<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
		>
<channel>
	<title>Comments on: Trẻ thơ b&#227;i Giữa s&#244;ng Hồng</title>
	<atom:link href="http://damau.org/archives/10989/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://damau.org/archives/10989</link>
	<description>Thúc đẩy sự cảm thông và chấp nhận những dị biệt bắt nguồn từ văn hóa, ngôn ngữ, phái tính, màu da, tín ngưỡng, và chính kiến qua các hình thái văn học nghệ thuật ♦ Promoting the awareness and acceptance of cultural, language, gender, religious and political differences through literary and artistic expressions</description>
	<lastBuildDate>Tue, 07 Feb 2012 10:19:48 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.2.1</generator>
	<item>
		<title>By: Ban Biên Tập</title>
		<link>http://damau.org/archives/10989/comment-page-1#comment-5192</link>
		<dc:creator>Ban Biên Tập</dc:creator>
		<pubDate>Sun, 28 Feb 2010 04:32:48 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/10989#comment-5192</guid>
		<description>Cám ơn anh Nguyễn Hoàng Nam đã trình bày về nhiếp ảnh báo chí và tầm quan trọng của nó, cũng như thực tại của ngành này tại Việt Nam ngày nay.

Về đề nghị của anh, chúng tôi xin được xác định rõ rằng Da Màu không phải là một cơ sở kinh doanh, do đó không có ngân quỹ để trả thù lao và nhuận bút cho các cộng tác viên hoặc những người có tác phẩm đóng góp cho trang báo. Tuy nhiên, chúng tôi sẽ tìm cách liên lạc với nhiếp ảnh gia Quang Phùng, để chính thức xin phép được đăng tải những tấm hình chúng tôi đã mạn phép đăng.

Nếu anh Nguyễn Hoàng Nam hay các vị độc giả hảo tâm muốn giúp đỡ nhiếp ảnh gia Quang Phùng, chúng tôi xin nhận đứng làm trung gian.

Ban Biên Tập Da Màu</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Cám ơn anh Nguyễn Hoàng Nam đã trình bày về nhiếp ảnh báo chí và tầm quan trọng của nó, cũng như thực tại của ngành này tại Việt Nam ngày nay.</p>
<p>Về đề nghị của anh, chúng tôi xin được xác định rõ rằng Da Màu không phải là một cơ sở kinh doanh, do đó không có ngân quỹ để trả thù lao và nhuận bút cho các cộng tác viên hoặc những người có tác phẩm đóng góp cho trang báo. Tuy nhiên, chúng tôi sẽ tìm cách liên lạc với nhiếp ảnh gia Quang Phùng, để chính thức xin phép được đăng tải những tấm hình chúng tôi đã mạn phép đăng.</p>
<p>Nếu anh Nguyễn Hoàng Nam hay các vị độc giả hảo tâm muốn giúp đỡ nhiếp ảnh gia Quang Phùng, chúng tôi xin nhận đứng làm trung gian.</p>
<p>Ban Biên Tập Da Màu</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: nguyễn hoàng nam</title>
		<link>http://damau.org/archives/10989/comment-page-1#comment-5190</link>
		<dc:creator>nguyễn hoàng nam</dc:creator>
		<pubDate>Sat, 27 Feb 2010 21:05:08 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/10989#comment-5190</guid>
		<description>Quý anh chị biên tập
Đây không phải chụp và chép, mà là phóng sự nhiếp ảnh, một công việc đòi hỏi rất nhiều công sức và có khi nguy hiểm đến người làm.
Thử nghĩ: phóng viên ngồi toà soạn gọi điện thoại, hay ra la cà phỏng vấn, chỉ là việc ghi chép, và có khi đồng ý cho người phát biểu dấu tên.  Người phóng viên nhiếp ảnh phải chụp người thật, đối diện trực tiếp với họ, và còn phải lo ánh sáng, bố cục, &quot;the decisive moment.&quot;  Và nhất là làm sao không bị cướp máy ảnh.
Quý anh chị chắc đã thấy những bức ảnh ẩu của phóng viên chụp lén từ xa, không thuyết phục gì lắm.
Ở Việt Nam, còn hết sức khó khăn được sự hợp tác của chủ đề.  Nhiếp ảnh gia Quang Phùng kể:  &quot;Chúng bảo báo chí rách việc lắm, đăng lên thì thể nào chính quyền địa phương cũng đi đuổi họ với cái cớ:  Chúng bay sống bẩn thỉu báo chí nó nêu kia kìa”.
Tức là nạn nhân không có lợi gì khi được chụp, mà còn bị đổ lỗi.
Khác với ở Mỹ, một bộ ảnh thế này đăng lên báo lập tức chính quyền địa phương sẽ bị dân chúng và báo chí hạch sách và phải chịu trách nhiệm giải quyết.
Bài phỏng vấn nhiếp ảnh gia Quang Phùng cho thấy ông đã bỏ hơn 1 năm để làm, và ông nói &quot; tôi thấy mình có nghĩa vụ phải chụp&quot;  và &quot;tôi chụp để mong thanh lọc, minh bạch. Ảnh của tôi là ảnh thực trạng, ảnh minh chứng. Cốt lõi của nhiếp ảnh là nhân chứng của thời đại, của từng giai đoạn lịch sử.&quot;
Anh chị xem thử vài trang quốc tế:
http://www.magnumphotos.com
http://www.jamesnachtwey.com
Nhiếp ảnh phóng sự  (photojournalism) là một ngành tuy rất cần thiết nhưng tới nay vẫn chưa được quan tâm xứng đáng đối với người Việt.
Tôi xin đề nghị Da Màu liên lạc và trả tác giả một số tiền cho việc sử dụng bộ ảnh nhiều công lao này.
 
