.

Tôi được ổn định thật sự khi có được tờ hộ khẩu hẳn hoi ở đất Sài Gòn, sau 15 năm tạm trú chờ đợi và chạy chọt mệt muốn phát khùng.

Gần hai năm điều trị chứng rối loạn tâm thần lo âu mãn tính ở bệnh viện Chợ Quán tôi mới nghe bác sĩ nói tôi sắp hết bệnh. Bệnh nầy tôi mang trong người suốt ngần ấy thời gian, khởi đầu là tôi phát bệnh từ sau 30.4.1975, nặng kịch liệt là hồi giai đoạn tử hình phần tử ác ôn, do cha tôi bị tù mất tích suốt 6 năm sau mới tìm gặp. May mà ông không bị xử tử. May mà ông không phải ác ôn. Nặng triền miên là giai đoạn gia đình tôi sống bằng nghề làm thuốc lá lậu.

Có lẽ người tôi yêu nhất gần gũi nhất trong xã hội chủ nghĩa nầy là người bác sĩ trẻ tuổi, chân khập khiễng, mang kính trắng có nụ cười đẹp mà mỗi tháng tôi cầm sổ khám bệnh tới gặp. Khoảng 10 phút cho cuộc gặp gỡ trò chuyện nầy, sau khi đã chờ hơn vài tiếng đồng hồ trong đám bệnh nhận đứng ngồi la liệt.

Lần đầu tiên tôi thấy mình thiết tha muốn tâm sự với một con người sau ngần ấy năm im lặng. Bác sĩ hỏi tôi: “Sao? Cô thấy thế nào rồi? Có còn muốn nổi loạn nữa không?” Cái giọng êm ru, nụ cười khuyến khích. Tuy thế tôi cũng còn chưa dám nói hết tâm tư mình… Xã hội nầy phải nhớ là luôn luôn cảnh giác khi bày tỏ tư tưởng dù có lúc tôi rất mềm lòng khi nghe vị bác sĩ ân cần hỏi han. Tôi nói: “Cô thấy nhẹ nhõm nhiều, nổi loạn gì gì thì đã trút ra thơ hết rồi. Hì hì…” “Có còn sốc khi giận hờn ai không?” “Không, cô hết biết giận là gì rồi.” Tôi nói tiếp: “Có điều cô yêu mãnh liệt quá, có phải tại bệnh không bác sĩ?” “Cô tìm cái gì đó mà lao động cho giảm bớt năng lượng đi… Phàm trong con người luôn tồn tại rất nhiều năng lượng. Người thì lao động chân tay, người thì lao động trí óc để giải phóng nó đi, cơ thể mới cân bằng… Cô không làm gì cả thì ‘nó’ sẽ dồn vô chuyện đó, cô hiểu không?”

Tính từ 1975 đến 2006 thì tôi không viết lách gì nữa. Sách báo cũng không màng đọc. Hoặc có đọc cũng là để theo dõi việc học hành cho con cái. Thỉnh thoảng tôi thử làm thơ kiếm nhuận bút thì chẳng có báo nào đăng. Chỉ có một lần tôi nhờ người bạn gởi gắm thì được đăng một bài thơ. Và hầu như có nhờ cậy hoặc có “tay trong” thì mới có kết quả.

Mãi đến đầu năm 2007, sau khi chồng tôi qua đời tôi mới có thời gian rảnh rỗi mà làm quen với cái máy tính. Tôi tập chơi blog và thơ văn trong tôi từ đó mới thật sự sống lại. Rồi một người bạn giới thiệu trang web Da Màu với tôi…

Thú thật viết lách trên blog trong nước mình cũng phải “né” đủ thứ, viết hoàn toàn không thấy đã. Đến với Da Màu tôi như được thăng hoa chữ nghĩa và tâm hồn.

Thú thật, tôi có “bị” gì nơi vùng đất mới nầy tôi cũng chịu, không hối hận…

Tâm hồn và sức khỏe, kể cả “tâm thần” tôi bắt đầu hồi sinh vươn vai sống lại trên mảnh đất Da Màu. Tôi như là tôi thuở đôi mươi khi viết cho VĂN hồi ấy. Cái án chung thân tư tưởng tự mình máng vào cho mình đã không còn trong tôi. Bây giờ tôi khỏe lại, ngập tràn sức sống. Tôi không phải “hồi xuân” vì tôi hoàn toàn chưa hề thêm 35 tuổi vào cái tuổi đôi mươi năm nào. Tôi lại là tôi, không hề có 35 năm sống dưới chế độ xã hội chủ nghĩa. Tôi đã hết bệnh tâm thần. Dù sau đây, chưa biết tôi sẽ như thế nào, nhưng…

Cám ơn Da Màu, vùng đất cho tôi được tự do… phóng bút.

 

 

 

.

bài đã đăng của Âu Thị Phục An


4 bình luận »

  • Cát Minh viết:

    Chào chị Âu Thị Phục An.
    Chị làm thơ hay. Xin chúc chị luôn mạnh mẽ, nhiệt huyết.

  • nguyễn hoàng nam viết:

    Thưa chị,
    Tôi vẫn thường đọc thơ của chị ở đây.  Xin chúc mừng chị hồi sinh và mong được đọc những sáng tác mới của chị.

  • T.T viết:

    Trải qua một thời gian dài trong  hoàn cảnh gian truân như thế, mà chị ATPA vẫn còn làm thơ được, là một điều đáng mừng. Đối  với chị, thơ hẳn là lẽ sống, là niềm an ủi. Đọc bài viết chân thành của chị, những người có hoàn cảnh sống may mắn hơn (như tôi) càng tin vào gía trị  của thơ ca – như một sự cứu rỗi. Chúc bình yên.  

  • PHỤC AN viết:

    Chào các bạn Cát Minh, Nguyễn Hòang Nam, T.T !
    Không gì vui bằng được chấp nhận và chia sẻ như lời các bạn đã gửi đến .
    Phục An rất cảm ơn và chúc các bạn luôn vui khỏe trên hành trình cùng thơ.
    PA.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2010 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)