Trang chính » Bàn tròn, Bàn Tròn: Chính trị, Biên Khảo, Phiếm luận Email bài này

Cọp Bốn Món

 

 

 

Năm Canh Dần, cầm tinh con hổ, còn có tên là cọp. Tết năm Cọp, người viết xin ghi lại đây không phải bốn món ăn nấu bằng thịt cọp, mà là bốn câu truyện có liên hệ tới cọp, đó là: cọp giấy, cọp đông lạnh, cọp rừng, và khách cọp. Mỗi truyện đều có thật, và đều đáng một chút suy nghĩ buổi đầu năm.

 

Cọp giấy

Trước đây, Mao Trạch Đông từng chế diễu, gọi Hoa Kỳ là “Cọp giấy”, không biết rằng, điều mình chế diễu người ta, có khi vận vào chính mình. Sau đây là chuyện cọp giấy “made in China”.

Thủy tổ cọp, là loại cọp nhỏ con nhất, có tên khoa học là “Panthera tigris amoyensis”, vốn sống ở phía Nam Trung Quốc, nên có tên thông dụng là Cọp Nam Trung Quốc (South China Tiger). Lọai cọp hiếm này, các tổ chức về động vật hoang dã – trong số có Sở thú Minnesota của Hoa Kỳ – đã tuyên bố coi như tuyệt chủng khoảng 30 năm trước.

Nhưng ngày 13 tháng 9, 2007, người ta tìm thấy xác một con gấu đen bị ăn thịt, chỉ còn lại bộ da và chân. Ngày 5 tháng 10, 2007, lại một con bò bị tấn công. Cả hai vụ đều xẩy ra tại Quận Zhen-ping, tỉnh Shaanxi (Thiểm Tây), và dấu vết còn tại hiện trường rõ ràng là nốt chân và móng cọp. Điều này đưa tới dư luận là Cọp Nam Trung Quốc vẫn còn tồn tại trong hoang dã.

Ngày 11 tháng 10, 2007, Tổ chức bảo tồn Cọp Trung Quốc đưa lên mạng “SaveChinatigers” bản tin rất phấn khởi: Cọp Nam Trung Quốc đã được tìm thấy lần đầu tiên trong 43 năm tại Tỉnh Thiểm Tây.

Bản tin cho biết một tấm hình do Zhenlong Zhou chụp đã được các chuyên viên Văn phòng kiểm lâm tỉnh Shaanxi xem xét cẩn thận, và xác nhận đó là một con cọp Nam Trung Quốc. Hình đã được phổ biến cho công chúng vào ngày 12 tháng 10, 2007, sau cuộc họp báo tại Tây an (Xian).

Văn phòng kiểm lâm tỉnh Shaanxi đã yêu cầu nhiều biện pháp hành chánh quan trọng: (1) Thiết lập Quận Zhenping là nơi bảo tồn cọp Nam Trung Quốc tại Shaanxi; (2) Giới hạn chặt chẽ việc lui tới khu vực có cọp; (3) Thăm dò khu vực có cọp sinh sống.

Zhenlong Zhou là một thợ săn nghèo, 53 tuổi, đã được chọn làm người hướng dẫn cho nhóm Kiểm tra Cọp Nam Trung Quốc (South China Tiger Inspection Team). Anh đã kể lại vụ chụp hình cọp rất gay cấn trong cuộc họp báo ngày 12 tháng 10, 2007. Theo đó, vào ngày 3 tháng 10, trang bị bằng hai máy chụp hình, một chụp phim, một thuộc loại kỹ thuật số. Anh núp cách cọp chừng 20 thước, run rẩy, sợ toát mồ hôi, chụp đựoc cả thảy 71 tấm hình. Khi thấy đèn chớp, cọp gầm lên và chạy mất. Zhou được thưởng 20 ngàn nhân dân tệ, khoảng trên 2.600 đô la Mỹ. Zhou bỗng chốc nổi tiếng anh hùng, bất chấp nguy hiểm tìm ra cọp hiếm, nhưng không thỏa mãn; anh muốn được trả một triệu tệ.

Tin tức và hình ảnh Cọp Nam Trung Quốc được phóng lên Internet.

clip_image001

Rất mau chóng, dân mạng nói rằng hình cọp không đáng tin.

Nhưng ông Wang Wanyun, giám đốc Phòng bảo quản dã thú thuộc ngành Kiểm lâm tỉnh Shaanxi cá rằng ông sẽ chịu mất đầu nếu đó là hình giả.

