Trang chính » Biên Khảo, Giữa Người Viết & Người Đọc, Nhận Định Email bài này

Ngô Hương Giang, hành động đạo văn & những phản ứng kỳ lạ

 

 

 

Bài “Bàn thêm về cái gọi là ‘đạo văn” của Nguyễn Hưng Quốc” trên Da Màu ngày 10/02/2010 là một trong một loạt những phản ứng kỳ lạ của Ngô Hương Giang, kẻ đã đạo văn của Nguyễn Hưng Quốc.

Đầu đuôi câu chuyện như sau:

Ngày 4/1/2010, nhà thơ Nguyễn Lãm Thắng từ Huế chuyển sang Úc cho tôi một email có đính kèm 5 bài tiểu luận của sinh viên Ngô Hương Giang.

Ngày 5/1/2010, tôi giở ra đọc bài “Bàn về khái niệm huyền thoại trong văn học” của Ngô Hương Giang. Vừa đọc đoạn đầu tiên, tôi lập tức có cảm giác rằng Ngô Hương Giang đã đạo văn của Nguyễn Hưng Quốc. Tôi đọc tiếp và nhận ra rằng Ngô Hương Giang đã chép nguyên văn một đoạn rất dài khác từ một bài tiểu luận của Nguyễn Hưng Quốc.

Tôi lập tức chuyển bài viết ấy của Ngô Hương Giang cho Nguyễn Hưng Quốc xem lại.

Ngày 6/1/2010, Nguyễn Hưng Quốc gửi email xác nhận với tôi rằng đúng là Ngô Hương Giang đã chép y nguyên nhiều câu và đoạn trong bài “Chủ nghĩa hậu hiện đại và những cái (cần) chết trong văn học Việt Nam”.

Nhận được email của Nguyễn Hưng Quốc, tôi giở bài của Ngô Hương Giang ra so sánh với bài của Nguyễn Hưng Quốc. Tôi tô màu vàng những đoạn giống nhau và gửi lại cho Nguyễn Lãm Thắng, cùng với lá thư sau đây:

+++++++++++++++++++++++++++++++

Nguyễn Lãm Thắng thân,
Khi em chuyển cho anh 5 bài tiểu luận của sinh viên Ngô Hương Giang, anh rất vui vì thấy giới trẻ đã có người chịu khó đi vào lĩnh vực nghiên cứu lý thuyết văn học đương đại.
Nhưng đang vui, thì… rất tá hoả, vì ngay ở bài đầu tiên, “Bàn thêm về khái niệm huyền thoại trong văn học”, sinh viên Ngô Hương Giang đã chép nguyên văn nhiều đoạn từ bài tiểu luận “Chủ nghĩa hậu hiện đại và những cái (cần) chết trong văn học Việt Nam” của tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc.
Ngay cả việc trích lại những trích dẫn từ một tiểu luận của người khác, thì sinh viên Ngô Hương Giang cũng phải ghi rõ xuất xứ của sự trích lại ấy.
Đằng này, sinh viên Ngô Hương Giang đã chép nguyên văn những lời dẫn giải và tư kiến của TS Nguyễn Hưng Quốc, rồi cố tình ghi xuất xứ khác để che lấp sự đạo văn, làm ra vẻ đó chính là công trình nghiên cứu, tư duy và diễn giải của mình. Hành vi này vi phạm đạo đức nghiên cứu khoa học (academic misconduct) một cách trầm trọng. Ở nước ngoài, một sinh viên có hành vi này nhất định phải bị đuổi học và không được theo học ở bất cứ trường đại học nào trong thời gian ít nhất là 3 năm.
Anh đính kèm theo đây bài “Bàn thêm về khái niệm huyền thoại trong văn học” của sinh viên Ngô Hương Giang, trong đó có ghi rõ những đoạn đạo văn đã bị phát hiện.
Điều đáng kinh ngạc là sinh viên Ngô Hương Giang đã đạo văn từ Tiền Vệ rồi bạo phổi gửi ngược cái công trình đạo văn ấy cho Tiền Vệ!!!
Trong email gửi cho Nguyễn Lãm Thắng, sinh viên Ngô Hương Giang viết: “Thay oi, em thuong doc bai cua cac nha nghien cuu tren trang tien ve. Day la trang (theo em) co su nhay ben voi tinh hinh ly luan moi, em rat muon thu suc viet cua minh tren trang nay…”
Sinh viên Ngô Hương Giang vừa đạo văn từ Tiền Vệ, lại vừa làm ra vẻ cao đạo, khen Tiền Vệ là trang “có sự nhạy bén với tình hình lý luận mới”!
Hành vi này khiến anh không thể tin tưởng những gì còn lại trong bài tiểu luận này và những bài khác của sinh viên Ngô Hương Giang là không đạo văn từ những nơi khác.
May thay, những bài này của sinh viên Ngô Hương Giang chưa in thành sách! Nếu đã in thành sách, thì đúng là tai hoạ tày trời cho “tác giả” Ngô Hương Giang. Và dù chưa in thành sách, những bài này nếu được sử dụng trong phạm vi trường đại học thì quả là bằng chứng thảm hại của nền giáo dục và trí thức Việt Nam vậy.
Sinh viên Ngô Hương Giang còn trẻ. Nghĩa là còn thì giờ để uốn nắn. Vậy em hãy khuyên bảo sinh viên Ngô Hương Giang tự suy xét lại và dũng cảm sửa đổi để còn có cơ may trở thành một nhà nghiên cứu, hay một nhà giáo khả tín trong tương lai.
Vài hàng trao đổi và chia buồn cùng em.
Thân,
HN-Tuấn
PS: Xem bài đính kèm [attached].

+++++++++++++++++++++++++++++++

Ngày 8/1/2010, tôi nhận được một email từ Ngô Hương Giang. Kèm theo bức email đó là bức email Ngô Hương Giang gửi cho Nguyễn Lãm Thắng rồi forward lại cho tôi với nội dung rất lạ lùng, kết án tôi là “mặc cảm đối với đất nước”, “kỳ thị dân tộc” và “thực dân luận”!

Đọc xong bức email ấy, tôi gửi bức email dưới đây chung cho Nguyễn Lãm Thắng và Ngô Hương Giang:

+++++++++++++++++++++++++++++++

Thân gửi Nguyễn Lãm Thắng,

Ngô Hương Giang vừa chuyển cho anh bức email mà sinh viên ấy đã gửi cho em.

Ngô Hương Giang cũng gửi thêm cho anh một email, nguyên văn như sau:

Nhung trich dan cua chau trong bai viet la tu van ban goc cua Derrida (da co trich dan nguon TLTK phia duoi). Viec chau co hoi huong giong tac gia Nguyen Hung Quoc, mot la “vo thuc sang tao”, hai la “ cung tham khao mot tai lieu”

Mong duoc noi chuyen voi chu nhieu, chuc chu mot nam moi anh khanh- hanh phuc

===============================

Có mấy vấn đề mà anh muốn nêu ra ở đây.

1/ Ngô Hương Giang nói rằng Ngô Hương Giang đã trích dẫn từ văn bản gốc của Derrida:

Điều này tuyệt đối không thành thật, vì những câu trong bài của Ngô Hương Giang hoàn toàn giống với Nguyễn Hưng Quốc, và những câu đó lại không phải là văn bản của Derrida, mà CHÍNH LÀ VĂN BẢN CỦA NGUYỄN HƯNG QUỐC.

Để khỏi mất thì giờ, ta hãy đi thẳng vào NHỮNG CÂU GIỐNG NHAU NHƯ ĐÚC.

Nguyễn Hưng Quốc viết:

Ngày nay, thân thể trở thành một thứ thân thể thậm phồn (hyperbody)

Ngô Hương Giang đạo văn:

Con người đang phải đối mặt với sự xâm lấn vô tận của các lớp ký hiệu mang nghĩa và trở thành một thứ thân thể thậm phồn (hyperbody).

