Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Nền Văn Học đến từ Hỏa Tinh

 

 

 

Sự việc xảy đến đột ngột và êm thấm, như một giấc mơ. Một cách chính xác hơn, như phần cuối của truyện khoa học giả tưởng The War of the Worlds của H.G. Wells. Bắt đầu từ một buổi sáng (nhất định phải là vô cùng đẹp trời), tất cả những điều mà người dân của nước Việt Nam khốn khó thèm thuồng mơ ước đã từ lâu bỗng dưng trở thành hiện thực. Lũ vi khuẩn độc hại từng ăn ruỗng bộ não của giới lãnh đạo chóp bu của đảng Cộng Sản cho Tư Bản theo Định Hướng Xã Hội Chủ Nghĩa (CScTBtDHXHCN), biến họ thành những kẻ phản dân hại nước cả nửa thế kỷ nay, bỗng đồng loạt lăn ra chết tươi, và hậu quả là đám người này ngay lập tức tỉnh ngộ và ra sức thực hiện những cải cách chính trị và xã hội cực kỳ cấp tiến nhằm chuộc lại phần nào những sai lầm mà theo triết gia Nguyễn Hữu Liêm (NHL) sẽ giảm đi dần dần theo chu kỳ xoáy trôn ốc trong vòng 999 năm sắp tới.

Trước hết, bộ chính trị của đảng CS tuyên bố từ bỏ quyền lực, giải tán hệ thống độc đảng, hủy bỏ hiến pháp “toàn trị” hiện hành, mời gọi nhân tài trong và ngoài nước cùng thành lập chính phủ lập hiến lâm thời. Giới sĩ phu Bắc Hà, Trung Hà, Nam Hà trong nước và Bôn Sa Hà, San Hô Thành Hà, Ba Lê Hà, Mộng Lệ An Hà, Ca Ba Ra Mat Ta Hà… ở hải ngoại nồng nhiệt chào mừng tin vui và hăng hái ghi danh tranh cử để tham gia quốc hội lập hiến hậu… vi khuẩn đầu tiên này. Chỉ sáu tháng sau ngày đại giác ngộ của giới chóp bu CScTBtDHXHCN, quốc hội và chính phủ dân chủ đầu tiên của nước Việt Nam Cộng Hoà Không Xã Hội Chủ Nghĩa (VNCHKXHCN – quốc hiệu mới) được hình thành từ những lá phiếu của 100% cử tri của đất nước trong một cuộc phổ thông đầu phiếu dân chủ và trong sạch (theo nhận định của tất cả các cơ quan giám định bầu cử quốc tế). Đảng CS cũng được phép tham gia tranh cử nhưng chỉ nhận được 0.1% của tổng số phiếu. Khi được yêu cầu phát biểu cảm tưởng về kết quả khiêm nhường này, nhân vật cầm đầu đảng Cộng Sản cho một nền Dân chủ thật sự (tên mới của đảng CScTBtDHXHCN) tuyên bố rằng tỷ lệ này phù hợp với công thức toán học áp dụng cho quy trình “sai phạm xoáy trôn ốc” đề cập ở trên. Về khả năng tranh cử của đảng trong những cuộc bầu cử dân chủ sắp tới, câu trả lời là “Điều này hoàn toàn có thể tiên đoán được dựa trên kết quả tranh cử vừa rồi. Con số mà chúng tôi có trong tay là 501, nghĩa là quý vị có thể lấy làm chắc là đảng ‘Cộng Sản cho một nền Dân chủ thật sự ‘ sẽ có mặt trong cuộc vận động tranh cử vào năm 2511!”