Giống như làng báo Việt Nam, báo chí Trung Quốc bị Đảng kiểm soát chặt chẽ, nhưng cũng có tờ báo cố gắng đáng khen trong tác nghiệp. Đó là trường hợp của tờ Cuối tuần Phương Nam (Southern Weekend), một tờ báo có uy tín đã được Tổng thống Obama chọn cho phỏng vấn trong chuyến thăm Trung Quốc vào tháng 11, 2009. Mặc đầu cuộc phỏng vấn đã được Đảng chấp thuận, nhưng lời nói của ông Obama về tự do ngôn luận đã bị kiểm duyệt, và Chủ bút Xiang Xi bị giáng chức. Ký giả báo này đã chịu trả tiền để được coi nhiều tấm hình chụp cọp của Zhenlong Zhou, và mời được anh hùng săn cọp này trả lời phỏng vấn trên mạng. Anh ta cũng cả quyết: “Tôi mang đầu ra để bảo đảm rằng những tấm hình đó là đúng”.

clip_image002

(Zhenlong Zhou và hình cọp)

Thế là có hai người đã đem đầu mình ra bảo đảm cho hình cọp. Nhưng dư luận không bảo là hình giả, mà bảo là cọp giấy. Người thứ ba cũng mang đầu mình ra đánh cá, không phải để hỗ trợ hình cọp, mà chống lại, đó là một nhà thảo mộc học. Ông Fu Dezhi thuộc Hàn lâm viện Khoa học nói rằng những lá cây chung quanh con cọp chụp trong hình, cùng ở tầm xa như cọp, là lá cây sồi (oak) và cây phi (hazelnut), loại lá nhỏ xíu. Muốn che mặt một con cọp thật như trong hình, phải cần những cái lá lớn hơn nhiều. Trên mạng Yuanmu Shanchuan, ông Dezhi cá rằng: “Tôi đem đầu để bảo đảm rằng con cọp trong hình là cọp giả”. Ông nói thêm: “Nếu tôi nhận xét sai lầm về những cái lá này, thì hai thập niên nghiên cứu thảo mộc của tôi là đồ bỏ”.

Giữa tháng 11, dân mạng cho biết hình cọp giống hệt một tranh Tết năm 2002.

Trước phản ứng trên internet, lúc đầu, chính quyền Tỉnh và Quận cũng cho chuyên viên điều tra, nhưng vẫn cương quyết là hình ảnh thật, và trong vùng vẫn còn cọp sinh sống. Nhưng đến tháng 12, 2007, sau khi cơ quan nhà nước về kiểm lâm (SFA – State Forestry Administration) lập ban giám định về hình ảnh và bằng chứng, thì chính quyền tỉnh không còn cả quyết là hình thật cọp thật nữa. Đầu tháng 3 năm sau, 2008, chính quyền tỉnh đổ lỗi cho sở Kiểm lâm vi phạm thủ tục, đã công bố việc tìm thấy cọp mà không có phép.

Cuối cùng, nhà cầm quyền tỉnh Thiểm Tây, vẫn không chịu xin lỗi, đã muốn kết thúc nội vụ bằng cách trừng phạt người anh hùng săn cọp giấy, và các viên chức liên hệ:

Zhenlong Zhou bị bắt vì tội giả mạo.

Bảy viên chức bị sa thải, kể cả phó giám đốc kiểm lâm, và 6 viên chức khác bị kỷ luật. Nhiều người khác bị mất chức, gồm có Sun Chengqian, một phó sở kiểm lâm khác, trưởng cơ quan liên hệ quần chúng Guan Ke, và Wang Wanyun, phụ trách bảo quản dã thú. Các viên chức này đã bị buộc tội phổ biến mưu mẹo của Zhou, và quá vội trong việc xác nhận tính xác thực của hình cọp mà không có phép của chính quyền tỉnh.

Vẫn theo chính quyền tỉnh Shaanxi, cảnh sát bắt được một bức hình cọp đi mượn, và một bàn chân cọp bằng gỗ, bị coi là tang vật Zhou đã dùng để chụp hình và làm dấu chân.

Lời bình rẻ tiền của người viết về món cọp giấy này, là vai trò quan trọng của internet trong cuộc sống ngày nay. Trước kia, chính quyền độc tài nói gì, dân vì thiếu thông tin, thường răm rắp nghe theo. Nay, với internet, dù có tường lửa, sự thật rất dễ bị phơi bầy. Cho nên, ở thời đại internet, mà Đảng, dù là Tầu hay Việt, nếu vẫn cố bưng bít sự thật, chẳng những vô ích, mà còn tỏ ra ngu xuẩn.

Ngoài ra, động cơ xẩy ra vụ cọp giấy, là chỉ vì tham lợi. Zhou làm để lãnh thưởng, các viên chức sở kiểm lâm và dã thú vội vàng chấp nhận cọp giấy là cọp thật, chỉ vì tham lợi cho địa vị và ngành nghề của mình. Trung Quốc đã có pháo bông giả, và ca sĩ giả tại Thế vận hội, có sữa giả Tam Lộc, có đủ thứ đồ giả, kể cả tự do dân chủ giả hiệu. Có thêm cọp giả, cũng chỉ là chuyện nhỏ.

