Chiều cuối năm cần một nhà tư vấn về răng
“con sâu răng
cứ đến chiều
cứ rưng rức nhớ đủ điều
rồi đau”
mớ hồi ức như một con sâu răng
mai phục trong hàm răng
buồn vui
mặn nhạt
là trở mình sinh sự
cô gái
ăn tô mỳ Quảng
với 20 trái ớt
cô gái
ăn 4 bát cơm hến
xong còn đòi chè 20 món
cô gái
ăn măng đắng
muối vừng mắt khén
tất cả đã ra đi
chỉ còn con sâu răng ở lại
chiều 27 tết
ngồi ngó lá bàng rơi
một nửa thi nhân
một nửa doanh nhân
một nửa tình nhân
tác hợp chân dung gã bất phùng thời
ngưới ta nói năm nào
bàng rụng lá không đều
năm sau cây rất nhiều sâu
thế mà cái đám chè cháo
đồng loạt ra đi
còn bỏ lại đây
tôi với con sâu răng
nuôi nhau như nỗi buồn lưu cữu
thôi thì
đói ăn rau
đau uống ruợu
nói chuyện với đầu gối
tưới vào gốc cây trụ điện
mai kia là đã tết rồi
biết đâu trời cho chút lộc
cái răng sâu nhổ đi thì tiếc
để lại thì đau
lặn lội cả năm
tiền không có mà cao răng thì nhiều
ôi thân thế
đứng lêu bêu như hàng răng tháng chạp
làm mồi cho cửa hàng nha chu
cần một nhà tư vấn răng
cần một nhà tư vấn vệ sinh
xin hỏi quý thầy
sau mỗi bận say
mỗi bận làm tình
sức đâu mà con đánh răng súc miệng?
thắp một nén nhang
vái hờ ông thổ dịa phúc thần
nếu có một điều ước
giờ này
chỉ xin ươc ngay
là dứt được cơn đau răng
.
bài đã đăng của Trần Thiên Thị
- Đi về phía cổng trời - 09.02.2012
- về nằm bên hồ gươm - 06.02.2012
- Chỉ còn lại hai hạt dẻ cho Lọ Lem - 26.01.2012
- Theo cùng anh ra biển và thắp một nén nhang - 16.01.2012
- đêm Pác Ngoài - 06.01.2012
- con búp bê ở truồng - 06.12.2011
- một cõi ra vô - 15.11.2011
- quỷ đẩy cối xay - 15.10.2011
- trong trí nhớ… ♦ nhớ đến phát điên… - 30.08.2011
- yết hậu cho những bà mẹ trẻ nhân mùa vu lan - 15.08.2011
- chi(ê)m nghiệm về đao phủ - 12.08.2011
- sở khanh, chính trị gia, và gã hàng xóm xấu bụng - 25.07.2011
- không ai có thể ngăn đường chúng ta ra biển - 18.07.2011
- đường còn lại một chiều - 04.07.2011
- nửa đùa nửa thật - 17.06.2011
- đi theo những buồn vui của Mục - 14.06.2011
- ở một góc Chợ Mới Ba Xã - 08.06.2011
- bữa mình níu lấy áo nhau - 12.05.2011
- Không được nói buồn - 20.04.2011
- Dắt Hạ Đông Vân đi giữa mùa xuân - 10.02.2011
- bài tháng chạp - 24.01.2011
- gieo tôi bờ phù sa - 13.01.2011
- Nằm lại khóc dậy thì - 29.12.2010
- Nghe tiếng mìn phá đá - 02.12.2010
- Trộm của Chúa Trời một đêm - 11.11.2010
- Anh đồng nát và chị hàng xén - 05.11.2010
- Bậc tự do thứ sáu - 21.10.2010
- những chặng lưu lạc - 14.10.2010
- Chiều ở sông Hàn - 27.09.2010
- Bao giờ bằng chị bằng anh - 17.09.2010
- Vực nắng - 01.09.2010
- Đêm Bỉm Sơn - 24.08.2010
- From a Story about Shoes - 10.08.2010