Bất kể sự vắng mặt “đáng tiếc” của đảng CS trong vận hội mới của đất nước, sự lột xác của hệ thống chính trị nhanh chóng đưa đến những cải cách xã hội sáng suốt và quyết liệt. Những phe phái, thế lực chính trị và xã hội trước đây chống phá, xâu xé nhau nay đều vui lòng ngồi lại để tính chuyện cùng nhau dựng nước. Kết quả là VN trở thành một trong những xã hội dân chủ kiểu mẫu của thế giới và nhận được yểm trợ tinh thần, vật chất, và cả quốc phòng từ các tổ chức quốc tế, đặc biệt từ Liên Hiệp Quốc. Chỉ sáu tháng sau ngày quốc hội lập hiến ra đời, nhi đồng VN lại một lần nữa đọc thấy trong bài học lịch sử đầu tiên của mình câu “Nước VN hình cong như chữ S, kéo dài từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau.” Chưa bao giờ trong lịch sử bốn/hai ngàn năm văn hiến, kể cả giai đoạn hội nghị Diên Hồng, có được một không khí êm ấm, hòa thuận như thế. Có người gọi đây là thời kỳ “Nghị quyết 36 thời không cộng sản nhưng có thuốc cường dương.” Bất kể những nhãn hiệu, người dân cả nước đều có cảm tưởng mình đang sống trong một giấc mơ tuyệt hảo. Ừmm, gần như tuyệt hảo, bởi vì không phải tất cả mọi người đều sống trong giấc mơ đẹp. Đối với một số người, có thể gọi là cơn ác mộng.

Cùng lúc với sự hủy diệt không giải thích được của lũ vi khuẩn độc hại đã bám chặt và ăn ruỗng bộ não của giới chóp bu của chủng loại “đỉnh cao trí tuệ loài người,” một hiện tượng kỳ lạ khác xảy ra. Những tấm thẻ đảng quý giá như vé vào cửa thiên đường bỗng nhảy ra từ ngăn kéo bàn giấy, từ tủ sắt đựng tư trang, đô la, ơ/u rô, từ ví đựng giấy tờ tuỳ thân và hình của vợ bé, hoặc từ những nơi chốn bí ẩn nào khác, xoay mòng mòng trước mắt chủ nhân một vài giây, và đánh bộp một tiếng, vỡ tung thành hàng tỉ phân tử và tan biến vào hư không. Tiếng bộp khẽ khàng này đánh dấu một bước ngoặt vĩ đại trong đời sống người cựu đảng viên: một con người mới toanh cho một kỷ nguyên mới toanh.

Tuy vậy, kỳ tích này xảy ra hơi khác đi cho tấm thẻ cũng quý giá không kém, thẻ hội viên hội Nhà Văn Việt Nam. Cũng nhảy ra từ những nơi chốn tương tự, cũng nổ đánh bộp một tiếng sau khi xoay tít thò lò, tấm thẻ hội viên thay vì tan biến vào hư vô thì lại đập ngay vào trán của khổ chủ và dính chặt vào đó. Có người sẽ đặt nghi vấn về kích thước của tấm thẻ có thể không vừa vặn với vầng trán, vốn thường không rộng rãi cho lắm, của chủ nhân và do đó đi đến kết luận rằng đây là điều bịa đặt. Những người này quên rằng nếu một điều kỳ lạ như vậy có thể xảy ra thì thêm vào đó cái khả năng tấm thẻ tự điều chỉnh kích thước của mình để trở nên vừa vặn với diện tích vầng trán của chủ nhân là điều hoàn toàn hợp lý và khả thi! Trong mọi trường hợp, hiện tượng này khiến quý văn nhân thi sĩ của hội vô cùng kinh hãi và đau lòng. Phản ứng đầu tiên là tìm cách gỡ bỏ tấm thẻ ra khỏi “tiền đình” của mình bằng mọi giá. Những người thành công trong nỗ lực này là những người… chết, bởi vì tấm thẻ bằng một cách nào đó được kết nối với những giây thần kinh quan hệ nhất của cơ thể, những va chạm dù nhẹ nhàng nhất cũng gây nên những cơn đau khủng khiếp đến chết được. (Về sau có người cho rằng việc tháo gỡ những nối kết giữa tấm thẻ hội viên và hệ thần kinh của chủ nhân cũng khó khăn như việc tháo gỡ những “nọc độc văn hóa” mà họ vô tình hay cố ý ươm gieo lên văn hóa VN trong quá khứ). Số cựu hội viên còn lại chỉ còn cách che giấu tấm thẻ ở tiền đình bằng cách tròng lên đầu cái bao giấy màu nâu (dành đựng hàng tạp phẩm trong siêu thị) có khoét hai lỗ ngang tầm mắt để nhìn… đời. Giải pháp này thật ra có nhiều bất tiện bởi vì âm thanh sột soạt luôn luôn hiện diện trong mỗi sinh hoạt dù nhỏ nhặt của người cựu hội viên. Nói tóm lại, người ta chỉ nghe được những tiếng sột soạt từ miệng, từ ngòi bút, và ngay cả từ tư duy của họ. Cách hay nhất trong một tình huống như thế là tránh càng nhiều càng tốt việc xuất hiện nơi công cộng như là người bằng xương bằng thịt hoặc dưới dạng tác phẩm hoặc ngay cả ý kiến. Và điều này (sự tránh né) sau cùng đưa đến sự khiếm diện của nhóm “sột soạt” trong việc tham gia công trình xây dựng một hướng đi cho nền văn học hậu toàn trị của đất nước.

