Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » trích [Rừng trái ngọc đỏ] – kỳ 2
Trang chính » Chuyên Đề, Dịch Thuật, Giới Tính, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Trích đoạn tiểu thuyết Email bài này

trích [Rừng trái ngọc đỏ] – kỳ 2

Đỗ Lê Anhdao & Lê Đình Nhất-Lang chuyển ngữ

 

[tiếp theo]



Phần còn lại của học kỳ đó chúng tôi trải qua ở trong giường, chỉ ló mặt ra để đi học và ăn. Faye lấy lại điểm vì đó là cách duy nhất để chúng tôi có thể ở bên nhau, và nó bỏ rượu vì nó tìm thấy một cái còn thú hơn. Chi Omega bắt đầu nghĩ Faye đã chết và lên thiên đàng. Tri Delta chọn giải pháp gửi cho tôi những thông báo khẩn bằng thư. Chúng tôi 18 tuổi, đang yêu, và không biết thế giới hiện hữu—nhưng thế giớ thì biết chúng tôi hiện hữu.

Mãi tới Tháng Hai tôi mới để ý thấy ở ngoài sảnh người ta không nói chuyện với tụi tôi nữa. Hễ một hoặc cả hai đứa tôi nhẹ gót xuống mấy cái hành lang màu nâu là những cuộc trò chuyện ngưng lại. Faye kết luận tất cả bọn họ đều đã bị viêm thanh quản cấp tính và quyết định sẽ chữa cho họ. Nó gài một cái đĩa Câu Lạc Bộ Chuột Mickey vào cái tháp chuông bằng gạch xấu xí vẫn báo đổi giờ học. Rồi nó loan báo với bọn hàng xóm ở trong nội trú rằng vào lúc ba giờ ba mươi bản chất thật của trường đại học sẽ được tiết lộ qua tháp chuông. Ngay khi đĩa nhạc nổi lên khắp trường Dot và Ka-ren chạy từ phòng kế bên sang để cười rúc lên cho thành công của Faye. Khi chúng vội vàng quay gót bước ra thì Faye hỏi thẳng thừng, “Tại sao hai đứa bay không nói chuyện với tụi tao nữa?”

Nỗi khiếp sợ hiện lên mặt Dot và nó nói lấp lửng, “Vì bọn mày cứ ở trong phòng mãi.”

“Cục cứt,” Faye trả đòn.

“Phải có lý do khác,” tôi thêm.

Karen, bực tức vì thái độ quá thẳng thừng của chúng tôi, nhổ lên chúng tôi một cách nhã nhặn. “Hai đứa bay ở kè bên nhau suốt nên giống như bọn bay là đồng tính.”

Tôi nghĩ Faye sắp sửa liệng cuốn sách hóa học của nó vào Karen, khuôn mặt trắng của nó đỏ bừng. Tôi nhìn thẳng mặt Karen và nói thong thả, “Bọn tao đồng tính.”
Karen lảo đảo lùi lại cứ như nó vừa bị tát bằng một cái giẻ lau bàn ướt sũng. “Tui bay bệnh hoạn, chỗ này không phải chỗ cho tụi bay vì còn biết bao nhiêu là đứa con gái ở đây.”

Lúc này Faye đã đứng lên đi lại phía Karen, còn Dot, chân dung của can đảm, thì đứng ở cửa trật vuột với chiếc núm cửa. Faye sang số vọt và rú ga, “Nè, Karen, mày sợ tao sẽ ngủ với mày hả? Có phải mày sợ có bữa tao lén qua lúc nửa đêm để đè mày ra?” Lúc này Faye cười còn Karen thì sững người. “Karen, nếu mày là con đàn bà cuối cùng trên trái đất, thì tao đành quay về với đàn ông—mày là một con ngốc mặt mụn, nụ cười thì ngố.” Karen chạy ra khỏi phòng và Faye rú lên, “Mày có thấy mặt con nhỏ đó không? Đúng là cái thứ giấy chùi đít chán mứa.”

“Faye, tụi mình kẹt rồi. Nó sẽ chạy thẳng tới giám thị nội trú và tụi mình rồi sẽ gặp đụ mẹ thiệt rắc rối. Chắc họ sẽ tống cổ tụi mình.”

“Kệ họ. Ai mà thèm chết rục trong cái phi giáo dục này?”

“Tao. Đây là cơ hội duy nhất để tao chui ra khỏi vùng bụi rậm. Tao phải có bằng cấp mới được.”

“Bọn mình đi học trường tư.”

“Mày đi học trường tư được. Tao không đủ tiền để ăn, tổ cha nó.”