Nên nhớ:

Thuật ngữ “thân thể thậm phồn” là do Nguyễn Hưng Quốc tạo ra để dịch ngữ “hyperbody”. Thuật ngữ “thân thể thậm phồn” chưa từng có trước đây trong ngôn ngữ Việt Nam.

===============================

Nguyễn Hưng Quốc viết:

mỗi thành phần xã hội có một thương hiệu chung, mỗi nghề nghiệp ít nhiều có một phong cách chung, qua đó, cá nhân bị đánh mất tính chất độc sáng và tính chất tự trị trong thân thể của mình

Ngô Hương Giang đạo văn, HOÀN TOÀN GIỐNG TỪNG CHỮ:

Mỗi thành phần xã hội có một thương hiệu chung, mỗi nghề nghiệp ít nhiều có một phong cách chung, qua đó, cá nhân bị đánh mất tính chất độc sáng và tính chất tự trị trong thân thể của mình (J. Baudrillard).

Nên nhớ: Câu này là câu văn của Nguyễn Hưng Quốc diễn giải tư tưỏng của Baudrillard, chứ câu này không phải là câu của Baudrillard. Ngô Hương Giang chép nguyên văn Nguyễn Hưng Quốc, rồi làm ra vẻ như tham khảo Baudrillard. Thực tế, trong thư mục tham khảo dưới bài của Ngô Hương Giang, hoàn toàn không hề có một cuốn sách nào của Baudrillard cả!

===============================

Nguyễn Hưng Quốc viết:

Từ khởi điểm chung ấy, Derrida càng ngày càng đẩy tư tưởng của mình ra xa Saussure. Khác với Saussure, người chủ trương ngôn ngữ và chữ viết (writing) là hai hệ thống ký hiệu khác nhau, ở đó, cái sau hiện hữu chỉ với mục đích để thể hiện cái trước; trong hệ thống ngôn ngữ, ngôn (language/langue), chứ không phải ngữ (speech/parole), mới là đối tượng đích thực của ngôn ngữ học; Derrida cho “không có ký hiệu ngôn ngữ nào có trước chữ viết”[37]

Ngô Hương Giang đạo văn, HOÀN TOÀN GIỐNG TỪNG CHỮ, GIỐNG TỪNG DẤU CHẤM, PHẨY, KỂ CẢ NHỮNG CHỮ VIẾT XIÊN:

Từ khởi điểm chung ấy, Derrida càng ngày càng đẩy tư tưởng của mình ra xa Saussure. Khác với Saussure, người chủ trương ngôn ngữ và chữ viết (writing) là hai hệ thống ký hiệu khác nhau, ở đó, cái sau hiện hữu chỉ với mục đích để thể hiện cái trước; trong hệ thống ngôn ngữ, ngôn (language/langue), chứ không phải ngữ (speech/parole), mới là đối tượng đích thực của ngôn ngữ học; Derrida cho rằng: “không có ký hiệu ngôn ngữ nào có trước chữ viết”(6)

Nên nhớ:

Tất cả những câu tô màu vàng là của Nguyễn Hưng Quốc.

Chỉ có câu tô màu xanh nằm trong ngoặc kép là của Derrida do Nguyễn Hưng Quốc trích dịch.

Chỉ có chữ rằng là của Ngô Hương Giang!!!

===============================

Nguyễn Hưng Quốc viết:

và chỉ có các văn bản viết (writing) mới là kiểu mẫu để tìm hiểu về cách thức vận hành của ngôn ngữ vì những gì được viết không bị tan biến theo thời gian, do đó, còn giữ trong chúng những quá khứ với những thay đổi về ý nghĩa của chữ, hơn nữa, còn tiếp tục chi phối những văn bản khác sẽ được viết trong tương lai: với Derrida, mọi văn bản, như vậy, đều được sản xuất bằng cách chuyển hoá các văn bản khác [38] và đọc một văn bản, cũng vậy, bao giờ cũng hướng đến những văn bản khác.[39]

Ngô Hương Giang đạo văn, HOÀN TOÀN GIỐNG TỪNG CHỮ, GIỐNG TỪNG DẤU CHẤM, PHẨY, TỪNG CHỖ ĐÁNH SỐ CHÚ THÍCH:

và chỉ có các văn bản viết (writing) mới là kiểu mẫu để tìm hiểu về cách thức vận hành của ngôn ngữ vì những gì được viết không bị tan biến theo thời gian, do đó, còn giữ trong chúng những quá khứ với những thay đổi về ý nghĩa của chữ, hơn nữa, còn tiếp tục chi phối những văn bản khác sẽ được viết trong tương lai: với Derrida, mọi văn bản, như vậy, đều được sản xuất bằng cách chuyển hoá các văn bản khác (7) và đọc một văn bản, cũng vậy, bao giờ cũng hướng đến những văn bản khác.(8)

Nên nhớ:

Đoạn văn tô màu vàng trên đây là hoàn toàn của Nguyễn Hưng Quốc. Ông ta viết để diễn giải về Derrida. Đây không phải là văn của Derrida.

Ngô Hương Giang chép nguyên văn Nguyễn Hưng Quốc.

===============================

2/ Tôi có đôi điều muốn nói thêm với Ngô Hương Giang:

– Ngô Hương Giang nói sự giống nhau từng chữ, từng chi tiết chấm phẩy… như thế là do “một là, vô thức sáng tạo” “hai là, tham khảo cùng một tài liệu”!

Trong thế giới con người, không bao giờ có cái chuyện “vô thức sáng tạo” lạ lùng đến thế! Hai người “tham khảo cùng một tài liệu” cũng không thể nào viết ra những đoạn văn giống nhau đến từng dấu chấm, dấu phẩy như thế!

Thậm chí, có ráng sức học thuộc lòng, cũng khó lòng mà nhớ đúng từng dấu chấm, dấu phẩy như thế.

Lối biện bạch loanh quanh này chứng tỏ Ngô Hương Giang vô cùng bướng bỉnh, không biết phục thiện, và không còn một chút thành thật nào cả.

Tôi tưởng những điều tôi trình bày hôm qua và gửi riêng cho thầy của Ngô Hương Giang, nhờ thầy nói lại với trò, là đã đủ để giúp Ngô Hương Giang giật mình mà tự suy xét và hối cải. Nhưng không ngờ, hôm nay Ngô Hương Giang lại phản ứng như thế này, thì quả là hết hy vọng.

– Ngô Hương Giang đã không biết cảm ơn tôi, mà còn phản công lại tôi bằng cách chụp cho tôi cái mũ “thực dân luận” và, tệ hơn nữa, “kỳ thị dân tộc”.

Thú thật, tôi có cảm giác rất kinh khủng khi đọc bức email Ngô Hương Giang gửi cho thầy Nguyễn Lãm Thắng (mà Ngô Hương Giang đã chuyển lại cho tôi).

Tôi, với tuổi đời và tuổi học có lẽ còn dài hơn cả thầy của Ngô Hương Giang, tôi xin nói vài lời chân thành cuối cùng, rằng:

Nếu tôi không có lòng đối với giới trẻ có học ở Việt Nam, thì tôi đã không mất công đọc kỹ bài viết của Ngô Hương Giang, phát hiện cái sai lầm to lớn, và thông báo riêng cho thầy của Ngô Hương Giang để thầy nói riêng lại cho trò sửa đổi. Ở cương vị của tôi, thì một người khác có thể chỉ đọc qua, thấy có chất lượng, rồi cho đăng lên báo. Sau đó, nếu có gì xảy ra thì tác giả Ngô Hương Giang sẽ hoàn toàn lãnh đủ. Mà tất nhiên là tác giả sẽ lãnh đủ, vì sớm muộn gì cũng có người phát hiện và tố cáo. Khi đó, tác giả sẽ hoàn toàn mất danh dự trước văn giới và độc giả.

