Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Dậy, ở giữa trưa

 

 

 

     “đứng cắn một miếng lớn
     … mặt trời*”

 

rửa óc xong [hóng miếng cơm] ngay mắt
nhìn toàn cảnh đương là giữa ngày, đụ
mẹ! muốn chết [thiệt!] không dễ chút nào…
okay! tui phải thêm thắt vài tình

tiết [cho rậm đám] đây- mới mười hai
giờ hơn, gì chứ, khát vọng [ở mọi
nơi/ mọi chỗ] cỡ tôi mà muốn, phải
chờ đến khi mửa máu [chết] và, vấn

đề, để nhìn một tổng thể của giữa
ngày trước mắt sao giống y bức tranh   

 

VNM-MoBongBong
 

trừu tượng trên kia, tôi sẽ nối thêm
chi tiết [không đầu/ đuôi] sau đây “… ngồi

hớp từng hớp mây trôi… gan/ ruột đổ
tháo ngoài biển đông…” rồi bỗng dưng mồm
phát lảm nhảm [liên tục]- số phận tui
không phải dành để sắp đặt [như vật

thể phi kịch tính] nhắm đánh động thị
giác, quý vị rõ chứ!? đoạn [bẽn lẽn]
nhìn trời, thấy, mới hơn một giờ [độc
giả bài này chắc chắn nêu câu hỏi

- gã lên đồng chắc?] buộc lòng tui chơi
chơi [kiểu hậu hiện đại] giờ, đến chạng
vạng [may ra sống còn] thì ả trong
tai xẵng giọng- đâu cũng thế, khát vọng,

cỡ mày mà đòi, chỉ nước giập mật
- con ạ!

 

*thơ Khế Iêm

tranh: Mớ bòng bong, sơn dầu 2/2000

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2010 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)