- Thu giả cầy - 30.07.2010
- Trăng - 30.06.2010
- Ghép tế bào mũi - 24.06.2010
- trình diễn một nỗi buồn - 16.06.2010
- Bình yên sa mạc - 02.06.2010
- Vin vào giấc mơ mà hát - 24.05.2010
- Trên miếu sơn thần - 10.05.2010
- Tháng Tư nghĩ lung tung - 03.05.2010
- Về đặt tên cho cỏ - 29.04.2010
- Từ chuyện đôi giày - 23.04.2010
- 5 bài lục bát - 21.04.2010
- Tháng ba ở rừng Tân Hạnh - 13.04.2010
- Thì ra sông vẫn chảy - 25.03.2010
- Phnom Penh Casino - 02.03.2010
- Chiều cuối năm cần một nhà tư vấn về răng - 22.02.2010
- Dự mưu - 09.02.2010
- Trời cuối đông ui ui - 05.01.2010
- Bài ca cỏ cú - 09.12.2009
- Có Mỗi Mình Nhẹ Dạ - 10.08.2009
- Ở chân đền Mỹ Sơn - 23.06.2009
- Mùa đông ở sông Cu Đê - 02.01.2009
- Thiếu một cái gì đó - 10.11.2008

Thưa tôn huynh Trần Thiên Thị,
hồi ức như con sâu răng
tôn huynh đang chữa nó bằng làm thơ
ai tư vấn nữa mà nhờ
xin tôn huynh cứ thêm “dose” cho mình
Mong được đọc thêm thơ của tôn huynh. BP
Anh Bắc Phong thân mến,
Lần đầu tiên nhận được bình luận về thơ rất là vui
( thông thường tôi thấy người ta thích bình luận thơ của phụ nữ hơn )
Về chuyện chửa bệnh ở Việt Nam đa số người ta xem hàng xóm đau gì ?
uống thuốc gì ?
Xong lấy toa đó ra hiệu thuốc mua về uống hên xui 80 % cũng hết bệnh !
Vừa rồi vì đau quá mà đã cận ngày nên đành viết xin ý kiến tư vấn.
Về chuyện đăng thơ T vẫn thường gởi bài cho damau nhưng hay bị vứt đi
có lẽ do thơ không được hiện đại lắm ( thông thường bài nào tục tỉu một chút.
xỏ xiên chính trị một chút, phi lý và tối nghĩa là thấy đăng ngay )
Mấy lời gọi là đáp từ không biết damàu có chịu post lên không !!!
chúc anh khỏe
TTT
Tôi thấy ý kiến của Trần Thiên Thị v/v chọn thơ đăng của Da Màu rất xác đáng . Thơ, phàm cổ đìển, chân phương một tí là bị vứt vào sọt rác (?!) . Cái này hình như hơi nghịch lại với khẩu hiệu ” văn chương không biên giới” ?
Chào xây dựng,
Hoàng Xuân Sơn
Rất cám ơn Trần Thiên Thị và Hoàng Xuân Sơn nói hộ ý kiến của tôi mà lâu nay không dám nói với DA MÀU.
Tôi rất lấy làm lạ là có những độc giả quan niệm thơ trên Da Màu thuần tuý chỉ có tính chất “tục tỉu một chút, xỏ xiên chính trị một chút, phi lý và tối nghĩa (sic)”! Những nhà thơ đã được giới thiệu trên Da Màu nên hiểu rằng đó là giá trị những bài thơ họ viết ra? Hay nên hiểu đó là lý do họ được chọn đăng?
Ở trên có lẽ anh Trần Thiên Thị muốn nêu kinh nghiệm của cá nhân anh khi gửi thơ đến Da Màu? Việc anh tự đánh giá những bài thơ được chọn đăng như thế nào là quyền của anh, nhưng xin các độc giả đừng vô tình biến cơ hội này thành sự miệt thị chung các nhà thơ “có mặt” ở đây.