Trong số những người không từng sở hữu những tấm thẻ quý giá của thời toàn trị phải kể đến nhóm “lặng lẽ,” những người không ngừng cống hiến, một cách lặng lẽ, những hoa trái từ nỗi đắng cay và ngay cả ô nhục của chính mình cho vườn văn học VN. Những người sống sót của nhóm tiếp tục chọn thái độ “cống hiến trong im lặng,” và do đó không đứng vào thành phần lãnh đạo văn học mới mẻ của đất nước. Ba trăm năm sau, thi hào Nguyễn Du, trong bài tham luận nhân đại hội văn học thường niên của đất nước, đánh giá rất cao những cống hiến văn học của nhóm “lặng lẽ” này.

Bất kể sự vắng mặt của nhóm “lặng lẽ” và “sột soạt,” đất nước ta vẫn may mắn còn có những lực lượng văn nghệ khác mà người ta có thể trông cậy vào để chăm sóc, hướng dẫn nền văn học mới toanh này. Trong số đó là những người đã từng mạnh dạn lên tiếng chối bỏ nền văn học toàn trị, và dõng dạc nhất là nhóm “đụ vỡ sọ.” Xét về mặt tiếng tăm và công sức, nhóm này xứng đáng ở vai trò lãnh đạo nền văn học hậu toàn trị, và xem ra sẵn sàng gánh vác trách nhiệm. Hơn thế nữa, trong không khí đầy ắp tinh thần hòa hợp hòa giải dân tộc, thủ lĩnh nhóm “đụ vỡ sọ,” một cách hào phóng, đề nghị chia sẻ trách nhiệm dẫn dắt nền văn học hậu toàn trị với những người làm văn học ở hải ngoại xuyên qua nhóm “rổn rảng,” một nhóm đã có nhiều tuyên ngôn dõng dạc không kém nhóm “đụ vỡ sọ.” Sự hợp tác diễn ra tốt đẹp cho dù có một vài trục trặc bước đầu về việc quyết định hướng đi cũng như tên gọi của nền văn học mới. Có một lúc, người ta không biết chắc nên gọi đây là “nền văn học đụ vỡ sọ” hay là “nền văn học rổn rảng.” Sau cùng thì mọi việc được giải quyết ổn thỏa theo tinh thần nghị quyết 36 có thuốc cường dương thời hậu toàn trị. Từ đó, nền văn học “đụ vỡ sọ một cách rổn rảng” chính thức ra đời.

Câu chuyện kỳ diệu này có thể nhưng không nên chấm dứt ở đây bởi vì chúng ta cũng muốn biết đôi chút về số phận của những người thuộc giới làm văn học ở hải ngoại nhưng không ở vào thành phần lãnh đạo kể trên. Nói chung thì họ… ok. OK đến mức nào thì còn tùy ở lựa chọn của họ, hoặc chấp nhận và sống, viết, suy nghĩ theo những “fatwa” nhân danh chính họ và được ban bố bởi giới lãnh đạo văn học thời hậu toàn trị hoặc sống, viết, suy nghĩ theo ý mình và chấp nhận trả giá cho nguyên tắc này.

Bây giờ thì câu chuyện đã có thể chấm dứt.