Nhưng tôi thì khác. Tôi không chỉ là một nghệ sĩ, mà tôi còn là một nhà nghiên cứu và một nhà giáo yêu nghề suốt mấy mươi năm. Tôi làm việc bằng lương tâm và tình yêu. Tôi không thể thiếu cẩn trọng. Tôi không thể thiếu ân cần đối với giới trẻ. Tôi cũng không thể thiếu nghiêm khắc đối với giới trẻ. Vì thế, tôi đã đọc rất kỹ và đã bỏ thì giờ để viết thư giải thích cho thầy của Ngô Hương Giang.

Một tên “thực dân” “kỳ thị” đối với “dân tộc” Việt Nam sẽ không bao giờ bỏ công sức ra để làm những điều như tôi đã làm (không chỉ đối với trường hợp của Ngô Hương Giang, mà còn đối với nền văn học và nghệ thuật Việt Nam) trong mấy mươi năm qua.

Nếu Ngô Hương Giang khăng khăng không chịu nhận lỗi lầm, thì tôi đành chịu vậy. Nếu Ngô Hương Giang khăng khăng thấy mình là hoàn toàn đúng đắn, thì Ngô Hương Giang hãy giữ y nguyên bài viết, đem ra công bố, in thành sách, để giúp cho nước nhà nâng cao học thuật, trí thức và đạo đức! Nếu Ngô Hương Giang khăng khăng thấy mình là hoàn toàn lương thiện, thì Ngô Hương Giang hãy giữ nguyên lối sống, lối làm việc, lối ứng xử như vậy, để trở thành một nhà nghiên cứu khả tín, một người thầy khả kính, một công dân đạo đức, đáng làm gương cho hậu thế của tương lai!

Tôi xin hết lời.

Hoàng Ngọc-Tuấn

+++++++++++++++++++++++++++++++

Sau khi gửi bức email trên cho Nguyễn Lãm Thắng và Ngô Hương Giang, tôi nhận được một email của Nguyễn Lãm Thắng cho biết rằng trước khi gửi bài đạo văn ấy cho Tiền Vệ, Ngô Hương Giang đã lỡ đăng bài ấy ở tập san Văn học trẻ ở Khoa Ngữ văn Đại học Khoa học Huế. Vì đã lỡ đăng như vậy, nên Ngô Hương Giang đã chống chế đến cùng.

Nguyễn Lãm Thắng có hứa sẽ sưu tầm, chụp lại nguyên văn bài “Bàn thêm về khái niệm huyền thoại trong văn học” của Ngô Hương Giang (trong đó có những đoạn đạo văn của Nguyễn Hưng Quốc) và sẽ gửi cho tôi để lưu làm tài liệu.

Từ sau ngày 8/1/2010 đến nay, Ngô Hương Giang đã liên tục gửi những email với nội dung gây hấn đến Nguyễn Hưng Quốc và tôi, nhưng chúng tôi hoàn toàn không trả lời, không còn muốn đối thoại với một kẻ đã đánh mất lòng tự trọng.

Trên đây là đầu đuôi câu chuyện đạo văn và những phản ứng kỳ lạ của Ngô Hương Giang.

 
Hoàng Ngọc-Tuấn
Sydney, 11/2/2010

 

Tái bút:

1. Trong bài “Bàn thêm về cái gọi là ‘đạo văn” của Nguyễn Hưng Quốc” trên Da Màu ngày 10/02/2010, Ngô Hương Giang có nói rằng tôi đã gửi cho Ngô Hương Giang “một bài viết”. Đây là điều bịa đặt hoàn toàn, vì tôi chưa từng gửi cho Ngô Hương Giang bất cứ bài viết nào.

2. Ngày 21/01/2010, bài “Bàn thêm về cái gọi là ‘đạo văn” của Nguyễn Hưng Quốc” của Ngô Hương Giang đã xuất hiện trên báo Văn Thơ Trẻ. Ngày 10/02/2010, nó lại tái xuất hiện trên trang Da Màu. Đây cũng là một chuyện kỳ lạ khác.

 

 

 

.

bài đã đăng của Hoàng Ngọc-Tuấn


25 bình luận »

  • Sơn Trà viết:

    Ở Việt Nam các luận án tiến sĩ được xem như bí mật quốc gia.
    Người ta xào đi xào lại và bán cho nghiên cứu sinh , mọi cái điều có giá .
    Trường hợp cô Ngô Hương Giang tôi cho là :
    1. Với bối cảnh chung như vậy việc sao chép được xem như hiển nhiên.
    2.Với dư luận xã hội được coi như là vô tội.
    3.Cô NHG chỉ có một tội cơ bản là : Không học hết sách của thầy mình là ” dấu kín các luận văn đi , chỉ cần giới thiệu cái bằng tiến sĩ , thạc sĩ là được rồi”

  • Trần Văn Tích viết:

    Không phải đâu là không phải đâu. Aristote dùng chữ mimésis để chỉ sự bắt chước trong sáng tác. Chateaubriand bảo “l’écrivain original n’est pas celui qui n’imite personne” (Nhà văn tân kỳ không phải là người chẳng bắt chước ai cả). Tổ tiên chúng ta khi dùng lại ý thơ, lời văn của người đời trước được xem là chuyện bình thường vì như thế là tỏ ra ngưỡng mộ tiền nhân. Trong “cơ chế” của ta có cả một  ông viện sĩ “đạo văn”. Vậy – lại  mượn thơ Nguyễn Du – hoàn cảnh Ngô Hương Giang là hoàn cảnh tình nên thương. Đáng trách không phải ở cô, đáng chửi là cái “cơ chế”.

  • Phùng Nguyễn viết:

    Cám ơn HN-T đã gởi đến bạn đọc những chi tiết thú vị liên quan đến bài viết của NHQ và NHG. Như bình luận của một độc giả về bài của NHG, có vẻ như đây là một trường hợp “lạy ông con ở bụi này.”

    Riêng về thắc mắc của HN-T trong tái bút 2 liên quan đến “hành động kỳ lạ” của Da Màu, theo tôi, không có gì khó khăn để giải đáp.

    Là một thành viên của BBT Da màu, tôi có thể xác nhận là BBT Da màu không biết gì về sự xuất hiện của bài NHG trên một trang mạng nào khác cho đến khi HN-T chỉ ra. BBT không có đủ thì giờ để tự mình đi lùng sục trên liên mạng để biết các bài nhận được đã đăng ở đâu trước đó. BBT phần lớn dựa vào sự tự giác của tác giả khi gởi bài như đã nêu rõ trong phần “Thể lệ Gửi/Trích bài.” Có vẻ như tác giả NHG đã một cách thuận tiện “quên” thông báo BBT Da Màu về sự xuất hiện của bài viết trên một trang mạng trong nước. Đang có thảo luận trong nội bộ BBT về việc hoàn chỉnh quy định gởi/trích bài để phục vụ tác giả và độc giả tôt hơn.

    Bỏ qua chuyện bài  đã/chưa đăng trên một trang mạng khác, sẽ rất là… kỳ cục nếu Da Màu không đăng tải bài viết mang nội dung công kích NHQ của NHG. Một quyết định như thế (không đăng bài NHG) sẽ khiến NHQ… buồn vì ở vị trí của anh, tôi đoan chắc NHQ không cần nhờ vả ai bảo vệ mình. Thứ đến, tôi e rằng báo mạng “Văn Thơ Trẻ” mà HN-T đề cập sẽ không sẵn sàng đăng tải bài phản hồi trên đây của HN-T để mọi chuyện rõ trắng đen như Da Màu vừa thực hiện.

    Dù sao thì tôi cũng không lấy làm lạ về tái bút 2 của HN-T.

    PN

    TB: Ngoại trừ phần chữ in nghiêng, vốn liên quan đến vị trí của tôi như là một biên tập viên của Da Màu, phần còn lại là ý kiến cá nhân.