@ Trần Thiện Huy, chẳng độc giả nào “miệt thị” những nhà thơ ở đây cả. Tất cả chỉ là những ý kiến và rất “hồi hộp” sở phạm quy với DA MÀU. Tôi nghĩ DA MÀU muốn dành sân chơi để thử nghiệm cho thơ hậu hiện đại. tuy nhiên dành quá nhiều gần như tuyệt đối. Tôn chỉ của DA MÀU là văn chương không biên giới nhưng suốt thời gian dài chỉ thấy một “quốc gia”. Tôi yêu thơ và thú thật cũng đã thấy nhàm chán với những bài thơ” không hậu hiện đại”, cứ đèm đẹp, ngôn từ giống nhau và rất mong thơ có những nét mới, bức phá. Cho dù đến nay thơ hậu hiện đại hiện diện cũng khá lâu nhưng tiếc thay vẫn chưa thành công. Có lẽ các nhà thơ nên tìm hiểu thêm. Thơ hiện nay vẫn cứ là “hay mà không mới, mới mà không hay”. Tuy nhiên mong DA MÀU rộng rãi hơn trong sân chơi, vẫn có những bài thơ đẹp của giòng thơ cũ và hy vọng có những bài thơ hậu hiện đại đánh động được tâm hồn độc giả. Cái gì mà đẹp thật sự luôn luôn đẹp dưới mọi hình thức cho dù thấy cái đẹp trong thơ khó cũng không khác gì mẹ chồng thấy nàng dâu.
Kính anh Trần Thiện Huy,
Tôi khó xử vì nếu không trả anh thì bất lịch sự
nếu kéo dài cuộc tranh luận này hóa ra tôi lạm dụng cơ hội này để làm nổi.
1/ tôi sẽ xem xét lại mình từ những ý kiến của anh ( không rõ anh nói với tư cách cá nhân hay là người biên tập của damau và admin phần đối thoại này ?)
2/ về phần tôi như anh thấy tôi vẫn cộng tác với damàu một cách bình thường ( không lẽ tôi miệt thị tôi ? )
3/việc anh đưa link home page của tôi vào chổ tên anh nhằm dụng ý chứng minh điều gì ?
Mong chúng ta hiểu nhau hơn góp phần làm cho damàu là nơi mọi người thích đến.
trần thiên thị
Về “hay mà không mới” và “mới mà không hay”:
Có người nói thơ kén người đọc. Tôi đồng ý, nhưng xin được đi quá nhận xét đó một chút — theo một cách chủ quan.
Kinh nghiệm của tôi là thơ giống như một bản nhạc, mà người chơi — hay phải chơi — bản nhạc hầu như luôn luôn là người đọc. Một bài thơ ngân vang như thế nào, hoàn toàn ở trong đầu người đọc: nó gợi lại những cảm xúc hay suy nghĩ nào, chủ yếu đều do trải nghiệm sống và trải nghiệm thơ của người đọc.
Dựa vào điều trên mà lý giải, thì hiện tượng “thơ hay mà không mới” chính do người đọc đã biết “cái hay” đó nó ra sao rồi — sự ngân vang của nó trong đầu họ là những hòa điệu quen thuộc, và người đọc biết cách đi tới sự ngân vang đó.
Mặt khác, “thơ mới mà không hay” có thể cũng do người đọc! Tức là người đọc chưa biết “chơi” một bản nhạc mới, đòi hỏi một cách ngân vang mới.
Tôi không có ý “gài” những người chê thơ vào cái bẫy “hễ còn chê là anh/chị chưa biết đọc thơ”. Bởi vì quả là có những bài thơ không hay, hoặc không hay như cách một người đọc vào một lúc nào đó mong đợi. Nhưng những bài thơ “không cảm được” đôi khi chứa đựng những bí mật hay ho.