“Nè, ông già tao sẽ lo tiền cho tao rồi mình đi làm bán thời gian để lo tiền học cho mày. Cứt tao ước gì ổng cho mày tiền. Tao coi bằng cấp là thứ liệng cống. Nhưng mà đó là chuyện khác. Dù sao, ổng muốn tao ở trong trường, nên ổng sẽ gửi thêm chút đỉnh để khích lệ tao nên bọn mình cũng sẽ nhờ vả được chỗ đó cộng thêm làm việc một ít.”

“Tao nghĩ sẽ khó hơn vậy, Faye, nhưng tao hy vọng mày đúng.”

Nửa giờ sau khi Faye nhục mạ cái dục tính không hiện hữu của Karen, nó bị gọi lên văn phòng giám thị nội trú trong khi tôi thì bị đưa vào gặp trưởng trường bên nữ, Cô Marne. Quái vật này là một người đàn bà tóc đỏ giống con bê cái đã từng làm đến thiếu tá trong Lục Quân hồi Thế Chiến II. Cô thích kể lại chuyện đi lính của mình để chứng minh rằng đàn bà cũng có thể làm được. Tôi bước vào văn phòng kiểu tạp chí Nhà & Vườn của cô với bao nhiêu tấm bảng lộng lẫy trên tường. Không chừng cô cũng có một tấm trên đó làm bằng chứng cho nữ tính của mình. Cô cười toe và lắc mạnh tay tôi.

“Ngồi xuống đi chứ, Cô Bolt? Hút thuốc không?”

“Không cám ơn cô, em không hút thuốc.”

“Như vậy là khôn. Bây giờ ta hãy đi vào việc chính nhé. Tôi kêu cô lên đây vì chuyện đáng tiếc trong nội trú. Cô có muốn giải thích chuyện đó cho tôi không?”

“Không.”

“Cô Bolt, đây là một chuyện nghiêm trọng và tôi muốn giúp cô. Nhưng sẽ dễ hơn nếu cô chịu hợp tác.” Cô lướt bàn tay trên tấm kính bàn gỗ sồi và cười trấn an. “Molly, tôi có thể gọi cô như vậy được không?” Tôi gật. Vì cái đếch gì tôi để ý cô gọi tôi bằng tên nào? “Tôi đã xem qua hồ sơ của cô và cô là một trong những sinh viên xuất sắc của trường—học giả danh dự, đội quần vợt, đại biểu sinh viên năm thứ nhất, Tri-Delta—cô là người cầu tiến, như ta thường nói. Ha, ha. Tôi nghĩ cô là loại phụ nữ trẻ sẽ muốn giải quyết cái chuyện mà cô gặp phải đây và tôi muốn giúp cô giải quyết nó. Một người như cô có thể tiến xa ngoài đời.” Cô hạ thấp giọng một cách cẩn mật. “Tôi biết cuộc sống cô khó khăn, cô sinh ra… và thôi, đơn giản là cô không có những thuận lợi như những đứa con gái khác. Vì vậy tôi rất ái mộ cái cách mà cô vượt lên trên hoàn cảnh của mình. Bây giờ hãy cho tôi biết về khó khăn của cô liên quan đến con gái và cô bạn cùng phòng.”

“Trưởng Trường Marne ạ, em không có vấn đề gì liên quan tới con gái và em đang yêu bạn cùng phòng của em. Cô ấy làm em vui sướng.”

Bộ lông mày đỏ lởm chởm của cô với lằn kẻ chì màu nâu lộ liễu dựng phắt lên. “Có phải cái mối liên hệ với Faye Raider thuộc loại, ờ—thân mật không?”

“Bọn em đụ nhau, nếu đó là điều cô muốn biết.”

Tôi nghĩ tử cung cô xẹp mất tiêu khi nghe câu đó. Lắp bắp, cô chồm tới trước. “Cô có thấy chuyện đó có gì đó khác thường không? Nó có làm cô bận tâm không? Dù sao, chuyện này không bình thường.”

“Em biết là điều không bình thường khi người ta sung sướng trên đời này, và em sung sướng.”

“Hừm. Có lẽ có những chuyện ẩn giấu trong quá khứ của cô, có những bí mật trong vô thức cô, ngăn không cho cô có liên hệ lành mạnh với người khác giới. Tôi nghĩ với nhiều công sức về phần cô và sự trợ giúp chuyên môn, cô có thể moi ra được những chướng ngại này và tìm được cách đi tới một liên hệ sâu hơn, ý nghĩa hơn với một người đàn ông.” Cô hít một hơi và cười cái cười kiểu giám thị. “Có bao giờ cô nghĩ tới con cái, Molly?”

“Không.”