  • actionminded viết:

    Bài phê bình này nhất định sẽ được đi vào văn học sử Việt Nam cận đại vì chứa đựng quá nhiều những tình tiết lý thú mà khi chứng minh lại thật rõ ràng.  Còn nhiều con sâu làm rầu nồi canh lắm nhưng cảm ơn Hoàng Ngọc Tuấn đã giúp văn học nước nhà loại được một con sâu khá bự, khá độc, và khá lì lợm! Ngô Hương Giang này là đúng là “vừa đánh trống vừa ăn cướp”, hoặc là “vừa ăn cướp vừa la làng”.
    Khác với anh Phùng Nguyễn (xin mạn phép đổi lời anh Phùng Nguyễn một chút – như vậy là có trích dẫn rõ ràng không phải đạo văn đâu nhé! ), một cách lạc quan hơn, tôi sẽ nói “mong rằng báo mạng “Văn Thơ Trẻ” sẽ không ngần ngại cho đăng tải bài phản hồi trên đây của Hoàng Ngọc Tuấn để rõ ràng mọi chuyện trắng đen”. 

  • Hoàng Ngọc-Tuấn viết:

    Thưa anh Sơn Trà,
    Ngô Hương Giang không phải là “cô”, mà là một “cậu” từ Nam Định vào học ở Đại học Khoa học Huế. Cậu ta đã từng được cử đọc báo cáo “Siêu hình học văn chương” tại Hội nghị KHSV các trường ĐH cơ bản toàn quốc lần thứ I vào tháng 12/2009 vừa qua.
     
    Thưa anh Trần Văn Tích,
    Hiển nhiên “cơ chế” là một phần, nhưng một phần cũng là tính cách cá nhân. Trong trường hợp này, Ngô Hương Giang có ghi xuất xứ những trích dẫn từ sách Tây và sách của những tác giả trong nước, nhưng lại chép nguyên xi Nguyễn Hưng Quốc một cách tỉnh bơ, lồng vào bài viết của mình, ngay cả không hề đặt vào giữa hai dấu “…”
     
    Sau khi bị phát hiện, cậu ta còn khăng khăng nói những đoạn dài thượt đó là của cậu ta, vì “vô thức sáng tạo” và vì “tra cứu cùng nguồn” với NHQ nên viết giống NHQ. Sau đó cậu ta lại bắt đầu xoay lại đánh phá NHQ mặc dù NHQ đã tha thứ cho cậu ta, chưa bao giờ nêu tên cậu ta ra trước công luận. Như vậy rõ ràng không phải cậu ta “mượn đỡ” là vì “tỏ ra ngưỡng mộ tiền nhân” gì ráo.
     
    Thưa anh Phùng Nguyễn,
    Cái tái bút 2 ấy có nghĩa dài dòng như thế này:
    Ngày 21/01/2010, sau khi đăng bài ấy trên báo Văn Thơ Trẻ, Ngô Hương Giang đã viết email “mời” NHQ và tôi vào xem. Tuy nhiên, vì chúng tôi thấy tư cách của cậu Giang và bài viết nhếch nhác ấy không đáng để bận tâm, nên chúng tôi thây kệ, quên đi là xong. Bây giờ chúng tôi khá ngạc nhiên vì thấy bài ấy tái xuất hiện trên trang Da Màu. Chuyện kỳ lạ là “cây muốn lặng, mà gió chẳng ngừng”. Chúng tôi đã bỏ qua cho cậu ta, mà cậu ta lại càng làm tới, dám gửi bài ấy ra hải ngoại, đăng lên Da Màu!
     
    Khi cái bài nhếch nhác ấy xuất hiện chình ình trên Da Màu, tôi không thể thây kệ, bỏ mặc được, vì Da Màu là chỗ hội ngộ của biết bao anh chị em cầm bút quen biết ở hải ngoại. Do đó tôi đành phải công bố những cái email hấp dẫn đó cho mọi sự rõ ràng, tránh hiểu lầm vô ích, và tránh để cho cái loại người kỳ lạ ấy lợi dụng một diễn đàn lành mạnh ở hải ngoại để đánh phá bừa bãi.
     
    Thưa anh/chị actionminded,
    Câu tục ngữ “vừa ăn cướp vừa la làng” rất là chính xác. Cảm ơn anh/chị.

  • actionminded viết:

     

    Thưa ông Hoàng Ngọc Tuấn,
    Cũng mắc hỡm như ông Sơn Trà, tôi đang chọc quê bà xã tôi (người Huế) về một Ngô Hương Giang của đất thần kinh, đất nên thơ mà tại sao lại thiếu nhẹ nhàng và “điếc không sợ súng” như thế thì té ra lại là một cậu ở Nam Định chứ không phải một cô! Một lần nữa cảm ơn ông. Như vậy cũng gián tiếp báo ông rằng ActionMinded nhà tôi là “nam nhi” chứ không phải tiểu thư để lần sau ông nếu có nhắc đến tôi thì ôngbỏ bớt được chữ chị nhé.

  • Lê Thuyết viết:

    Bị Ngô Hương Giang đạo văn hết sức trắng trợn, ông Nguyễn Hưng Quốc viết bài “Giáo dục: Đạo đức trí thức”. http://tienve.org/home/activities/viewThaoLuan.do?action=viewArtwork&artworkId=9784

    Ông không nêu tên kẻ trộm ra, chỉ viết lướt qua vấn đề: “Vừa rồi, có một thanh niên từ trong nước gửi cho Tiền Vệ, tờ báo mạng do Hoàng Ngọc-Tuấn và tôi điều hành, một số bài tiểu luận về văn học. Đọc, chúng tôi phát hiện ra ngay là tác giả đã lấy nguyên nhiều đoạn trong một bài viết của tôi đã được đăng trên Tiền Vệ trước đó. Chúng tôi vô cùng kinh ngạc: ăn cắp bài trên Tiền Vệ rồi lại gửi ngay cho Tiền Vệ. Thực tình, chúng tôi không thể nào hiểu được tại sao tác giả lại bất cẩn đến độ như vậy. Hay anh coi đó là chuyện bình thường?”

    Viết vậy là quá rộng lượng, giống như bắt được kẻ trộm rồi thương tình mà thả đi, không hô hoán cho cả làng đều biết. Lẽ ra Ngô Hương Giang phải biết ơn, nhớ đời, hối cải. Chứ sao lại bạc ác quay ngược lại mà trả thù, đấu tố ông Nguyễn Hưng Quốc là “để lộ cái nhìn miệt thị tổ quốc”, và dùng giọng điệu cán bộ tuyên truyền chống vượt biên mà viết một cách hỗn láo: “Nếu thấy vượt biên mà quên ngay được nơi mà dòng máu Nguyễn Hưng Quốc đang chảy từng ngày trong huyết quản thì Nguyễn Hưng Quốc cứ làm, cứ hả hê để rồi nhận ra một thực tế, cóc chết ba năm không thể nào quay nổi đầu về núi”.

    Có lẽ Ngô Hương Giang là một ví dụ về cái bản chất văn hóa của “con người mới XHCN” mà Đảng CSVN đã dày công đào tạo.

  • Phùng Nguyễn viết:

    HN-T thân;

    Cám ơn bạn phản hồi rành mạch về tb2. Hóa ra là HN-T đã có cơ hội nghiên cứu kỹ càng bài viết nhếch nhác của NHG trước đó. Điều này thì bạn đọc Da Màu chưa được “hưởng” nên tôi cho rằng nó nằm chình ình trên Da Màu là điều cần thiết để họ có cơ hội đánh giá tương lai của nền văn học toàn trị. Không phải đây là điều mà NHQ hằng quan tâm hay sao? Tất nhiên là BBT Da Màu sơ ý không nghĩ đến điều này (đăng bài NHG) lại làm dậy lên mối ưu tư của HN-T về chuyện “chỗ hội ngộ của biết bao anh chị em cầm bút quen biết ở hải ngoại” và là ” một diễn đàn lành mạnh ở hải ngoại ” có thể bị kẻ…[kỳ] lạ lợi dụng để “đánh phá bừa bãi.” Trong khi trộm nghĨ rằng Da màu không chỉ là chốn hội ngộ của người quen ở ngoài này, NHG không nhất thiết đánh phá bừa bãi (hình như có mục tiêu rõ ràng), và đặc biệt cái gọi là “đánh phá” đó trong cái nhìn của tôi chỉ là “dê cỏn buồn sừng,” không thể không trân trọng ghi nhận cái tâm cao cả của HN-T trong thiện ý muốn bảo vệ không chỉ Da màu mà cả cái môi trường văn chương hải ngoại. Nếu mà có thêm vài ba HN-T thì nhất định “thổ ngơi” văn chương hải ngoại sẽ an toàn như tủ sắt, sạch sẽ như li như lau, và đồng thanh tương ứng.
    Nhân tiện, đang nóng lòng được nghe cao luận của HN-T về Hậu Hiện Đại trong bài phỏng vấn của Tôn Thất Thái Dương sắp tới.