Kinh nghiệm riêng cho tôi thấy là có những bài thơ tôi không biết nó hay ở chỗ nào sau khi đọc một lần, hoặc thậm chí năm, bảy lần. Nhưng một thời gian sau đọc lại, sau khi đã đọc nhiều bài thơ khác, của nhiều tác giả khác, tôi thấy một số bài thơ “kỳ bí” trước kia quả là hay.
Có thể liên hệ việc này với sự “hướng dẫn” trong việc nghe trình tấu âm nhạc. Một bản nhạc vừa tập xong, ta chơi cũng tàm tạm. Sau khi tập vài chục bản nhạc khác, chơi lại bản nhạc cũ ta lại có thể khám phá những nét hay mới của nó. Hoặc ngay sau khi nghe Đặng Thái Sơn (nếu nhạc piano cổ điển) hay Ségovia (nếu nhạc guitar cổ điển) chơi rồi, chính mình chơi lại cũng thấy khác!
Có nhà thơ Mỹ nào đó (hình như là Ted Kooser) viết như một nghịch lý, đại ý: muốn thưởng thức được nhiều thơ hơn, cách tốt nhất là hãy thưởng thức thêm thơ!
Thưa anh Trần Thiên Thị, và quý độc giả
Tôi rất lấy làm tiếc vì việc đã biến thành không vui cho mọi người, ngoài ý muốn. Xin nói rõ hơn ý tôi:
1/ Ở trên tôi đã nói, hiểu sát theo lời anh đã viết, có lẽ khi anh nhận xét loại bài nào dễ được đăng và loại nào dễ bị loại, đó là dựa trên kinh nghiệm của riêng anh, và đó là những nhận xét về thơ của chính anh. Vì vậy, tuyệt đối trong lời tôi nói không có một sự liên hệ gì giữa anh và hành động miệt thị (nếu có) nào cả.
2/ Cái tên của tôi đứng một mình không có giá trị đại diện cho bất cứ ai khác ngoài chính tôi.
3/ Đến nay, tôi vẫn chưa hề có dịp đến thăm trang nhà của anh cho phải phép. Cái link ở dưới tên tôi dẫn đến blog cũ của tôi, nay đã bị yahoo xoá mất. Lý do vì sao nó lại chuyển sang thành web site của anh hoàn toàn nằm ngoài khả năng giải thích của tôi.
4/ Sau cùng, xin quý vị độc giả lưu ý tôi đã dùng chữ “vô tình”. Có nghĩa là, tôi luôn đặt tin tưởng vào ngụ ý tốt đẹp của người đọc. Theo ý tôi, cần nên tách bạch rõ ràng 2 sự đồng ý, đồng ý với việc thiếu những bài thơ “cổ điển” và đồng ý với cách đánh giá những bài đã được Da Màu chọn đăng. Có một sự khác biệt về nội hàm, nếu tôi được phép dùng tạm 1 từ ngữ trịnh trọng quá như vậy, giữa kinh nghiệm cá nhân của nhà thơ Trần Thiên Thị, và nhận xét tổng quát của độc giả.
Sau cùng, như thường lệ, khi có sự hiểu lầm tai hại, người phát ngôn xin nhận hết lỗi về sự thiếu sót của mình.
Bố Già còn đau răng nữa không?Tớ có cách chữa trị đấy.Mà nầy Bố,đói ăn rau ,đau uống rượu thât à?Thế thì đau răng là cái chắc!Răng nhức[đau] vì nóng [nhiệt] trong người do uống rượu! Bỏ rượu,ăn uống đồ mát vào cơ thể hạ nhiệt sẽ hết đau ngay.
Còn không thì phải biết trò chơi Thở-Hít môn Âm-Dương khí-công!
Phần Góp Ý/Bình Luận
Promoting the awareness and acceptance of cultural, language, gender, religious and political differences through literary and artistic expressions