Lần này cô không thể giấu nổi kinh dị. “Được rồi. Thôi được rồi cưng, tôi đã sắp xếp cho cô gặp một trong các nhà tâm thần học ở đây ba lần một tuần và dĩ nhiên, cô phải gặp tôi một lần mỗi tuần. Tôi muốn cô biết là tôi luôn ở một bên hỗ trợ cô để cô vượt qua được giai đoạn hiện tại. Tôi muốn cô biết rằng tôi là bạn cô.”

Nếu tôi có một cái bật lửa, tôi đã bật lên bộ mặt đang cười của cô cho tới khi nó đỏ lên như tóc cô. Tôi không có cái nào trong ví, nên tôi làm điều hay ho thứ nhì. “Trưởng trường Marne ạ, tại sao cô cứ bắt em làm một người mẹ và những cái tầm phào như vậy trong khi cô cũng chẳng lập gia đình?”

Cô vặn vẹo trong ghế ngồi và tránh cặp mắt soi mói của tôi. Tôi đã phá vỡ mật mã và đưa cô vào thế bị động. “Chúng ta ở đây để nói về cô, không phải tôi. Tôi có đầy dẫy cơ hội. Tôi đoan chắc sự nghiệp quan trọng đối với tôi hơn một người nội trợ. Nhiều phụ nữ có tham vọng đã bị đẩy vào chọn lựa đó ở thời của tôi.”
“Cô biết em nghĩ gì không? Em nghĩ cô cũng nhiều chất đồng tính như em. Cô là một con đĩ ngựa đồng tính trời đánh còn lẩn trốn trong tối, đó chính là cô. Em biết cô sống chung với Cô Stiles của Khoa Anh Ngữ trong mười lăm năm qua. Cô bày nguyên tiết mục này với em để làm đẹp mặt cô. Quỷ thần ơi, ít ra em còn nói thật về mình.”

Phải, mặt cô đỏ, nóng bừng. Cô dộng nắm đấm xuống bàn mạnh tới mức tấm kính phủ bên trên với chừng đó những tấm giấy bên dưới vỡ ra và bàn tay nung núc của cô bị cắt. “Cái cô này, cô đi ngay tới bác sĩ tâm thần. Cô rõ ràng có một tính cách phá hoại, thù nghịch và cần phải được giám thị. Trong khi tôi đang cố gắng giúp cô mà cô nói chuyện với tôi như vậy hả. Cô đã đi xa hơn là tôi nghĩ.”

Tiếng ồn khiến các thư ký của cô chú ý và Trưởng trường Marne gọi điện thoại cho bệnh viện của đại học. Tôi được hai ông cảnh sát hộ tống tới nhà thương điên. Y tá lấy dấu tay tôi. Tôi mường tượng họ đưa tay tôi vào kính hiển vi để coi có con vi khuẩn gây bệnh nào không. Rồi tôi được dẫn vào một căn phòng trống trơn chỉ có một chiếc giường đơn trong đó và bị lột hết quần áo. Tôi được đặt vào một chiếc áo đầm đẹp tới nỗi có thể làm cho Marilyn Monroe té ngửa. Cửa đóng lại và họ xoay chìa khóa. Ánh đèn huỳnh quang làm đau mắt tôi và tiếng ngân re re của chúng làm cho tôi cũng điên như cách đối xử mà tôi vừa nhận được. Nhiều tiếng đồng hồ sau bác sĩ Demiral, một bác sĩ tâm thần người Thổ Nhĩ Kỳ, tới nói chuyện với tôi. Ông hỏi tôi có bực mình không, tôi nói với ông chắc chắn là tôi đang bực mình lúc này và tôi muốn rời khỏi chỗ này. Ông nói tôi hãy trấn tĩnh, và trong vài ngày nữa tôi sẽ được ra. Từ giờ tới lúc đó tôi sẽ bị quan sát vì lợi ích của chính tôi. Đây là vấn đề thủ tục, không riêng cho ai. Trong những ngày kế tiếp tôi qua mặt Bette Davis về các giải thưởng diễn xuất. Tôi trầm tĩnh và vui vẻ. Tôi giả mừng rỡ được gặp bộ mặt râu ria, nhớp nháp của bác sĩ Demiral. Chúng tôi nói chuyện về tuổi thơ của tôi, về Trưởng trường Marne, và về những cơn căm hận nung nấu mà tôi từng dằn xuống. Rất đơn giản. Bất cứ họ nói gì, bạn nhìn nghiêm túc, chăm chú, và nói “có” hay, “tôi chưa từng nghĩ tới điều đó.” Tôi bịa ra những câu chuyện khủng khiếp để làm nền cho cơn điên của tôi trong quá khứ. Việc chế ra những giấc mơ cũng rất quan trọng. Họ mê những giấc mơ. Nhiều đêm tôi nằm thức để nghĩ ra những giấc mơ. Mệt đứt hơi. Ngay trong tuần, tôi được trả về sự yên tĩnh tương đối của Khu Broward.
Tôi dừng lại ở hộp thư của mình, chỉ có hai lá thư bên trong. Một cái được viết bằng nét chữ của Faye và một cái có viền bạc, xanh, và vàng óng xung quanh, nó là của các tỉ muội yêu dấu của tôi ở Tri-Delta. Tôi mở cái đó trước. Nó là thư chính thức và có dấu triện trăng khuyết trên giấy. Tôi bị đuổi khỏi hội tỉ muội và họ tin chắc rằng tôi sẽ thông cảm. Mọi người hy vọng tôi sẽ khá hơn. Tôi chạy lên lầu, mở cửa, và thấy tất cả đồ đạc của Faye đã biến mất. Tôi ngồi xuống chiếc giường trơ trọi và đọc thư Faye.

Người yêu Molly thân thương,
Giám thị nội trú nói với tao là ba tao đang tới đón tao về và tao phải dọn hết mọi thứ. Ba rõ ràng là suýt bị đứng tim về cái chuyện này vì ngay khi tao rời khỏi chỗ nói chuyện với giám thị, tao gọi về nhà và Mẹ trả lời điện thoại. Tiếng bà cứ như mới nuốt một lưỡi dao cạo. Bà nói tao nên có một lời giải thích cho tất cả chuyện này vì Ba sẵn sàng đưa tao vào cái trại kỳ quặc đó để “gò tao thẳng lại.” Trời ơi, Molly, họ đều điên hết rồi. Ba mẹ tao muốn nhốt tao lại. Mẹ khóc và nói bà ấy sẽ kiếm những bác sĩ giỏi nhất trên đời về chữa cho đứa con gái tí hon của bà ấy và hỏi bà ấy đã làm điều gì sai. Phát ói! Tao nghĩ bọn mình sẽ không gặp lại nhau. Họ sẽ giữ tao ở xa còn mày thì bị nhốt trong bệnh viện. Tao cảm thấy như tao đang ở dưới nước. Tao muốn chạy trốn chính mình nhưng có vẻ như tao chẳng nhúc nhích nổi và những tiếng động đổ vào và ra khỏi đầu tao như từng đợt sóng. Tao nghĩ tao sẽ không trồi lên cho tới khi tao gặp mày. Coi bộ tao sẽ không gặp mày sớm được. Nếu họ đưa tao đi xa có lẽ tao sẽ không bao giờ còn thấy mày. Molly, hãy ra khỏi đây. Đi đi và đừng cố gắng tìm tao. Không còn thời gian cho hai đứa mình đâu. Mọi sự đều được dựng lên để chống lại chúng mình. Nghe tao đi. Có lẽ tao đang ở dưới nước nhưng tao thấy được một vài việc. Ra khỏi đây ngay. Chạy đi. Mày là đứa mạnh hơn trong hai đứa mình. Hãy đi tới một thành phố lớn. Chỗ đó chắc phải khá hơn một chút. Hãy tự do đi. Tao yêu mày.
Faye
P.S. Chỉ còn lại 20 đô la trong trương mục của tao. Nó ở trong ngăn kéo trên cùng của mày với mấy cái quần lót. Tao để lại một chai Jack Daniels cũ trong đó nữa. Nâng một ly uống giùm tao rồi bay đi.

Giữa một cái quần lót màu trắng và một cái màu đỏ là hai mươi đô la. Bên dưới đống đồ lót là chai Jack Daniels. Tôi uống giùm Faye một ly, rồi rảo bước xuống sảnh với tất cả các cánh cửa đóng lại như máy rồi đổ phần còn lại của chai xuống cống.
Ngày hôm sau trong hộp thư của tôi là một lá thư từ ủy ban học bổng thông báo là các học bổng của tôi không thể được tái hạn vì “những lý do đạo đức” mặc dù thành tích học tập của tôi “vượt bực.”

Nằm gọn trong xó tủ quần áo của tôi cùng với mấy con bọ cây cọ lùn là chiếc va li Tiểu Bang Của Con Gái. Tôi lôi nó ra và làm đầy nó, ngồi lên nó để đóng nó lại. Tôi để lại sách của tôi trong phòng trừ cuốn sách Anh ngữ, bỏ lại những bài thi và những tờ chương trình thi đấu bóng bầu dục và mớ ngây thơ cuối cùng của mình. Tôi đóng cửa vĩnh viễn trên chủ nghĩa lý tưởng và sư lương thiện thiết yếu của bản chất con người, và tôi đi bộ tới trạm xe buýt Greyhound trên cùng một con đường tôi đã đi hồi mới đến.

bài đã đăng của Rita Mae Brown


Bài này không có phần bình luận.

@2006-2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)