 

Cọp đông lạnh

Cũng vào mùa Thu năm 2007, và mùa Xuân 2008, trong khi tại Trung Quốc xôn xao về vụ cọp hiếm quý thành cọp giấy ở Thiểm Tây, dưới tựa đề “Lại phát hiện hổ đông lạnh”, bản tin BBC ngày 11 tháng 4, 2008 loan như sau:

Cơ quan chức năng tại Việt Nam cho hay vừa phát hiện hai trường hợp hổ đông lạnh trong tủ bảo ôn, tổng cộng trên 600kg.

Cục Cảnh sát môi trường thuộc Bộ Công an hôm thứ Tư đã bắt giữ một số đối tượng ở xã Gia Tiến, huyện Gia Viễn, tỉnh Ninh Bình, trong vụ tồn trữ động vật quý hiếm vào loại lớn nhất từ trước tới nay.

clip_image003

Cơ  quan chức năng tại Việt Nam cho hay vừa phát hiện hai trường hợp hổ đông lạnh trong tủ bảo ôn, tổng cộng trên 600kg.

Cục Cảnh sát môi trường thuộc Bộ Công an hôm thứ Tư  đã bắt giữ một số  đối tượng ở xã Gia Tiến, huyện Gia Viễn, tỉnh Ninh Bình, trong vụ tồn trữ động vật quý hiếm vào loại lớn nhất từ trước tới nay.

Your browser may not support display of this image.

Ngoài hai xác hổ, người ta còn phát hiện nhiều xương cốt động vật.

Hiện đang có nghi vấn đây là  một mắt xích của đường dây buôn bán và  nấu cao hổ.

Tuy nhiên, các nghi phạm khai rằng họ chỉ cho đối tượng khác ‘gửi’ hổ  đông lạnh tại nhà với giá  một triệu đồng/tháng.

Nội vụ  đang tiếp tục được làm rõ.

Báo Công an Nhân dân nói những người bị bắt là  bà Nguyễn Thị Phương, 42 tuổi, trú  tại thôn Đại Quang và  bà Nguyễn Thị Mai, 46 tuổi, trú  tại thôn Hán Nam, xã Gia Tiến.

Tại nhà  mỗi người, cơ quan cảnh sát và kiểm lân đều phát hiện tiêu bản hổ cùng xương cốt và da hổ. Tổng trọng lượng hai tiêu bản hổ và xương động vật lên trên 600kg.

Đây không phải lần đầu tiên người ta phát hiện ra hổ được đông lạnh với mục đích để nấu cao.

Hồi tháng 9/007, cơ  quan công an đã phá  một ổ nấu cao hổ ở quận Thanh Xuân, Hà  Nội. Hiện vật tịch thu gồm có  hai con hổ đang bị  xẻ thịt, hai bộ da hổ, bốn ngà  voi và một số xương thịt  động vật quý hiếm khác.

Sau đó vào tháng Một năm nay, Cảnh sát Môi trường Hà Nội cũng bắt giữ hai người  đang vận chuyển trái phép hai con hổ  còn sống và một lượng lớn chân, tay gấu, sừng bò  tót, hươu, nai…

Hổ là  một trong các loài động vật quý  hiếm có nguy cơ tuyệt chủng cao. Các tổ chức môi trường cảnh báo nay trong thiên nhiên chỉ còn khoảng 7.000 con hổ.

Số lượng hổ  ở Việt Nam chỉ còn chưa  đầy 100, nhiều khoa học gia ước tính có thể con số là  50-80 con.

Trước đó, bản tin BBC ngày 21 tháng 3, 2007, loan tin người ta phát giác một nơi nhốt tới 41 con hổ tại Bình Dương. Hội bảo vệ thiên nhiên đã yêu cầu nhà chức trách can thiệp, nhưng bị từ chối.

Cả thế giới chỉ còn 7.000 con hổ, cả Việt Nam chỉ còn dưới 100 con, trong khi có tới 41 con bị nhốt, và người ta vẫn tiếp tục giết hổ để ăn thịt và lấy xương nấu cao. Người ngoài có lẽ khó hiểu được thái độ của người Việt. Nhưng theo “người Việt mình ấy mà”, của càng hiếm càng quý, và ăn của quý mới sướng. Có thế mới là người sành điệu.

 

Cọp rừng

Món này, tuy mang tên “Cọp rừng”, nhưng không phải cọp rừng, mà là người mang tên Cọp Rừng, tiếng Anh là … Tiger Woods.

Khi “Đảng ta” từ rừng kéo về thành phố vào ngày 30 tháng 4, 1975, Cọp Rừng chưa là Tiger Woods, mà chỉ mới được thụ thai trong bụng mẹ. Mãi đến ngày 30 tháng 12, 1975, khi đám người Việt tị nạn lớp đầu tại Hoa Kỳ xất bất xang bang đi kiếm việc, anh mới chào đời tại Cypress, California, mang tên Eldrick Woods, trước khi trở thành Tiger Woods, dịch sang tiếng ta là Cọp Rừng. Bố là cựu quân nhân gốc Phi châu, mẹ người Thái Lan. Nếu ra đời và lớn lên tại Việt Nam, anh thuộc diện con lai, khó tránh bị xếp loại thành phần bụi đời chính tông. Nhờ ra đời tại Mỹ, Cọp Rừng được may mắn làm quen với môn chơi golf, thứ thể thao của dân sang cả từ khi mới hai tuổi.