    Thôi nhé.

    Bác sĩ Trần Văn Tích;

    Tôi đồng ý với HN-T là không thể đổ tất cả lên đầu cơ chế, nhất định phải có một phần (ít hoặc nhiều) của cá nhân trong đó, cho dù nhận xét này có thể bị xem là PI (Politically Incorrect) ở “ngoài này.” Tôi cho rằng case NHG là một cơ hội đặc biệt để những người quan tâm đến văn học quốc nội nghiên cứu sâu rộng hơn. Tôi không biết trong ngành y người ta “cư xử” với đối tượng nghiên cứu như thế nào. Vi trùng là vi trùng là vi trùng?

    PN

  • TranvanSon viết:

    Theo tôi, Damau đăng bài của Ngô Hương Giang chẳng những nên mà là cần thiết.
    – Để NHG biết mình là ai.
    – Để Văn Thơ Trẻ biết họ đã đăng bài ăn cắp như thế nào của một kẻ viết có đạo đức nghề nghiệp như thế nào.
    – Để Hoàng Ngọc-Tuấn và Nguyễn Hưng Quốc có cơ hội vạch mặt đứa ngu một cách ngoan cố như thế nào.
    – Để ngăn chặn vết nhơ cứ tồn tại dai dẳng trong văn chương Việt Nam.
    Còn muốn website đều sạch sẽ như li như lau, đăng bài hò vè một chiều thì thà không có còn hơn. Như vậy khác nào dàn đồng ca kiểu mới!

  • Nam Phan viết:

    Tôi sợ một chữ “THÂN”,
    Một người tầm,bình thường như tôi,  hiểu là khi đã thân thì thẳng(nói thẳng). Nhưng nghĩ như một kẻ ngoại đạo như thế là sai. Rằng, trong đạovăn chương không phải lúc nào cũng đơn giản như thế. “Uyển” ngữ ,”hoa “ngữ ,”xáo” ngữ mới được trọng vọng! Hay nói theo kiểu bình dân là:” nói dzậy mà không phải dzậy” . Bạn có nghiã là lúc bạn lúc không. Thân nghiã là khi đang ôm hôn thắm thiết thì đồng thời là một cái nghiến răng.
    Nói đi thì cũng xin được nói lại .”Gieo gió thì gặt bão”, cổ nhân dạy thế. Nếu “bạn” không cho mượn”đất “để người ta( cả nạn nhân lẫn  những kẻ bất bình) “dụng võ”,thì bạn vẫn là bạn ,mà thân vẫn như thân.
    Mà cũng đúng, “thổ ngơi” này có rào dậu,biên giới  gì đâu sao đòi hỏi an toàn như trong tủ sắt, cũng nhếch nhác toàn đất với cát chứ có phải bộ ván lim, gụ gì mà đòi sạch như li như lau?  Cũng đủ giọng à uôm chứ có đâu kiểu “chứng khẩu đồng từ”, ” đồng thanh tuơng ứng”!(chỉ xin một tí “trách nhiệm, một chút “tương kính” còn “cực đoan” ư ? Xin cứ đi tìm một nền “cộng hoà” hay khối “thịnh vượng”.
    Vì bạn khác bạn, mà thân chưa hẳn thân nên chử nghiã mới véo von khách sáo. Lạc vào chốn “cao đàm, khoát luận” thì tưởng là được trở về với những áo the, khăn xếp . Hoá  ra không, chỉ là cách nói của cánh ” hiện đại” hoặc “hậu …hậu hiện đại” gì đó… không vừa ý nhau.
    Thế nên giờ thì sợ cả BẠN lẫn THÂN.
    Ps: Sợ rằng lạc đề nên xin dành cho BBT toàn quyền  đăng hoăc không.
    Nam Phan
     

  • Trần Văn Tích viết:

    Thưa anh Hoàng Ngọc Tuấn,
    Tôi thấy gần hết năm Trâu rồi mà tự dưng anh và anh Nguyễn Hưng Quốc được quàng cái ách vào cổ tức anh ách nên viết đôi lời mong chia sẻ bớt chuyện bực mình với anh. Chứ làm sao lại xem cung cách sử dụng tài liệu người khác của Nguyễn Hương Giang có thể ít nhiều giống với cung cách tổ tiên sử dụng tài liệu nguyên văn chữ hán được. Chúng ta sống thời Bill Gates chứ có sống thời Chateaubriand đâu; với lại bắt chước đâu phải là chôm văn.  Mong anh dần dần bớt tức mình, tức mình hại can đấy anh ạ.

    Thưa ông Phùng Nguyễn,
    Tôi nghĩ nên chút chút thể tất nhân tình cho Nguyễn Hương Giang nên mang “cơ chế” ra làm bung xung. Bên Đức này có một anh cầu thủ khá nổi tiếng bị phanh phui là từng làm IM (mật báo viên) cho Stasi nhưng rồi dư luận Đức cũng hầu như xí xoá cho anh ta vì lúc làm công chuyện xấu xa đó anh ấy còn rất trẻ. Rõ ràng là nếu không có Stasi thì làm sao anh ấy làm được IM! Còn về y khoa thì cá nhân tôi có thói quen khi tham gia một hội đồng chấm luận án, tôi lật xem phần bibliographie trước xem các références khá hay bết rồi sau đó mới đọc texte. Dầu sao dưới chế độ cộng hoà, chúng tôi không được biết có chuyện “đạo văn” nào trong ngành nghề chúng tôi.

  • Hoàng Đại Dương viết:

    Bác Tích lại đi hàng hai, tôi thấy khó chịu thật, vì tôi không biết bác nói về họ Ngô hay họ Nguyễn.  Giống kiểu có dấu phẩy cũng được, mà không có dấu phẩy cũng được.  Câu hỏi được đặt ra: Giới cầm bút trong nước nghĩ gì về chuyện này?  Hay họ cho đó là chuyện “bình thường ở huyện”?  Mai đây, khi sau lưng của cậu sinh viên ấy đủ tuổi đảng, cậu ta trở thành chủ tịch hội nhà văn VN, theo gương ngài chủ tịch đương nhiệm, con đường văn học, văn hóa của VN sẽ đi đến đâu?
    Với tôi, ở hải ngoại, đến nước này, không còn là đối thoại không biên giới, cậu ta chỉ là rác trôi sông!  Cần vớt bỏ kẻo ô nhiễm con sông Damau.