 

 

 

.

bài đã đăng của Phùng Nguyễn


8 bình luận »

  • phan ngọc viết:

    Thưa nhà văn Phùng Nguyễn,
    Cám ơn bài viết hậu…vi khuẩn rất hay, rất tếu của anh.
    Nhưng bài thơ ” thèm yêu chết được” và ” cục cứt” đang được/ bị tranh luận  trên Da Màu  mấy bữa rày có thuộc école  ” đụ vỡ sọ ” không ?
    Đâu là giới hạn của cấm kỵ ?

    Phan Ngọc.

  • PHỤC AN viết:

    Tôi thì lại thấy tôi đầu thai nhiều nhiều kiếp nữa, tủm tỉm đọc thơ móm mém nhai trầu.

  • ActionMinded viết:

    Anh Phùng Nguyễn,
    Bài anh viết có nhiều điều lý thú. Chỉ có một chỗ tôi thắc mắc không biết ý anh thế nào khi nói rằng “phản dân hại nước cả nửa thế kỷ nay” . Ý anh là 80 năm, 65 năm, 56 năm, 41 năm, 35 năm, hay một con số nào khác tính đến năm 2010 này vậy? Tôi muốn hiểu để có thể nhận định một cách công tâm, có tình có lý. Cảm ơn anh.

  • Luân Nguyễn viết:

    Một bài viết có giá trị dành cho những ông “thầy bói sờ voi” !
    Cảm ơn nhà văn Phùng Nguyễn

  • Hà Thủy viết:

    Tác giả kết ” Bây giờ thì câu chuyện có thể chấm dứt” nhưng sự tưởng tượng có thể bắt đầu. Một tưởng tượng nhỏ thôi, khi nền văn học  được lãnh đạo bởi nhóm “đụ vỡ sọ một cách rổn rảng” thì trong một lớp dạy văn cô giáo đang bình giảng những bài thơ tiêu biểu cho nền văn học nước nhà như là “Thèm yêu chết được”, “Bài thơ đồ cứt”, ” tình cảm thơ” …của những tác giả nổi tiếng thời “tiền chiến” và học sinh chăm chú nghe trong đồng phục trần truồng. Mới tưởng tượng chút chút thôi đã hết hồn. Tự an ủi hay là ông Phùng Nguyễn cảnh giác đây.

  • nguyễn hoàng nam viết:

    Bravo anh Phùng Nguyễn.  Bài viết đã ngắn, mà lại vui nữa. Xin hoan nghênh một lần nữa.
    Chỉ xin góp ý chút xíu là chắc anh quên cánh văn học “Shâu Shắc Vĩ Mô.”  Nếu có dịp bổ sung, anh nhắc tới họ kẻo anh em buồn.
    Các bạn Mars hơi phật ý vì tự nhiên lôi họ vào.  Có người nói sao không ngon lôi đám Venus kìa.

  • Phùng Nguyễn (author) viết:

    Quý anh Phan Ngọc & Hà Thủy:
    Những điều tôi nhắm vào không dính líu gì đến các bài thơ hay sự tưởng tượng của quý anh. “Đụ vỡ sọ” và “rổn rảng” là những cung cách bày tỏ thái độ trong văn chương, và không có nghĩa là không văn chương.

    Anh ActionMinded:
    Tôi nghĩ không nên trông cậy nhiều vào sự chính xác lịch sử/biên niên sử của các bài viết thuộc thể phiếm/satire như thế này. Hơn nữa, anh đã tự nêu ra một dọc những con số đáng lưu ý. Xin đóng góp thêm: Thời điểm MTGPMN chính thức ra mắt ở một góc rừng Tây Ninh. Sự kiện này đánh dấu quyết tâm “giải phóng” miền Nam bằng bạo lực của đảng CS. Và những gì xảy ra sau đó thì anh đã rõ.

    Nguyễn Hoàng Nam:
    Được tiến cử làm đại sứ cho người hỏa tinh để bày tỏ mối bất bình hay là tự phong đây?

    PN

  • ActionMinded viết:

    Anh Phùng Nguyễn,
    Cảm ơn anh đã giúp tôi phân biệt lịch sử/biên niên sử  vs. chuyện phiếm/satire mà lại còn hậu hĩ nhắc tôi nhớ lại thêm một mốc thời gian lý thú nữa.
     

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)