Trở thành tay chơi chuyên nghiệp vào năm 1996, khi mới 20 tuổi, Cọp Rừng được báo Sports Illustrated’s phong là nhà thể thao của năm (Sportman of the year). Trong hơn mười năm, anh thắng gần một trăm giải, và là nhà chơi gôn đầu tiên cùng lúc giữ bốn giải vô địch chuyên nghiệp.

clip_image005

(Cọp Rừng—Tiger Woods)

Tiền tài thường đi đôi với nhau. Tài đem lại tiền. Tiger Woods xuất hiện trên quảng cáo nhiều nhất thế giới, cho những hãng lớn như giầy Nike, xe GM, dao cạo Gillette, AT&T… Anh kiếm mỗi năm một trăm triệu đô la tiền quảng cáo, nhờ đó, anh là nhà thể thao tỉ phú (đô la Mỹ) đầu tiên. Anh cũng là người gốc Phi châu giầu thứ nhì tại nước Mỹ. Anh trở thành gương sáng cho thanh thiếu niên. Nhiều người đã khuyên con cháu, khi lớn lên, hãy cố gắng để được như Tiger Woods.

Anh chí thú làm ăn, không điều tiếng, lấy vợ năm 29 tuổi, có hai con, tạo một hình ảnh gia đình tuyệt hảo. Anh được coi như mẫu mực, khuôn vàng thước ngọc, không phải chỉ đối với người thường, mà kể cả tổng thống. Trên tạp chí thể thao “Golf Digest” số tháng Giêng 2010, có bài Tiger and Obama do một số nhà văn và nhà thể thao danh tiếng viết ra những suy nghĩ của họ về việc tổng thống có thể học được gì từ nhà chơi gôn giỏi nhất thế giới.

clip_image007

(Tiger, vợ Elin Nordegren và con gái)

Nhưng rồi thần tượng Cọp Rừng bỗng nhiên sụp đổ vào cuối tuần Lễ Tạ Ơn.

Sáng thứ Sáu sau Thanksgiving, tin tức mau chóng loan đi khắp nơi: Tay chơi gôn số một thế giới bị tai nạn xe hơi ở gần nhà, bất tỉnh nhân sự, vợ phải đập kính xe để lôi ra. Báo cáo cảnh sát về sau cho biết: Vào lức 2 giờ 31 phút sáng 27 tháng 11, Tiger Woods lái chiếc xe SUV hiệu Cadillac Escalade ra khỏi nhà, phóng lên xuống lề đường nhiều lần, liên tiếp đụng hàng dậu, trụ nước phòng hỏa (Fire hydrant) và một gốc cây. Bị biên phạt 164 đô la tội lái xe bất cẩn.

clip_image009clip_image011

(Hang Cọp – Nhà Tiger, đáng lẽ là tổ ấm) (Xe hư sửa được, Cọp hư tiêu tùng)

Trong khi Tiger liên tiếp từ chối gặp cảnh sát cho biết thêm chi tiết về tai nạn, thì tin đồn loan truyền rằng Tiger cãi nhau với vợ, hoặc bị vợ đánh vì ghen, nên tức giận đang đêm bỏ đi, và gây tai nạn. Cùng lức, tạp chí US Weekly đăng truyện cô hầu rượu Jaimee Grubbs ở Los Angeles kể rằng cô có liên hệ tình ái với Tiger từ năm 2007.

Không thể im lặng lâu hơn, ngày 2 tháng 12 Tiger lên tiếng trên website của mình, thú nhận đã xử tệ với gia đình, và “thành tâm hối tiếc về tội lỗi của mình”.

Rồi trên mọi phương tiện truyền thông, mỗi ngày, có thêm it nhất một cô tiết lộ mình có tằng tựu với Tiger. Cho đến giữa tháng 12, có 13 cô đã ra công khai. Thì ra thần tượng cùng lúc có hai cuộc sống, một gương mẫu và một bê bối. Vì thần tượng có tài giấu kín đời tư, hay vì người đời chóa mắt mà không thấy được mặt đời bên kia.

Ngày 11 tháng 12, thú nhận lần nữa về tội lỗi của mình: “Tôi hiểu biết sâu xa nỗi thất vọng và đau đớn do sự bất trung của tôi đã gây ra cho nhiều người, nhất là vợ và con tôi. Tôi muốn nói lại với mọi người rằng tôi hối tiếc sâu đậm và mong được tha thứ. Có thể không sửa được những tai hại do tôi đã làm, nhưng tôi muốn cố gắng hết sức”. Cùng dịp này, Tiger đã tuyên bố sẽ nghỉ chơi gôn vô hạn định, để chú tâm vào việc trở thành người chồng, người cha, và một con người tốt hơn.