  • Trần Văn Tích viết:

    Thưa anh Hoàng Đại Dương,
    Anh gọi tôi là bác nên tôi đoán anh nhỏ tuổi hơn tôi, vì thế xin dùng chữ “anh” cho dễ nói chuyện. Nếu anh suýt soát tuổi tôi – tôi sinh năm 1932 – thì xin cho phép tôi nhận ngay lỗi thất lễ.
    Xin anh đừng khó chịu vì tôi, tội nghiệp. Sống trong chế độ cộng sản gần chín năm, tôi thay đổi phần nào nhân sinh quan anh ạ. Thưa anh, nếu chế độ cộng sản vẫn cứ tồn tại cho đến ngày chàng thanh niên Ngô Hương Giang nhận chức chủ tịch Hội Nhà Văn Việt Nam thì con đường văn hoá, văn học của VN sẽ hiên ngang đi con đuờng nó đang đi. Có thế thôi.
    Nhưng tôi xin bắt đầu bằng điểm khởi phát cần thiết. Khi anh đưa phản hồi lên Da Màu (13.02.10, 5:28 am) thì chúng ta chỉ mới đuợc nghe tiếng nói của anh Hoàng Ngọc Tuấn. Bên nguyên lên tiếng nhưng bên bị chưa được ngỏ lời, càng chưa có lời bào chữa của luật sư. Mãi đến 12:03 am và 12:06 am bị cáo mới chính thức trình bày trường hợp của mình. Chưa nghe bên bị đã kết tội, tôi e như vậy có phần vội vã. Tất nhiên chúng ta đều cùng kính trọng – và tin tưởng – anh Hoàng Ngoc Tuấn, nhưng điều đó chưa đủ để chúng ta tự cho phép lên án người khác. Huống chi thực tế cho biết nghi can còn có thể được hưởng qui chế giảm khinh.
    Ngay trong chế độ quốc gia trước 75 cũng có đạo văn anh ạ. Người đạo văn có uy vọng hơn cậu sinh viên Nguyễn Hương Giang nhiều và tác phẩm xây dựng bằng văn người khác đuợc đề nghị trao giải văn học toàn quốc của Tổng Thống đấy anh ạ. Phúc đức làm sao anh Lê Tất Điều phát hiện ra chuyện này nên xì-tốp kịp. Tất nhiên bức xạ đạo văn dưới chế độ cộng hoà bị ngăn chặn kịp thời và hữu hiệu, khác hẳn trong chế độ cộng sản.
    Hy vọng anh đã nghe và biết những điều đàm tiếu chung quanh một luận án thạc sĩ của một phụ nữ liên quan đến chủ đề Trịnh Công Sơn : khi biên soạn luận án đã có sự  sử dụng văn bản nhiều khi nguyên xi của một ngòi bút hải ngoại.
    Trong một chế độ mà chủ tịch nước  viết sách tự bốc thơm mình, mà một số người làm văn học cứ nhơn nhơn rằng UNESCO đã vinh danh ông chủ tịch đó là danh nhân văn hoá thế giới, mà một ông viện trưởng sử học đẻ hoang ra một nhân vật lịch sử không hề có v.v.. thì tội ở “cơ chế” bao nhiêu phần trăm và lỗi ở “cá nhân” (chữ của ông Phùng Nguyễn) bao nhiêu phần trăm?
    Thưa anh Hoàng Đại Dương,
    Nếu anh “khó chịu” vì nhận thức của tôi thì anh sẽ nghĩ  sao khi tôi thú nhận với bà con trên Da Màu rằng tôi đã từng ăn cắp và ngụy tạo hồ sơ, còn cả hai vợ chồng tôi thì đã từng cùng hối lộ? Tôi ăn cắp một trái cà chua bự  trong “trại cải tạo” Long Giao khi đi gánh thực phẩm. Trái cà chua tươi đó lúc bấy giờ là trái đào tiên của Tây Vương Mẫu đối với tôi anh ạ. Bị phù khắp người vì ăn toàn gạo mục Trung Cộng, tôi biết là tôi có thể bị biến chứng tim  (béribéri cardiaque) và có thể chết một cách lãng nhách nên cần nguồn sinh tố. Khi đi làm với “cách mạng” tôi đã móc ngoặc để làm hồ sơ y khoa ma theo đó tôi bị …lao phổi. Hai thằng con trai tôi hai lần “trúng tuyển nghĩa vụ quân sự” nhưng vẫn ăn yên ngủ yên ở Sàigòn vì chúng tôi hối lộ công an phường hay chủ tịch phường gì đó. Cũng chẳng nhiều nhặn chi, mỗi lần hoãn dịch sáu tháng phải chi một chỉ vàng.
    Tôi có thể kể hầu anh nhiều chuyện nữa. Toàn là những  “chuyện bình thường ở huyện”, như anh nói và như hầu hết tất cả đồng bào chúng ta đều đã nói và đang nói mà, thưa anh.  Ngày 13.10.2008, talawas từng đăng lời “khai báo” của tôi rằng : “Những năm tháng kẹt lại với chế độ mới, anh em chúng tôi một mặt cố gắng làm tròn chức phận; mặt khác, sẵn sàng giở thủ đoạn, xài mánh khoé, dùng tiểu xảo, mượn khôn vặt để sinh tồn trong hy vọng.”  Tôi nói thế, anh đánh giá chúng tôi ra sao, xin tùy lượng và tùy tâm. Cộng sản – tôi muốn nói cộng sản Việt Nam – bần cùng hoá nhân dân và bần tiện hoá con người. Cộng sản Đức ngày trước và ngày nay, cộng sản Pháp, cộng sản Ý từ trước đến nay hoặc không hề như thế hoặc không đến nỗi thế.
    Để chấm dứt cùng với những lời chúc đầu năm quen thuộc, xin được phép tò mò hỏi riêng anh :anh đã stừng sống với chế độ Việt cộng chưa?
    Thân kính,
    Trần Văn Tích

  • Nguyễn Việt Hoài viết:

    Bài của Ngô Hương Giang cũng có liên quan đến tôi, vì vậy cũng xin nói thêm cho rõ. Số là tôi thấy Nguyễn Hưng Quốc là một nhà phê bình tài năng, bản thân tôi là một độc giả rất hâm mộ anh. Việc anh lên án chuyên đạo văn tôi rất tán đồng, nhưng tôi cho rằng cách viết của anh có phần nào cực đoan, chưa thật thuyết phục người khác bởi trong việc viết lách làm sao tránh khỏi việc “đứng trên vai người khác”, làm sao chắc chắn được mỗi câu, mỗi dòng mình viết ra đều là điều mới mẻ, không hề bị ảnh hưởng của ai khác. Cách Nguyễn Hưng Quốc trích dẫn để phê phán người khác đôi khi vẫn làm người ta hình dung đến cái giường của Procuste. Vì vậy tôi đã viết bài Một trường hợp đạo văn? gửi Tiền Vệ để cho thấy ngay Nguyễn Hưng Quốc cũng có thể rơi vào “đạo văn” một cách không ý thức. Ví dụ như trong bài viết về tứ thơ trong sách Tìm hiểu nghệ thuật thơ Việt Nam (1988) của Nguyễn Hưng Quốc, tôi cho là Nguyễn Hưng Quốc “đạo văn” ở ba chỗ:

    1. Ở đầu bài, Nguyễn Hưng Quốc trích ý kiến Nguyễn Xuân Nam để phê phán một cách nặng nề (khi trích đã cắt xén nên dễ làm người đọc hiểu lầm ý của Nguyễn Xuân Nam). Nhưng sau đó khi phân loại tứ thơ, Nguyễn Hưng Quốc đã lấy ý của Nguyễn Xuân Nam mà không ghi rõ xuất xứ, chỉ nói chung chung như sau: “Có người chia tứ thơ ra làm hai loại: tứ thơ thiên về tạo hình và tứ thơ thiên về dòng suy nghĩ liên tưởng” (Nguyễn Xuân Nam viết: “Chia ra một loại tứ thiên vê tạo hình, một loại tứ thiên về dòng suy nghĩ liên tưởng cũng là cách phân biệt giản đơn cho tiện trình bày” (Suy nghĩ về tứ thơ, tạp chí Văn học số 2.1981, tr. , Hà Nội, tr50).

    2. Khi minh họa cho loại tứ thơ thiên về dòng về suy nghĩ liên tưởng, Nguyễn Hưng Quốc cũng mượn ví dụ của Nguyễn Xuân Nam (bài Đất nước của Nguyễn Đình Thi), nhưng không ghi rõ khiến người đọc nghĩ đó là do Nguyễn Hưng Quốc nghĩ ra.

    3. Ý của Nguyễn Hưng Quốc trong bài này: “Vai trò của tứ thơ cực kỳ quan trọng. Nó giống như là nền móng, cột kèo trong một ngôi nhà. Nó giống như là xương xẩu trong một thân thể”, tôi thấy cũng có gì na ná so với ý của Xuân Diệu viết trước đó “Cái quan trọng thứ nhất, làm rường cột cho tất cả, là cái tứ thơ, nó chủ đạo cả bài” (Công việc làm thơ, Nxb Văn học, Hà Nội, 1984, tr.117).

    Khi đăng bài của tôi, Nguyễn Hưng Quốc cũng đồng thời có bài trả lời, trong đó anh đã giải thích về vấn đề 1 và 3, riêng vấn đề 2 thì lờ đi (http://www.tienve.org/home/activities/viewThaoLuan.do?action=viewArtwork&artworkId=9805)

    Nhưng kể lại chuyện này không phải là tôi ủng hộ Ngô Hương Giang, tôi cũng cho việc đạo văn này là cần phải được phê phán.

  • Hoàng Đại Dương viết:

    Kính bác Tích,

    Cháu xin mạn phép được ngắn gọn trả lời  ý kiến của bác làm hai phần:

    Phần trong đề:

    Lý do cháu viết rằng bác có ý hàng hai là vì bác dường như binh vực cho một Nguyễn Hương Giang vô hình nào đó; còn Ngô Hương Giang chính hiệu thì bác im lặng.  Nếu độc giả không đồng ý với bác, bác có thể trả lời rằng bác đang viết về họ Nguyễn, không phải là họ Ngô.  Giống như lần trước bác quyết định giữ nguyên câu viết tối nghĩa, không thêm dấu phẩy, để mặc độc giả suy luận.
    Cháu hy vọng bác sẽ thay đổi ý kiến sau khi đọc hai ý kiến phản hồi mới nhất của NHG.  Với lời lẽ đó, theo cháu, không thể nào đổ hết cho “cơ chế” được cả, cậu ta vẫn cứng đầu, vạch lá tìm sâu trong lời văn của anh HN-T nhưng không hề đụng tới những dòng chữ vàng do anh HN-T tô đậm.  Hiện tại, cháu tò mò muốn biết thêm ý kiến của anh Nguyễn Lãm Thắng ra sao trong vụ này, anh ấy vừa là người thầy, vừa là người giới thiệu cậu học trò háo danh đến anh HN-T.
    Chắc bác vẫn còn nhớ câu “Kẻ thù của kẻ thù ta là bạn ta”, cháu ngại rằng văn giới chính thống (theo chỉ thị của đảng) ở VN sẽ im lặng, ngấm ngầm ủng hộ việc NHG bôi bẩn Nguyễn Hưng Quốc và hành vi sai trái của cậu ta càng lúc càng được dung túng.

    Phần ngoài đề:

    Xin thưa: Tuổi tác của cháu chỉ thuộc hàng con cháu của bác, vượt biên năm 86, được Cap Anamur vớt đến Palawan, 11 năm sống với CS.
    Cháu hiểu câu “ngộ biến, tùng quyền”, xin phép bác khỏi luận về trái cà chua, cháu không nghĩ trường hợp NHG này là “ngộ biến” mà là “háo danh”.

    Kính BBT Damau,
    Nếu BBT cảm thấy ý kiến của tôi lạc đề hoặc vi phạm qui luật của Damau, xin BBT vui lòng chuyển giùm ý kiến của tôi đến bác Trần Văn Tích.  Xin đa tạ.

  • Trần Văn Tích viết:

    Thân gởi anh Hoàng Đại Dương,
    Theo anh cho biết thì anh còn thâm niên hơn tôi về khía cạnh kẹt lại trong chế độ cộng sản. Như thế tôi hy vọng anh sẽ có chút đồng ý với tôi khi tôi chủ trương trong chuyện Ngô Hương Giang “đạo văn”,  phải qui lỗi phần nào vào “cơ chế” (tôi không đổ hết cho “cơ chế” đâu).  Đương nhiên tỷ lệ bách phân giữa cơ chế/cá nhân là bao nhiêu thì tùy thuộc vào nhận thức của từng người. Qua phần trả lời của anh, tôi thấy tôi đã sơ sót viết sai họ của vai chính nên xin nói lại là tôi chỉ muốn đề cập đến một người thôi và người đó là Ngô Hương Giang.
    Cũng như anh, tôi hy vọng chúng ta sẽ cùng được nghe tiếng nói của ông Nguyễn Lãm Thắng. Trong khi chờ đợi, chắc anh đã đọc phản hồi của độc giả Nguyễn Việt Hoài?
    Để chấm dứt, xin nói rõ là tôi không tán thành chuyện Ngô Hương Giang làm, nếu chuyện đó quả đã xảy ra theo đúng những thông tin chúng ta cùng thu thập được trên Da Màu.

  • Lê Hữu Bổn viết:

    Anh sinh viên đạo văn này đã được bổ nhiệm làm giảng viên của trường Đại học Khoa học Huế.
    http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2111&LOAIID=28&LOAIFID=1
     
    Vinh quang biết mấy – nền giáo dục nước CHXHCNVN.
     

  • ngayxuayeudau18@yahoo.com viết:

    Cháu là một người bạn cùng lớp của Ngô Hương Giang và cháu xin khẳng định với chú Lê Hữu Bốn rằng không hề có chuyện Ngô Hương Giang đã được bổ nhiệm làm giảng viên của trường vì: thứ nhất, cậu ta mới chỉ là sinh viên năm 4, tháng 6 này mới chính thức ra trường; thứ hai, việc giữ cậu ta ở lại trường vẫn đang là vấn đề đang tranh cãi của các thầy cô trong khoa, ngay cả trước lúc xảy ra sự việc này bởi tuy Ngô Hương Giang có đủ “thiên thời, địa lợi” nhưng cái quan trọng nhất là “nhân hoà” thì cậu ta lại không có. Các thầy cô của chúng cháu đủ tỉnh táo và kinh nghiệm để hiểu được bản chất của cậu ấy. Cháu nghĩ những thông tin về Ngô Hương Giang  ở : http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacgia.asp?TGID=2111&LOAIID=28&LOAIFID= chỉ là những điều mà cậu ta tự viết về mình.
    Là một người mới chập chững bước vào con đường văn chương, cháu thấy mình không có tư cách để chất vấn  các bác nhưng cháu nghĩ rằng những điều mà các bác Lê Hữu Bổn,  Trần Văn Tích, Sơn Trà nói là không hoàn toàn chính xác; Ngô Hương Giang chỉ là tiêu biểu cho những “con sâu làm rầu nồi canh”, không phải thế hệ những cử nhân văn chương được học tập dưới mái trường XHCN như đều như thế. Bên cạnh Ngô Hương Giang thì vẫn có rất nhiều những nhà văn, nhà giáo, nhà nghiên cứu trẻ… đang miệt mài trên từng trang sách để cống hiến những công trình lý luận, những sáng tác có giá trị nghệ thuật cho nền văn học của nước nhà. Không thể vì Ngô Hương giang mà quy kết tất cả những cử nhân văn chương như bọn cháu đều là dân “đạo văn”, đó là sự đồng nhất giưã đối tượng và bản chất không thể chấp nhận được.
                  Nếu cháu nói có gì không phải xin các bác lượng thứ, cháu chào các bác.

  • phan ngọc viết:

    – Bạn ngayxuayeudau8 kính,
    ngayxuayeudau18 nói đúng về vấn đề “đạo văn” của NHG. Theo tôi đó là một chuyện riêng lẻ, không phải là typique cho các cử nhân văn học ở VN.
    – Tại sao lại  “đó là sự đồng nhất giưã đối tượng và bản chất không thể chấp nhận được.”
    Có lẽ bạn muốn nói: hiện tượng  chứ không phải là ” đối tượng”?
    –  Điều mà tôi quan ngại là việc các cử nhân trong nước chưa bao giờ tỏ ra họ đã thoát khỏi quỹ đạo của mấy thứ lí luận lấy “đấu tranh giai cấp”, “chiến tranh chống Mỹ cứu nước ” và “sự lãnh đạo của Đảng ” làm kim chỉ nam,  trừ một hai ngoại lệ. Làm sao khá đây.
    Bạn ngayxuayeudau nghĩ sao?