 </description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Quý anh chị biên tập<br />
Đây không phải chụp và chép, mà là phóng sự nhiếp ảnh, một công việc đòi hỏi rất nhiều công sức và có khi nguy hiểm đến người làm.<br />
Thử nghĩ: phóng viên ngồi toà soạn gọi điện thoại, hay ra la cà phỏng vấn, chỉ là việc ghi chép, và có khi đồng ý cho người phát biểu dấu tên.  Người phóng viên nhiếp ảnh phải chụp người thật, đối diện trực tiếp với họ, và còn phải lo ánh sáng, bố cục, &#8220;the decisive moment.&#8221;  Và nhất là làm sao không bị cướp máy ảnh.<br />
Quý anh chị chắc đã thấy những bức ảnh ẩu của phóng viên chụp lén từ xa, không thuyết phục gì lắm.<br />
Ở Việt Nam, còn hết sức khó khăn được sự hợp tác của chủ đề.  Nhiếp ảnh gia Quang Phùng kể:  &#8220;Chúng bảo báo chí rách việc lắm, đăng lên thì thể nào chính quyền địa phương cũng đi đuổi họ với cái cớ:  Chúng bay sống bẩn thỉu báo chí nó nêu kia kìa”.<br />
Tức là nạn nhân không có lợi gì khi được chụp, mà còn bị đổ lỗi.<br />
Khác với ở Mỹ, một bộ ảnh thế này đăng lên báo lập tức chính quyền địa phương sẽ bị dân chúng và báo chí hạch sách và phải chịu trách nhiệm giải quyết.<br />
Bài phỏng vấn nhiếp ảnh gia Quang Phùng cho thấy ông đã bỏ hơn 1 năm để làm, và ông nói &#8221; tôi thấy mình có nghĩa vụ phải chụp&#8221;  và &#8220;tôi chụp để mong thanh lọc, minh bạch. Ảnh của tôi là ảnh thực trạng, ảnh minh chứng. Cốt lõi của nhiếp ảnh là nhân chứng của thời đại, của từng giai đoạn lịch sử.&#8221;<br />
Anh chị xem thử vài trang quốc tế:<br />
<a href="http://www.magnumphotos.com" rel="nofollow">http://www.magnumphotos.com</a><br />
<a href="http://www.jamesnachtwey.com" rel="nofollow">http://www.jamesnachtwey.com</a><br />
Nhiếp ảnh phóng sự  (photojournalism) là một ngành tuy rất cần thiết nhưng tới nay vẫn chưa được quan tâm xứng đáng đối với người Việt.<br />
Tôi xin đề nghị Da Màu liên lạc và trả tác giả một số tiền cho việc sử dụng bộ ảnh nhiều công lao này.<br />
 <br />
 </p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: Băng Tâm</title>
		<link>http://damau.org/archives/10989/comment-page-1#comment-5189</link>
		<dc:creator>Băng Tâm</dc:creator>
		<pubDate>Sat, 27 Feb 2010 07:38:29 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/10989#comment-5189</guid>
		<description> 
Nhìn ảnh đọc câu thêm nhói lòng
Vẫn là hy vọng vẫn chờ mong
Lúc nào cảnh đấy không còn nữa
Có phải là khi cạn biển Đông ?
 
 </description>
		<content:encoded><![CDATA[<p> <br />
Nhìn ảnh đọc câu thêm nhói lòng<br />
Vẫn là hy vọng vẫn chờ mong<br />
Lúc nào cảnh đấy không còn nữa<br />
Có phải là khi cạn biển Đông ?<br />
 <br />
 </p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: Nhỏ Thanh</title>
		<link>http://damau.org/archives/10989/comment-page-1#comment-5188</link>
		<dc:creator>Nhỏ Thanh</dc:creator>
		<pubDate>Fri, 26 Feb 2010 17:15:33 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/10989#comment-5188</guid>
		<description>

Chuyện rất thật mà khó bề tưởng tượng
Vẫn xảy ra ở nước Việt Nam
Ai cũng biết rằng là Lăng Bác
Cách bãi này chỉ mấy bước chân


</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Chuyện rất thật mà khó bề tưởng tượng<br />
Vẫn xảy ra ở nước Việt Nam<br />
Ai cũng biết rằng là Lăng Bác<br />
Cách bãi này chỉ mấy bước chân</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: Cát Minh</title>
		<link>http://damau.org/archives/10989/comment-page-1#comment-5184</link>
		<dc:creator>Cát Minh</dc:creator>
		<pubDate>Fri, 26 Feb 2010 10:27:51 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/10989#comment-5184</guid>
		<description>Ngậm ngùi quá.
Cảm ơn Bắc Phong vì Thơ hay, Ảnh đẹp.
Cát Minh.</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Ngậm ngùi quá.<br />
Cảm ơn Bắc Phong vì Thơ hay, Ảnh đẹp.<br />
Cát Minh.</p>
]]></content:encoded>
	</item>
</channel>
</rss>