Vụ Tiger Woods đã gây chấn động dư luận. Trong vòng ba tuần, báo New York Post 20 lần liên tiếp đăng tin ngoài trang bìa. Theo báo này, thần tượng Tiger Woods sụp đổ còn quan trọng hơn vụ Tháp đôi sụp đổ ngày 11 tháng 9. Cả hai vụ đều có tác dụng làm thay đổi nếp suy tư của nhiều người. Biến tin tưởng thành thất vọng, biến gương sáng thành gương mù, biến cao cả thành tội lỗi.

Sau khi vụ bê bối vỡ lở, hãng giầy Nike lên tiếng vẫn tiếp tực ủng hộ Tiger, nhưng ba hãng lớn khác đã chấm dứt mướn Tiger quảng cáo cho sản phẩm của mình, đó là hãng đồng hồ Tag Huer, hãng dao cạo Gillette, và hãng cố vấn kinh doanh Accenture. Hãng này, với hơn 170 ngàn nhân viên khắp thế gới, đã mướn Tiger quảng cáo bắt đầu từ năm 2003, với khẩu hiệu “Tiến lên. Trở thành một con Cọp – Go on. Be a Tiger” dùng hình ảnh Tiger trên 83% quảng cáo của mình, đã phải mở chiến dịch trừ khử Tiger, cố gắng xóa bỏ mọi hình ảnh, vết tích Tiger liên hệ với Accenture, làm như chưa hề có Tiger trên đời này.

Khía cạnh luân lý trong bài học Tiger, là dù tài năng tới đâu, dù mạnh như cọp rừng, dù giầu có tới bạc tỷ, nhưng có cuộc sống riêng lộn xộn, để cọp cái phải ra tay, thì cũng thân bại danh liệt.

 

Khách cọp

Trong tiếng Việt, có mấy trường hợp danh từ “cọp” đi với động từ khác, thì mang ý nghĩa bất chánh, như đi chơi không trả tiền, gọi là chơi cọp; ăn không trả tiền là ăn cọp; coi (phim, hát) không trả tiền, là coi cọp. Vậy, khách không mời mà cứ tới, lẻn vào, tiếng Anh gọi là “crasher” tạm dịch sang tiếng Việt là khách cọp.

Tại thủ đô Washington, vào những ngày cuối năm 2009, một vụ khách cọp đã gây xôn xao dư luận thế giới. Ông bà Obama tuy làm chủ Bạch ốc từ tháng Giêng, nhưng 11 tháng sau mới mở quốc yến đầu tiên khoản đãi ông bà Thủ tướng Ấn Độ Manmohan Singh vào tối 24 tháng 11, 2009. Đây là sinh hoạt xã hội hàng đầu tại Hoa Kỳ. Chỉ những quốc khách quan trọng mới được tổng thống Mỹ thiết đãi bằng quốc yến. Tổng thống VNCH Ngô Đình Diệm được vinh dự này vào tháng Năm 1957. Nhưng quốc yến 24 tháng 11, 2009 quan trọng hơn nhiều, vì là lần đầu tiên ông bà Obama đóng vai chủ nhân thiết đãi khách ngoại quốc, và Ấn Độ là quốc gia dân chủ lớn nhất thế giới với một tỉ dân.

Quốc yến đầu tiên trong nhiệm kỳ của một tổng thống là dịp để dư luận đánh giá khả năng, sự chu đáo và trình độ giao tiếp của ông bà tổng thống. Từ cách mời khách, chọn thực đơn, xếp chỗ, lựa đồ dùng tại bàn ăn, cho đến cách trang hoàng phòng tiệc và giúp vui thực khách, tất cả sẽ được dùng để đánh giá chủ nhân Bạch ốc. Ví dụ, quốc yến đầu tiên của ông Bush thiết đãi ông láng giềng phía Nam là tổng thống Mexico vào năm 2001, đã bắn pháo bông giúp vui vào giờ dân thủ đô đã đi ngủ, thế là Bạch ốc đã phải xin lỗi về sự vô ý của mình. Một ông tổng thống vô tâm như vậy, kết quả cai trị ra sao, mọi việc đã thành lịch sử, và mọi người đã thấy rõ.