    Phan Ngọc

  • Cao Thanh Minh viết:

    Theo như thông tin của ngayxuayeudau18@yahoo.com thì ra Ngô Hương Giang không chỉ là kẻ ăn trộm văn mà còn là kẻ dám khoác lác công khai trên web Văn Chương Việt là mình đang làm “giảng viên”, nhưng thực ra chỉ mới đang học năm thứ 4.
    Nhưng tôi nghĩ Ngô Hương Giang sẽ được cất nhắc lên chức này chức nọ vì anh ta biết nịnh Đảng và tố cáo “phản động”.  Sau khi ăn trộm văn của Nguyễn Hưng Quốc và bị phát hiện, Ngô Hương Giang đã ra sức tố cáo NHQ là “phản động”. Mới tháng trước đây anh ta đã viết bài tố cáo thầy Hà Văn Thịnh, tức là thầy của anh ta, là “phản động”. Biết nịnh và biết làm tay sai tố cáo thì trước sau gì cũng được Đảng chiếu cố. Nhân cách chẳng là cái quái gì trong chế độ xhcn ở VN.

  • Trần Thiện Huy viết:

    Hôm nay cũng vừa đọc ở blog Tiến sĩ Ngô Đức Thọ bài này:
    http://vn.360plus.yahoo.com/ngoducthohannom/article?mid=26
    Tôi cũng đến lạ không hiểu nổi cách suy nghĩ của ông GSTS trong bài, hồn nhiên sao chép sách của người khác rồi cầm đến tặng cho khổ chủ! Tôi rất không thích đóng vai một ông Tây da vàng bỡ ngỡ vì sự lạc hậu của “cái dân An nam”, nhưng thật sự, khó lòng hiểu nổi cách nghĩ trong những trường hợp như vậy.
    Về chuyện “quỹ đạo” được đề cập ở comment trên, bản thân tôi đã có cơ hội làm việc với nhiều người được đào tạo về chuyên môn nghiên cứu văn học tại các đại học trong nước ngày nay, trên văn bản hoặc trong giao tiếp. Dám nói rằng, dù lập trường chính trị chiếm một phần quan trọng trong chương trình đào tạo ra họ, nhưng điều đó để lại dấu ấn rất ít trên cách họ chọn lựa đề tài và xây dựng ý tưởng. Một số những tác giả có biên khảo trên Da Màu cũng xuất thân từ  đó. Tôi tự thấy mình nên phát biểu ra điều này như một cách nhìn nhận cố gắng rất lớn của giáo chức và sinh viên trong nước hướng tới trình độ tư  duy ngày càng tiến bộ hơn, mặc dù còn vô số trở ngại vì bối cảnh xã hội.

  • ngayxuayeudau18@yahoo.com viết:

                   Cháu xin trả lời câu hỏi của bác Phan Ngọc. Những gì bác nói cháu thấy đều rất đúng, kể cả việc cháu nhầm lẫn giữa “đối tượng” và “hiện tượng”. Đến hôm qua, cháu mới nhận được điện thoại của một bạn trong lớp bảo cháu hãy lên mạng xem thông tin về  “xì căng đan” của Ngô Hương Giang. Khi đọc đến phần bình luận của chú Lê Hữu Bốn thấy không chính xác nên cháu muốn đính chính lại. Nhưng vì đang ở trạng thái xúc động nên cháu đã gây ra sự nhầm lẫn ấy; đến lúc gửi đi rồi đọc lại cháu mới biết và cũng nghĩ chắc chắn sẽ có người nhận ra, cho nên câu hỏi của bác không khiến cháu bất ngờ đâu ạ!. Đã sai là phải biết nhận lỗi và cháu xin nhận lỗi.
                    Còn về câu hỏi ở phần cuối cùng của bác dành cho cháu thì đúng là một câu hỏi quá khó, cháu biết cháu không đủ tư cách để đại diện cho toàn bộ những cử nhân văn chương trên dải đất hình chữ S này trả lời câu hỏi ấy. Nhưng nếu là suy nghĩ chủ quan của riêng cháu, việc “các các cử nhân trong nước chưa bao giờ tỏ ra họ đã thoát khỏi quỹ đạo của mấy thứ lí luận lấy “đấu tranh giai cấp”, “chiến tranh chống Mỹ cứu nước “ và “sự lãnh đạo của Đảng ” làm kim chỉ nam” ( Trích lời của bác Phan Ngọc – Cháu không “đạo văn” đâu nhé! ) cũng là một điều tất yếu không thể tránh khỏi. Một nhà nước ở bất kì chế độ xã hội nào trong lịch sử và hiện tại cũng đều có những mặt hạn chế nhất định, cho dù muốn hay không, cố tình hay vô tình; nền văn học nghệ thuật của các nhà nước xã hội chủ nghĩa cũng không nằm ngoài quy luật nghiệt ngã ấy. Việc bọn cháu chịu ảnh hưởng của tư tưởng Mácxít và đưa những lý luận của nó áp dụng vào văn học là điều không thể phủ nhận. Nhưng mặt khác, thế hệ trẻ chúng cháu khi đã nhận ra nhược điểm của mình thì đã và đang cố gắng khắc phục nhằm phát huy cao nhất sức sáng tạo; tất nhiên là trong giới hạn được cho phép. Chính vì thế, xin các bác hãy chờ đợi một thời gian nữa để thấy được sự thay đổi theo hướng tích cực hơn và những thành tựu mới của nền văn học trong nước.
                      Ngoài ra, cháu cũng góp ý với bác Cao Thanh Minh rằng bác khẳng định ở Việt Nam những người như Ngô Hương Giang chắc chắn sẽ được cất nhắc lên chức này, chức nọ chỉ bởi vì anh ta “biết nịnh Đảng và tố cáo “phản động” (Trích lời của bác Cao Thanh Minh) là không đúng. Ngay ở trong khoa cháu, việc bổ nhiệm phải dựa vào hai tiêu chí cơ bản, đó là “tài” và “đức”. Chuyện Ngô Hương Giang “đạo văn” đã quá rõ ràng, đó là việc đánh mất đạo đức của một người làm khoa học. Vì thế, chắc chắn sau sự việc này cậu ấy sẽ không được tín nhiệm ở trong khoa hay ở bất kì một cơ quan, đoàn thể nào đi nữa.
                      Và cuối cùng cháu cũng xin cảm ơn các bác vì đã lắng nghe những suy nghĩ của một người “trẻ người non dạ” như cháu, nếu cháu nói gì không phải kính xin các bác góp ý.

  • Trần Đăng Khoa viết:

    Tôi đồng ý với Cao Thanh Minh và Phan Ngọc.

    NHG sẽ tiến xa nếu không có gì thay đổi.

    Tôi rất cảm thông cho các bạn trẻ như ngayxuayeudau8, cái thiện vẫn còn.

  • Lê Đình Nhất-Lang viết:

    @Trần Thiện Huy:

    Thấm thía nhất câu này của ông Ngạn Xuyên, giữa một hoạt cảnh bi hài:

    Tôi thầm nghĩ: mỗi người thường có duyên nợ với một từ gì đó, ông H đích thực là có duyên nợ với hai chữ “lưu truyền”!

  • Biet the thoi viết:

    Tội lỗi/sai lầm cần/phải được tha thứ. Nhưng phải chỉ nó ra, phải “thấy” nó. Ánh nắng ấm áp phải xua tan khói mù lạnh gáy.
    Tôi chỉ là người đọc, xin được mạn phép hỏi quý vị, có phải có hai người: Hoàng Ngọc Tuấn “Hình như là tình yêu” và Hoàng Ngọc-Tuấn lý luận phê bình? (Chân thành cảm ơn).

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)