Tất nhiên ông Obama cũng rất quan tâm đến quốc yến ra mắt của mình. Căn phòng vốn được các tổng thống thiết đãi quốc yến trong Bạch ốc, gọi là “State Dining Room”, ở tầng 1 đầu phía Tây, chỉ chứa tối đa cỡ 130 khách. Giống như đám cưới chỉ được người đời gọi là to, nếu có đông khách. Hơn nữa, quốc yến còn là dịp để trả ơn những người đã giúp đỡ mình. Với những ai đã bỏ công của đưa ông da đen đầu tiên làm chủ Nhà Trắng, mà không được mời dự quốc tiệc đầu tiên, thì trong tương lai, ai còn muốn giúp. Ông Obama muốn, hay phải mời gần ba trăm người. Quốc yến được chi bằng ngân sách quốc gia. Bạch ốc chật thì dựng lều đãi khách. Tuy tên chính thức gọi là lều “tent”, nhưng thực tế là một căn nhà tiền chế khung cứng vách trong suốt, có lối đi trang nhã nối liền với cửa phía Nam Bạch ốc, và trần “lều” có đèn chùm lộng lẫy. Chính ông Obama cũng khoe rằng việc dựng lều thiết khách này là lần đầu tiên.

clip_image013

(Căn “lều” được dựng tại vườn cỏ phía Nam Bạch ốc để thiết tiệc đãi khách)

clip_image015

(Và đây là bàn tiệc bên trong “lều”)

Quan khách dự tiệc, tất nhiên rất chọn lọc. Ngoài những nhân vật thế lực về tiền tài và đụa vị như thường lệ, còn có các nhân vật lỗi lạc da mầu, và gốc Ấn Độ. Danh sách khách mời được công bố cho báo chí biết trước. Vì lý do an ninh, khách tới Bạch ốc không còn thong thả như xưa, mà mọi người đều phải qua ít nhất hai tầng kiểm soát, một ở cổng vào phía Đông Nam, và một lần nữa trước khi đi qua máy dò kim khí, giống như hành khách lên máy bay. Sau đó, khách được xướng danh trước sự chứng kiến của ký giả.

Khoảng 7:30 tối, một quân nhân đồng phục dõng dạc xướng danh cặp khách đang tiến vào là ông và bà Salahi. Ông bà cỡ trung niên, tươi cười rạng rỡ. Ông 40 tuổi, mặc lễ phục mầu đen. Bà 42 tuổi, mặc áo đỏ kiểu Ấn Độ, tự biết mình duyên dáng, vừa đi vừa kéo tay chồng dừng lại cho ký giả chụp hình. Trong đám chứng kiến có nữ ký giả Roxanne Roberts của báo Washington Post. Ký giả này có biết cặp khách mới tới, và không thấy tên họ trong danh sách khách mời.

clip_image017

(Michaele và Tareq Salahi)

Ký giả Roberts đem thắc mắc của mình hỏi Courtney O’Donnell, là giám đốc thông tin của bà Jill Biden, phu nhân Phó tổng thống. Bà này nói bà không phụ trách về khách mời, và sẽ chuyển câu hỏi tới văn phòng Đệ Nhất phu nhân. Khoảng 7:45, tham vụ báo chí của Đệ Nhất phu nhân loan báo tất cả khách mời đã tới đủ, yêu cầu các ký giả trở lại phòng báo chí. Trả khách về với quốc yến, ngoài sự nhòm ngó của báo chí.

Trong khi ấy, ông bà Salahi cùng với các quan khách khác, xếp hàng, tiến vào nơi tiếp tân tại Phòng Xanh (Blue Room) để gặp Tổng thống Obama và quốc khách Manmohan Singh. Một nhân viên mặc lễ phục đứng cạnh tổng thống hỏi danh tính trên card mời chính thức, Tareq Salahi đưa danh thiếp của tổ chức America Polo’s Cup.

clip_image019

(Từ trái qua phải: Thủ Tướng Singh, TT Obama, vợ chồng Salahi)

Sau khi được giới thiệu và bắt tay tổng thống, vợ chồng Tareq và Michaele Salahi đi xuống lều quốc yến, được Phó tổng thống Biden ôm chụp hình, và ôm chụp hình cả với Chief of Staff Rahm Emanuel, địa vị tương đương Bộ trưởng Phủ tổng thống.

Vào khoảng 9 giờ, khi tất cả khách mời đều ngồi vào chỗ của mình, Michaele Salahi nói rằng mình cảm thấy khó chịu, yêu cầu chánh sở nội dịch là Đề đốc Stephen Rochon giúp để ra về. Từ Bạch ốc, cặp khách đi bộ qua công trường Lafayette, vào khách sạn Hay-Adams ngồi uống với nhau. Đến 11:45, Salahi gọi tài xế xe limousine, nói rằng mình vẫn còn đang trong Bạch ốc, và hẹn tới đón sau 10 phút. Đúng hẹn, tài xế đón khách tại cổng Đông Nam Bạch ốc ở đường 15, chở về nhà.

Hơn 2 giờ sáng 25 tháng 11, cặp Tareq Michaele Salahi tung lên mạng Facebook 12 tấm hình mang tựa đề “Quốc yến tại Bạch ốc”. Trả lời câu hỏi của ký giả Washington Post là làm thế nào để vào được, Tareq nói là được tham dự vào phút chót. Trong khi ấy, tin tức mau chóng loan đi khắp nơi là có một cặp khách không mời mà tới dự quốc yến. Đến 1:12 phút chiều 25, Bạch ốc chính thức xác nhận cặp Tareq và Michaele Salahi không được mời. Họ đích thực là “khách cọp”.

Theo tùy viên báo chí Bạch ốc, Tổng thống và Đệ nhất phu nhân rất bực mình về vụ này. Phía Ấn Độ cũng bực mình không kém. Bực mình là phải, vì suốt những ngày còn lại của năm 2009, chẳng mấy ai nói tới cuộc viếng thăm của Thủ tướng Ấn, mà chỉ bàn luận về cặp khách cọp. Ngoài ra, những lời chỉ trích từ mọi phía đã chĩa mũi dùi vào Bạch ốc về vụ này. Ủy ban Nội an Hạ viện Quốc Hội đã mở cuộc điều trần. Chánh sở Mật vụ Sullivan đã nhận trách nhiệm và xin lỗi. Vài nhân viên mật vụ để khách cọp đột nhập Bạch ốc đã bị cho tạm nghỉ, và chính cặp khách cọp từ chối lời mời điều trần lần đầu, đã bị trát đòi phải ra điều trần vào ngày 20 tháng 1, 2010. Bà Rogers, tùy viên giao tế Bạch ốc, người chịu trách nhiệm tổ chức quốc yến cũng bị mời điều trần, nhưng từ chối, lấy cớ bảo vệ nguyên tắc phân quyền. Bạch ốc muốn vụ khách cọp coi như chấm dứt, vì càng kéo dài, càng xấu hổ. Nhưng muốn chấm dứt là một chuyện, có chấm dứt được không, là chuyện khác.

Từ khi đóng vai khách cọp, báo chí đã phanh phui đủ chuyện xấu về cặp Salahi. Cả hai vợ chồng đều sống cuộc đời giầu sang giả hiệu, lừa đảo khắp nơi. Chỉ trong 5 năm kể từ 2004, bị kiện tới trên 30 vụ về chuyện tiền bạc. Tareq đi xe đắt tiền Aston Martin, đeo đồng hồ Patex Philllips. Nhưng xe không có tiền trả, còn đồng hồ bị tòa tịch thu, chỉ là đồ giả. Nợ tiệm làm đầu 4.000, nợ hãng cho mướn xe limousine hơn 7.000, nợ hãng cho mướn và tổ chức party hơn 50.000, nợ hãng cung cấp thực phẩm hơn 300.000. Đó là chỉ kể mấy con số tượng trưng.

Khách cọp đột nhập Bạch ốc đã từng xẩy ra trước kia. Cách đây 71 năm, vào ngày cuối năm 1938, cũng là năm Cọp, Mậu Dần, một cặp thiếu niên nam nữ 16 tuổi, Joe Measell và Beatrice White, do thách thức của bạn bè, đêm 31 tháng 12, đã tỉnh bơ vào Bạch ốc. Nhân viên Mật vụ tưởng là khách mời đến dự party giao thừa, cho lên lầu gặp Tổng thống Franklin Roosevelt và Đệ Nhật phu nhân Eleanor xin chữ ký. Trong cột báo “My Day” của bà vào ngày 3 tháng Giêng năm 1939, Đệ Nhất phu nhân Eleanor Roosevelt đã than phiền về cặp khách cọp trẻ tuổi này: “Thật đáng buồn bọn trẻ ngày nay đã lớn lên vô ý thức và không quan tâm tới người khác”.

clip_image021

(Bà Roosevelt và My Day)

Từ món khách cọp, có thể rút ra mấy bài học sau đây:

1 – Hơn 70 năm trước, khách cọp là việc làm của bọn trẻ con vô ý thức, như lời than phiền của bà Eleanor Roosevelt. Bây giờ, người lớn làm chuyện của trẻ con bảy thập niên trước. Phải chăng người Mỹ đang tiến giật lùi?

2 – Dù bạn hay thù, cũng khó phủ nhận Hoa Kỳ là cường quốc số một thế giới. Việc làm của tổng thống Mỹ không chỉ ảnh hưởng tới dân Mỹ. An ninh của Mỹ cũng liên hệ tới an ninh thế giới. Vậy mà một cặp khách cọp đã có thể vượt qua hàng rào an ninh mật vụ, đột nhập Bạch ốc trước mắt mọi người, bắt tay, chụp hình với tổng thống và các nhân vật trọng yếu của chế độ. Gián điệp và quân khủng bố, chắc chắn còn chuyên nghiệp hơn cặp khách cọp tài tử này. Đây cũng là dịp để những ai vẫn cho rằng nước Mỹ có một thứ “siêu quyền lực” nên nghĩ lại. Quyền lực vạn năng nằm ở đâu mà để cho khách cọp vào dự quốc yến? Siêu quyền lực ở đâu khi trải qua mười đời tổng thống với hàng trăm kế hoạch mà trên nửa thế kỷ vẫn không trừ khử nổi anh em Fidel Castro của Cuba? Siêu quyền lực ở đâu mà dù với sự giúp đỡ của thế giới, suốt thập niên đầu của thế kỷ 21 vẫn không tóm cổ được tay trùm khủng bố bin Laden?

3 – Ngoài ra, cuộc sống của cặp khách cọp Tareq và Michaele Salahi còn có thể coi như tượng trưng cho xã hội Mỹ trong thập niên đầu của thế kỷ này. Tình trạng bóc ngắn cắn dài, tiêu xài nhiều hơn khả năng thực sự của mình, để đến nỗi khuynh gia bại sản, không phải chỉ xẩy ra với một vài cặp vợ chồng, mà đã là thực trạng của nhiều gia đình. Một cô giữ trẻ, lợi tức hàng năm chỉ có 15.000, mà có thể mua nhà hơn 700.000, cuối cùng đồ đạc bị quẳng ra đường là hậu quả đương nhiên. Nói chung, nước Mỹ cũng có thể chỉ là một “cường quốc cọp”, giống như khách cọp Salahi.

*

Trong mấy thập niên qua, dư luận đã nói nhiều tới mấy con cọp kinh tế của châu Á. Từ cọp Nhật, cọp Trung Quốc, cọp Nam Hàn, cọp Đài Loan, cọp Thái, cọp Ấn, cọp Singapore, cọp Mã Lai… Những năm gần đây, dư luận còn nói tới con cọp nhỏ Việt Nam, đang cố gắng vươn lên để nhập đàn cọp Á châu.

Hy vọng Cọp Việt Nam sẽ không là cọp đông lạnh.

 

 

 

.

bài đã đăng của Đinh Từ Thức


2 bình luận »

  • actionminded viết:

     

    Thưa ông Đinh Từ Thức,

    Cảm ơn rất nhiều về bài viết hết sức thú vị và chứa nhiều thông tin bổ ích của ông. Chỉ tiếc có một đoạn ông làm người đọc bị rối trí một chút về trình tự thời gian. Khi nhắc đến “Trên tạp chí thể thao “Golf Digest” số tháng Giêng 2010, có bài Tiger and Obama do một số nhà văn và nhà thể thao danh tiếng viết ra những suy nghĩ của họ về việc tổng thống có thể học được gì từ nhà chơi gôn giỏi nhất thế giới” rồi sau đó ông lại nói là “Nhưng rồi thần tượng Cọp Rừng bỗng nhiên sụp đổ vào cuối tuần Lễ Tạ Ơn” khiến độc giả tưởng rằng chuyện trên báo Golf Digest là có trước rồi mới đến Lễ Tạ Ơn – nhưng tại sao lại là báo tháng Giêng 2010 (đã kiểm tra và đúng là có bài báo như thế vào tháng 1 năm 2010). Vì lẽ đó nếu ông để chuyện Golf Digest xuống phía dưới kèm với câu “Mặc cho những diễn biến mấy tháng trước đó, gần đây nhất tạp chí thể thao …..” thì độc giả sẽ thấy rõ ràng hơn.
    Một điều nữa là xin góp ý với ông về chữ Tháng Giêng. Thiển nghĩ, Tháng Giêng (01), Tháng Một (11), và Tháng Chạp (12) là cách ông bà ta ngày xưa nói theo tháng Âm lịch chứ không phải Dương lịch.
     
    Trân trọng.
     

  • Đinh Từ Thức viết:

    Xin cảm ơn bạn đọc Actionminded rất nhiều về nhã ý đã góp ý.
    Sở dĩ có chuyện khó hiểu về thần tượng Cọp Rừng (Tiger Woods) đã sụp đổ sau Thanksgiving vào cuối tháng 11, 2009, mà trên Golf Digest số phát hành tháng January 2010 vẫn có bài đề nghị có những điều Tổng thống Obama nên học hỏi từ Tiger Woods, vì báo định kỳ gửi qua bưu điện thường đề ngày phát hành trước. Ví dụ tuần báo như TIME hay Newsweek, đề trước một tuần: báo phát hành ngày 15 tháng 2, đề ngày 22 tháng 2. Nguyệt san như Golf Digest, đề  trước một tháng: phát hành tháng 12, 2009, đề tháng January 2010. Báo phát hành tháng 12, phải chuẩn bị bài vở từ trước, và xong từ tháng 11, trước khi thần tượng Tiger Woods sụp sau vụ đụng xe cuối tháng 11, và chính Tiger Woods lên tiếng xin lỗi đầu tháng 12. Sự kiện sụp đổ tuy diễn ra tháng 11, 2009, nhưng sau khi Golf Digest đề January 2010 đã phát hành. Tôi viết “tháng Giêng 2010”, vì sợ viết “tháng Một”, có thể lầm với tháng 11, theo cách nói âm lịch.
     

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch