Trang chính » Giữa Người Viết & Người Đọc, Quan Điểm Email bài này

Bàn thêm về cái gọi là "đạo văn" của Nguyễn Hưng Quốc

 

 

 

(Bài phản hồi về ý kiến của ông Nguyễn Hưng Quốc trong “Giáo dục: đạo đức tri thức” in trên Tiền Vệ số ra ngày 17/01/2010)

 

Hiện nay, trong học thuật nói chung, trong văn chương nói riêng đang có sự chồng chéo về khái niệm. Nguyễn Hưng Quốc trong Giáo dục: đạo đức tri thức đã lớn tiếng tuyên bố về cái gọi là "đạo văn" nhưng thực tế, tác giả lại tỏ ra bất lực trước thang bậc quy định thế nào là "đạo văn" và thế nào là "mô phỏng" văn? Ngay trong lời lẽ của Nguyễn Hưng Quốc đã bộc lộ chính Nguyễn Hưng Quốc "đạo văn" của Hoàng Ngọc-Tuấn. Tôi xin trích nguyên văn sự giống nhau mà Nguyễn Hưng Quốc lấy từ bài viết mà Hoàng Ngọc- Tuấn gửi cho tôi: "Chúng tôi vô cùng kinh ngạc: ăn cắp bài trên Tiền Vệ rồi lại gửi ngay cho Tiền Vệ" (Nguyễn Hưng Quốc-Giáo dục: Đạo đức trí thức) và " đạo văn từ Tiền Vệ rồi bạo phổi gửi ngược cái công trình đạo văn ấy cho Tiền Vệ!!!" (Hoàng Ngọc- Tuấn). Phải chăng, Nguyễn Hưng Quốc cố tỏ ra là mình cao đạo nhưng rồi chính mình lại không bước qua nổi sự cao đạo ấy. Tôi không rõ ở Úc, các ông quan niệm như thế nào là đạo văn nhưng nếu theo đạo luật bản quyền của harvard university thì Nguyễn Hưng Quốc hoàn toàn có thể bị quy vào đạo văn. Vậy thì, xét cái gọi là "đạo văn" phải dựa trên cơ sở quy định của mỗi nước. Nguyễn Hưng Quốc mang cái nhìn học thuật của Úc mà áp đặt cho bất kỳ quốc gia nào cũng thể hiện giới hạn của nhận thức, đấy là chưa nói về Hoàng Ngọc- Tuấn – đồng nghiệp của ông. Trong bức thư gửi cho tôi, Hoàng Ngọc- Tuấn tỏ rõ quan điểm "thực dân luận " về học thuật, cũng như trí thức Việt Nam: "những bài này nếu được sử dụng trong phạm vi trường đại học thì quả là bằng chứng thảm hại của nền giáo dục và trí thức Việt Nam vậy"( Hoàng Ngọc- Tuấn). Rõ ràng lối phê bình này thiên về hạ bệ nhau hơn là học thuật. Điều đáng nói là, trong phần cuối của bài viết, Nguyễn Hưng Quốc đã lộ rõ cái nhìn miệt thì về tổ quốc: "Tôi nghẹn ngào. Và loé lên ý nghĩ: Phải vượt biên thôi! Không thể sống như thế này mãi được!". Nếu thấy vượt biên mà quên ngay được nơi mà dòng máu Nguyễn Hưng Quốc đang chảy từng ngày trong huyết quản thì Nguyễn Hưng Quốc cứ làm, cứ hả hê để rồi nhận ra một thực tế, cóc chết ba năm không thể nào quay nổi đầu về núi. Đành rằng, đối thoại là sân chơi của những kiến giải, song, nếu Nguyễn Hưng Quốc đặt ra một vấn đề quan yếu trong học thuật, tôi nghĩ cũng nên xây tường bao để đi đúng chủ đề của hoạt động viết.

Trong Một trường hợp đạo văn? Nguyễn Việt Hoài đã dẫn ra một đoạn mà Nguyễn Hưng Quốc từng viết trong chuyên luận rằng, "Có người chia tứ thơ ra làm hai loại: tứ thơ thiên về tạo hình và tứ thơ thiên về dòng suy nghĩ liên tưởng” và khẳng định, Nguyễn Hưng Quốc "đạo văn" tuy hơi nặng nhưng theo tôi, có lý. Nguyễn Hưng Quốc đã biện bạch rằng, "trong bài “Tứ thơ” in trong cuốn Tìm hiểu nghệ thuật thơ Việt Nam năm 1988, tôi trích ý kiến của năm tác giả: Xuân Diệu, Chế Lan Viên, Thế Lữ, Quách Tấn và Nguyễn Xuân Nam. Cả ba đều được ghi xuất xứ cẩn thận. Chỉ duy có ý kiến về cách phân chia tứ thơ thành hai loại, tạo hình và liên tưởng, tôi không ghi chú thích. Tuy nhiên, ngay ở đó, tôi cũng viết rõ: “Có người chia tứ thơ ra làm hai loại: tứ thơ thiên về tạo hình và tứ thơ thiên về dòng suy nghĩ liên tưởng”. Tức là tôi không hề nhận vơ là ý của tôi. Đó không phải là đạo văn. Đạo văn (plagiarism) là lấy ý hay lời của người khác làm như do chính mình nghĩ và viết ra. Tôi không hề làm thế. Tôi ghi rõ: “Có người…” Có nghĩa là: Đó là ý của người khác. Rất rõ ràng. Vấn đề ở đây chỉ thuộc phạm trù chú thích (reference)" (Nguyễn Việt Hoài – Một trường hợp đạo văn), chính điều này đã bộc lộ những cái sai trầm trọng của ông. Nguyễn Hưng Quốc nói, "Đạo văn (plagiarism) là lấy ý hay lời của người khác làm như do chính mình nghĩ và viết ra", vậy xin hỏi ông rằng, mục đích chia tứ thơ ra làm hai loại của Nguyễn Xuân Nam là ý tưởng hay phi – ý tưởng? Mặt khác, Nguyễn Hưng Quốc lại nói, "Vấn đề ở đây chỉ thuộc phạm trù chú thích (reference)", xin thưa, mọi hoạt động trích dẫn gọi là đạo văn xét cho cùng là không chú ý đến việc chú thích cẩn thận, đến nơi đến chốn, giờ đây Nguyễn Hưng Quốc biện bạch việc mình viết ra không phải là đạo văn của Nguyễn Xuân Nam mà chỉ do, mượn ý mà không ghi chú cụ thể, vậy có khác nào " lạy ông tôi ở bụi này"? Lối biện bạch này chứng tỏ, Nguyễn Hưng Quốc đã tự "mua dây" mà "tròng cổ mình". Hơn nữa, trong học thuật, đặc biệt là trong nghiên cứu khoa học, mọi cơ sở đưa ra phải rõ ràng, việc Nguyễn Hưng Quốc biện bạch " “Có người…” Có nghĩa là: Đó là ý của người khác" đã vi phạm vào nguyên tắc và đạo đức của người nghiên cứu. Công việc Làm khoa học không chấp nhận cách nói chung chung, người nghiên cứu khoa học cần phải "tách mình thành một người khác" để suy xét vấn đề, theo nghĩa đó, trích nguyên văn bản (có chú thích) là tôn trọng người và cũng là tôn trọng mình. Theo nghĩa ấy, bàn về ý kiến của người khác mà Nguyễn Hưng Quốc chỉ nói chung chung, điều đó chứng tỏ trong tâm thức tác giả có ý muốn xoá mờ ranh giới giữa văn của mình và văn của người khác, biểu hiện ý thức muốn "thôn tính" văn của tha nhân. Lối biện bạch loanh quanh này của Nguyễn Hưng Quốc còn thể hiện ở dòng "bàng thoại" trong phần Trả lời Nguyễn Việt Hoài, "vì, thứ nhất, tôi không trích nguyên văn; thứ hai, trong điều kiện tư liệu ít ỏi lúc bấy giờ (1987-88)" , chúng tôi cho rằng, Nguyễn Hưng Quốc đã không biết phục thiện lại còn cố biện minh cho cái sai của mình. Bởi vì, nếu Nguyễn Hưng Quốc không trích nguyên văn của Nguyễn Xuân Nam nhưng có mượn ý tưởng của tác giả thì việc ghi cụ tỉ xuất xứ tác phẩm – tác giả – nhà xuất bản – năm xuất bản – số trang có thể linh hoạt xem xét, song không thể bỏ qua tên tác giả, và theo chúng tôi, nếu mượn ý hoặc hơi hướng thì công đoạn ghi chú có thể rút gọn bằng việc đưa tên tác giả vào ngoặc đơn cho đoạn diễn giải ấy, ngoài ra còn có thể diễn giải ý người ấy theo hướng diễn xuôi thông qua lời dẫn của mình. Đằng này, Nguyễn Hưng Quốc nhẹ nhàng lờ tít cái ý tưởng ấy của Nguyễn Xuân Nam và thay vào đó một cụm từ phiếm chỉ, "có người", điều ấy chứng tỏ, Nguyễn Hưng Quốc không trung thực với chính mình, với đạo đức của một người nghiên cứu. Nguyễn Hưng Quốc đã không biết "quay đầu" nhận lỗi lại còn đổ lỗi cho lịch sử, "trong điều kiện tư liệu ít ỏi lúc bấy giờ (1987-88)", xin thưa, nếu Nguyễn Hưng Quốc đã nhớ rất kỹ về ý hướng phân chia tứ thơ, vậy thử hỏi chẳng lẽ tài liệu mà Nguyễn Hưng Quốc tham khảo là từ " trên trời rơi xuống đất" hay sao? Nguyễn Hưng Quốc nhớ "có người chia", chứng tỏ ông đã đọc, thậm chí đọc rất kỹ tài liệu, vậy cớ sao lại đổ lỗi là "điều kiện tư liệu ít"? Cứ cho là thời Nguyễn Hưng Quốc viết Tìm hiểu nghệ thuật thơ Việt Nam, tư liệu ít đi nhưng như vậy không có nghĩa là cũng ít đi cả về "sự trung thực", không có cớ gì để nói, đã có tài liệu trong tay mà lại biện minh là " do tài liệu ít" nên "không trích dẫn cụ thể được" ( ý nhấn mạnh – N. H. G). Chỉ có một điều giải thích về lý do quẩn quanh trên là, Nguyễn Hưng Quốc đã đạo văn của Nguyễn Xuân Nam. Để khỏi bị phát giác và hợp với lời biện minh đầy " khờ khạo" của mình, Nguyễn Hưng Quốc lại chua thêm một đoạn nhằm che đậy chỗ sai, "Để có thể theo dõi vấn đề và tự mình đánh giá, xin mời bạn đọc đọc bài viết “Tứ thơ” in lại dưới đây. Chỉ xin lưu ý: bài này được viết vào năm 1987; từ đó đến nay, quan điểm về văn học của tôi thay đổi khá nhiều nên một số phân tích và đánh giá trong bài viết ấy không còn là của-tôi-bây-giờ nữa. Chúng khác rất nhiều so với những gì tôi viết sau này. Đó là lý do chính khiến tôi không đồng ý cho tái bản cuốn sách dù nhiều lần được yêu cầu" (Nguyễn Việt Hoài- Một trường hợp đạo văn), điều này chứng tỏ, Nguyễn Hưng Quốc đã bất lực trước lời bào chữa của mình với độc giả. Bởi vì, Nguyễn Việt Hoài phát hiện lỗi đạo văn của Nguyễn Hưng Quốc qua công trình Tìm Hiểu Nghệ Thuật Thơ Việt Nam, vậy thì điểm nhìn của bài phê bình phải nhắm vào thời điểm xuất bản tác phẩm, cớ sao ông lại biện minh rất thiếu thiện cảm rằng, "bài này được viết vào năm 1987; từ đó đến nay, quan điểm về văn học của tôi thay đổi khá nhiều nên một số phân tích và đánh giá trong bài viết ấy không còn là của-tôi-bây-giờ nữa"? Nguyễn Việt Hoài phê bình bài viết của ông thì ông quay về con người của ông khi viết tác phẩm là đương nhiên, vậy sao lại còn biện minh cho ông- bây- giờ? Điều đó không thể không khiến độc giả nghĩ, ông là "kẻ bị tố cáo" mang tội danh đang cố tìm cách để bào chữa cho mình, nhưng ông càng bào chữa bao nhiêu thì chính ông lại thông báo cho độc giả là, ông đang mang trọng tội bấy nhiêu. Ông định sử dụng chiêu bài núp bóng danh xưng để chèn ép ý nghĩ người khác về ông, nhưng ông đã sai lầm, một sai lầm quá lớn, bởi vì " lưới trời lồng lộng", ông có sử dụng kỹ sảo tinh vi để che lấp tội của mình đến đâu, rồi cũng bị độc giả phát giác, mà tất yếu sẽ bị phát giác. Ông đã tìm mọi cách để che dấu cái đầu của mình nhưng lại không biết rằng, cái đuôi của mình đã bị phơi bày từ khi nào mà không hay biết. Chân thành tôi muốn khuyên ông rằng, người đời không hề trách những kẻ phạm lỗi mà biết hối cải, nhưng không thể dung thứ những kẻ đã sai mà vẫn ương bướng không chịu nhận cái sai của mình như ông Nguyễn Hưng Quốc. Sau cùng, tôi mong ông và đồng sự của ông cần trung thực hơn nữa trong nghiên cứu, có như vậy mới xứng đáng là người mang học thuật phương Tây để phổ biến về nước qua Tiền Vệ như ý của ông Hoàng Ngọc- Tuấn có lần đã nhắc khéo tôi.

Hà Nội: 21-1-2010

N. H. G

 

TÀI LIỆU THAM KHẢO

1. http://www.tienve.org/home/activities/viewThaoLuan.do;jsessionid=0A1B1022EACEA38C0C40C72744F1F073?action=viewArtwork&artworkId=9784

2. http://www.tienve.org/home/activities/viewThaoLuan.do;jsessionid=0A1B1022EACEA38C0C40C72744F1F073?action=viewArtwork&artworkId=9790

3. http://www.tienve.org/home/activities/viewThaoLuan.do;jsessionid=0A1B1022EACEA38C0C40C72744F1F073?action=viewArtwork&artworkId=9805

 

 

.

bài đã đăng của Ngô Hương Giang


37 bình luận »

  • Hoàng Đại Dương viết:

    Bài phản hồi dài ngoằng nhưng chỉ chia ra làm hai đoạn, viết luộm thuộm, rối bời bời, không đánh bật ra ý chính, vòng vo tam quốc!  Tôi không hiểu tại sao BBT Damau lại cho đăng một bài kém chất lượng như thế!  Tiếc lắm!

  • Một bạn đọc viết:

    Kính thưa BBT,
    Nếu tôi là BBT, tôi sẽ đề nghị tác giả bài viết này nên gởi bài đăng trên Tiền Vệ là hợp lý hơn vì sau tựa bài viết tác giả có ghi chú, nhưng rất tiếc, tôi chỉ là một bạn đọc vô danh tiểu tốt:
    “(Bài phản hồi về ý kiến của ông Nguyễn Hưng Quốc trong “Giáo dục: đạo đức tri thức” in trên Tiền Vệ số ra ngày 17/01/2010)”

    Trân trọng, 
     

  • Khoa Tran viết:

    Tôi chia sẻ ý của Hoàng Đại Dương.  Đây là một bài viết quá tệ hại.

  • Độc giả viết:

    Cái này gọi là lạy ông tôi ở bụi này. Hy vọng trang tienve sẽ đăng trả lời cùng bài đạo văn của Ngô Gia Hương.

  • Lê Thuyết viết:

    Báo vanchuongviet.org (6.2.2010) có đăng một bài của Ngô Hương Giang:
    http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacpham.asp?TPID=12126&LOAIID=28&LOAIREF=1&TGID=2111

    Trong đó Ngô Hương Giang ghép Nguyễn Viện và Nguyễn Thị Sương vào “bè lũ nhiễu loạn đang cố tìm cách đưa những rác rưởi tư tưởng về nước như Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Duy Thức…”, và “Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Duy Thức… là những kẻ đã gây tội với nhân dân Việt Nam”.

    Mời quý vị thưởng thức.
    http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacpham.asp?TPID=12126&LOAIID=28&LOAIREF=1&TGID=2111

  • NQT viết:

    Vấn để đạo văn khó nói lắm, có khi mình đạo mà cũng chẳng biết, và thường là như vậy. Chỉ cần người viết không có tà ý. Ăn thua là bài viết, dù có đạo ở trong đó, nhưng có giá trị.
    Faulkner trả lời phỏng vấn, tờ The Paris Review, khi đang viết, bí, ông đạo búa xua, miển xong tác phẩm, của ông, lẽ dĩ nhiên!
    Borges bàn tới nhất, theo tôi,  trong bài viết về Kafka:
    http://www.tanvien.net/cn/cn_tien_than_kafka.html
    Bài viết của NHG có nhiều ý đúng, nhưng có thể do chưa quen viết thứ văn nghị luận, uổng quá.
    NQT

  • FAQ viết:

    Theo tôi, tác giả không đủ tầm để viết những bài phản biện theo kiểu này.
    Trân trọng.

  • Khoa Tran viết:

    @NQT
    Xin nhờ NQT chỉ ra “nhiều ý đúng” trong bài này giúp.  Chắc khả năng của tôi có hạn, đọc đi đọc lại vẫn không nhìn thấy.  Cám ơn trước.

  • NQT viết:

    @ Khoa Tran
    Theo tôi, tư tưởng chủ đạo của bài viết, là, chúng ta không thể nào truy ra được nguồn gốc của một tư tưởng, một ý nghĩ, một nhận định, từ đó vấn nạn ‘đạo văn’ được đặt ra.
    Thí dụ, ‘ảnh hưởng’ cũng có thể bị coi là ‘đạo văn’, vậy, phải không?
    Thành thử mới có câu, chẳng có tuyệt tác mà người đời chưa hề biết tới, hoặc chưa từng hiện hữu. Một tác phẩm mới ra đời, nổi tiếng, là nhà phê bình sành sỏi nhận ra được nguồn của nó.
    Tôi trích dẫn bài viết của Borges là để nói lên ý đó, mà tác giả bài viết, theo tôi, cũng muốn nói ý đó, nhưng không làm sao nói ra được!
    Trân trọng.
    NQT
     

  • ann phong viết:

    Tôi đọc xong bài của ông Hoàng Ngọc Tuấn “Hành động đạo văn và những phản ứng kỳ lạ” rôì mới đọc bài này. Thấy rõ ràng là Ngô Hương Giang viết không có tính thuyết phục mà còn nặng mùi mạ lị.
    Không phải chỉ riêng ở Úc ông Ngô Hương Giang ạ, mà ở tất cả các nước trên thế giới đều không thể chấp nhận việc viềt rặp lại từng chữ của một nhà văn khác (cùng một ngôn ngữ của minh) mà lại đi phỉ nhổ người đi trước mình!

  • Tôn Thất Thái Dương viết:

    Trời hỡi, nhà học “giả” Ngô Hương Giang này còn sáng tác ra cái gọi là “đạo luật bản quyền của harvard university”!!!
    Trên thế gian này làm gì có cái “đạo luật” do một trường đại học đặt ra???
    Cái tay Gian(g) này đúng là loại điếc không sợ súng. Hết thuốc!
     

  • Ngô Hương Giang viết:

    Xin trả lời ông Hoàng Đại Dương:
    Tôi xin thưa: Luật của ngôn ngữ là luật của thế sinh. Bài của tôi viết là gửi tới đông đảo độc giả mong kiếm tìm một sự hiểu biết lẫn nhau. Bài của tôi không làm vừa lòng ông Hoàng Đại Dương, chắc có lẽ do tôi và ông hiếm muộn duyên tình cho nên khó hiểu nhau lắm lắm ông ạ. Thật tiếc!

    Xin trả lời ý kiến Một bạn đọc
    Bạn thắc mắc tại sao tôi không gửi bài này đến Tiền Vệ. Tôi xin trả lời: Tôi đã gửi, thậm chí gửi rất rất rất nhiều lần cho Tiền Vệ nhưng ( có lẽ vì lợi ích riêng của hai addmin) chờ mãi mà không thấy Tiền Vệ hồi âm, cho nên chúng tôi đã gửi lên Da Màu nhờ đăng tải giúp. Về điều này ở Vanthotre.sfi.vn tôi đã có một bài để vạch rõ sự thật về trang văn học điện tử Tiền Vệ, mời bạn vào xem sẽ hiểu tôi hơn.

    Trả lời ý kiến FAQ
    FAQ nói, tôi không đủ tầm để viết. Nếu vậy, FAQ hãy đứng lên thay mặt nhân sĩ Việt Nam viết những điều kinh điển để học thuật nước nhà được nhờ. Nếu không làm được, tôi khuyên ông hãy biến suy nghĩ cực đoan của mình vào việc làm cụ thể, bởi nếu nói mà không làm được, thiên hạ sẽ chê cười ông lắm lắm.

    Trả lời ý kiến An Phong
    Thưa An Phong, viết bài là để nói lên những suy nghĩ của mình về đối tượng mà mình hướng đến. Việc bài của tôi không hợp với ý ông cũng không có gì là lạ, bởi có lẽ ông đã quen với lối viết khen theo kiểu ” bầy đàn” nhiều hơn, tôi nhận thấy ở ông một cách viết quá ư dễ dãi, thiên về nệ cổ . Hơn nữa Tôi và ông, cũng như bao người khác đều chỉ có một cái tâm, cái tâm ấy không thể san sẻ và làm vừa lòng hết mọi cái tâm khác. Cho nên, ông phản ứng cũng là điều dễ hiểu.

  • Ngô Hương Giang viết:

    Trả lời ông Hoàng Ngọc Tuấn
    Ông Hoàng Ngọc Tuấn nói: Trong bài “Bàn thêm về cái gọi là ‘đạo văn” của Nguyễn Hưng Quốc” trên Da Màu ngày 10/02/2010, Ngô Hương Giang có nói rằng tôi đã gửi cho Ngô Hương Giang “một bài viết”. Đây là điều bịa đặt hoàn toàn, vì tôi chưa từng gửi cho Ngô Hương Giang bất cứ bài viết nào.
    Ngô Hương Giang cũng viết rằng tôi có lần đã “nhắc khéo” Ngô Hương Giang về việc mang “học thuật phương Tây để phổ biến về nước”. Đây cũng là điều do Ngô Hương Giang hoàn toàn bịa đặt vì tôi không hề quen biết với Ngô Hương Giang nên chưa từng “nhắc khéo” Ngô Hương Giang về bất cứ điều gì cả. Ngoài một bức email gửi chung cho Nguyễn Lãm Thắng và Ngô Hương Giang như tôi đã trình bày trên đây, tôi không có bất cứ một liên hệ gì qua thư từ với Ngô Hương Giang.
     
    Tôi nghĩ ông Hoàng Ngọc- Tuấn không phải là người dũng cảm, trong bức thư ông gửi cho tôi ngày 7/ 1 có nhan đề “gửi Nguyen Lam Thang & Ngo Huong Giang”, toàn bộ bức thư dài 4 trang, vậy xin hỏi đó là bài viết hay là cái gì? Hành động này của ông Hoàng Ngọc Tuấn là một sự phủi tay trước hành động của mình. Hơn nữa nếu ông dũng cảm thì việc tôi dám đưa bài của mình lên Tiền Vệ như một ý kiến đã không bị ông cho out. Trong bài viết có đoạn: “Nếu tôi không có lòng đối với giới trẻ có học ở Việt Nam, thì tôi đã không mất công đọc kỹ bài viết của Ngô Hương Giang….Nhưng tôi thì khác. Tôi không chỉ là một nghệ sĩ, mà tôi còn là một nhà nghiên cứu và một nhà giáo yêu nghề suốt mấy mươi năm. Tôi làm việc bằng lương tâm và tình yêu. Tôi không thể thiếu cẩn trọng. Tôi không thể thiếu ân cần đối với giới trẻ. Tôi cũng không thể thiếu nghiêm khắc đối với giới trẻ. Vì thế, tôi đã đọc rất kỹ và đã bỏ thì giờ để viết thư giải thích cho thầy của Ngô Hương Giang…Một tên “thực dân” “kỳ thị” đối với “dân tộc” Việt Nam sẽ không bao giờ bỏ công sức ra để làm những điều như tôi đã làm (không chỉ đối với trường hợp của Ngô Hương Giang, mà còn đối với nền văn học và nghệ thuật Việt Nam) trong mấy mươi năm qua.”. Vậy xin hỏi những dòng trên ông nói với tôi hay nói với ai? Hơn nữa những điều ông làm với học thuật trong nước là những việc làm gì? Ai cũng đều biết cả. Vậy với “vị thế” mà ông liệt kê ra trong bức thư và việc làm của ông trên Tiền Vệ không phải là mang “học thuật phương Tây để phổ biến về nước”hay sao? Điều tôi buồn nhất là ông HNT cũng như một số người không dám nhận việc mình đã làm và thay vào đó là một sự phủi tay của một kẻ bội bạc. Để có cơ sở tôi xin coppy toàn bộ file ông gửi cho tôi để mọi người cùng biết và tự tìm câu trả lời: Ông và Tôi ai bịa đặt cho ai đây?
    gui Nguyen Lam Thang & Ngo Huong GiangInboxX
    Hoang Ngoc-TuanXin Nguyễn Lãm Thắng và Ngô Hương Giang xem lá thư đính kèm. Cảm ơn nhiều. Tôi xin lưu ý là bức thư này Thầy Thắng không gửi cho tôi. Nếu ông Hoàng Ngọc- Tuấn cứ chối phay chối phắt thì xin ông mở phần thư gởi đi thì sẽ thấy ngay rằng, ông có gửi cho tôi hay không? Tôi xin hết lời!
    gui Nguyen Lam Thang & Ngo Huong Giang
    InboxX
    Hoang Ngoc-Tuan to me
    show details Jan 7
    Xin Nguyễn Lãm Thắng và Ngô Hương Giang xem lá thư đính kèm.
    Cảm ơn nhiều.
    DaoVan.doc
    55K   View as HTML   Open as a Google document   Download  
     
    Thư trả lời ông Tranvanson
     
    Thưa ông Tranvanson, nếu ông là người có tinh thần học thuật cao ngạo như vậy, xin ông hãy đứng lên làm rạng danh văn học nước nhà thử xem, hay là ông cũng giống như một số người chỉ “mạnh miệng” nhưng lại “yếu tim”. Nếu vậy tôi khuyên ông nên vào bệnh viện giải phẫu may ra vẫn còn kịp và ông muốn tán dương ai đó thì cũng nên biết mình như thế nào, xét kỹ, tôi thấy ông vẫn chỉ là kẻ qua đường thờ ơ muốn xông vào một trận “đánh chén” để kiếm chác danh xưng mà thôi!
    Thưa Tranvanson, tôi nghĩ trong học thuật không có khái niệm “ngu” chỉ có khái niệm “hợp lý” hay “phi hợp lý” mà thôi. Hành động thoá mạ của ông không thể không khiến độc giả nghi ngờ về trình độ học thuật của ông. Còn trình độ của ông như thế nào thì độc giả đều đã biết qua lời thì “nặng như chì mà ý thì như tơ” của ông.

  • Tôn Thất Thái Dương viết:

    Ông học “giả” Ngô Hương Gian(g) này lại bịa chuyện nữa rồi.
    Ông Hoàng Ngọc Tuấn đã viết rõ: “tôi gửi bức email dưới đây chung cho Nguyễn Lãm Thắng và Ngô Hương Giang”.
    Như vậy thì tại sao người họ Ngô này còn nói: “Nếu ông Hoàng Ngọc- Tuấn cứ chối phay chối phắt thì xin ông mở phần thư gởi đi thì sẽ thấy ngay rằng, ông có gửi cho tôi hay không?”
    Ông Tuấn có chối cái gì đâu?
    Ông Tuấn còn lập lại rõ ràng:  “Ngoài một bức email gửi chung cho Nguyễn Lãm Thắng và Ngô Hương Giang như tôi đã trình bày trên đây, tôi không có bất cứ một liên hệ gì qua thư từ với Ngô Hương Giang.”
    Người họ Ngô còn hỏi lươn lẹo: “toàn bộ bức thư dài 4 trang, vậy xin hỏi đó là bài viết hay là cái gì?”
    Bức email dài tới đâu thì cũng chỉ là bức email, không bao giờ nó là một “bài viết”. Người họ Ngô nói ông Tuấn gửi cho người họ Ngô “một bài viết” thì rõ là nói dối để tự làm cho mình “quan trọng”. Hết thuốc!
     

  • Quốc Phương viết:

    Ông Tôn Thất Thái Dương, nếu thực sự ông không biết về luật bản quyền của harvard university thì quả thực tôi vừa cười vừa khóc cho cách học của ông. Ông thử gõ vào bất kỳ từ điển bách khoa thư nào bằng tiếng anh thì ngay lập tức, một trang thông tin về luật bản quyền trong các lĩnh vực đều hiện ra trong mắt ông vậy. Thật tiếc cho một kẻ như ông, không chỉ riêng tôi ở Mỹ mà bất kỳ ai công tác trong nghiên cứu khoa học đều biết. Còn về bài của Ngô Hương Giang tôi miễn bàn…

  • nguyen nguyenchi viết:

    He he NHG này rất ngộ đây nhé!
     
    – Cũng một chuyện đơn giản là Tiền Vệ không đăng bài của mình thì NHG nghĩ là BBT Tienve  không “dũng cảm” để rồi  chụp cho BBT Tienve là bè phái, v.v… rồi từ đó lại đi xa hơn Trong khi đó, bạn đọc tôi thì lại hiểu là bài của NHG chưa đủ tầm cỡ và tư cáchđể Tienve đăng!
     
    – NHG lại cho HN-T là mang  “học thuật phương Tây để phổ biến về nước” trong khi chính HN-T thì chưa hề dám “nổ” như vậy, và chính vì vậy mà HN-T lại bị mang tiếng là “một sự phủi tay của một kẻ bội bạc”!
     
    – Như HN-T giải thích thì ông ta không muốn làm ầm ỹ chuyện không hay cho một người trẻ tuổi cho nên chỉ liên lạc qua email với thầy của NHG (và qua đó tới NHG), thì NHG lại mang chuyện này ra từ đầu làng đến cuối xóm văn chương!
     
    – NHG  lại chẳng hề nhận h ay phủ nhận chuyện chính và quan trọng nhất để câu chuyện này đổ bể ra, đó là việc đạo văn trắng trợn như HN-T đã “phải” đăng!
     
    Bạn đọc tôi chỉ có thể tưởng tượng đư ọc (với khả năng tưởng tượng có giới hạn!) là NHG bị (a) thiếu dây thần kinh “liêm sĩ” (hay hỗ thẹn”) trong hoạt động mà mình tự gán là “nhà phê bình” văn học; (b) bệnh vĩ cuồng của một người tự cho là mình có tài có trí đến nỗi không còn thấy được ý tốt của người khác dành cho mình khi mình làm sai; (c) hay là NHG bị lây cái bệnh chung chung của một số người muốn làm nổi bằng bất kỳ thủ đoạn hay xì-căn-đan nào, bất chấp hay hoặc dở!
     
    NHG nên bình tâm lại một thời gian, nhìn cho rõ mọi góc độ, nhìn nhận những điều sai trật của mình, để rồi còn chấn chỉnh và phát triển theo hướng NHG đang theo đuổi, còn quá trẻ mà! Chứ nếu không thì hết đường vẫy vùng trong thế giới văn học đó (cho dù bạn có ỷ lại vì mình đang sống tại VN)!

  • Tôn Thất Thái Dương viết:

    Ông Quốc Phương,
    Tỉnh dậy đi ông. Đọc lại cho kỹ rồi hẵng góp ý. Đừng nói liều.
    “Thông tin về luật bản quyền” thì ai mà chả biết. Thời bây giờ con nít nghe CD cũng phải biết luật copyright để khỏi copy ẩu mà phạm pháp.
    Nhưng trên đời này không bao giờ có cái gọi là ĐẠO LUẬT bản quyền của Harvard University!!!
    Một trường đại học không thể ban hành một ĐẠO LUẬT.
    ĐẠO LUẬT là do chính phủ ban hành.
    Tôi mới quả thực vừa cười vừa khóc cho cách học, CÁCH ĐỌC VÀ CÁCH HIỂU của ông đấy. Khổ quá.
     

  • Ngô Hương Giang viết:

    Lưu Ý của BBT Da Màu:

    Phản hồi của NHG dưới đây có thêm phần trao đổi giữa tòa soạn Da Màu và NHG về những cáo buộc của ông lên các nhà hoạt động dân chủ vừa bị chính quyền trong nước kết án và tuyên án.

    Chúng tôi mong đợi những phản hồi/bình luận từ bạn đọc, và đồng thời lưu ý quý bạn đọc về những quy định đã thông báo.

    Trân trọng

    BBT Da màu


    NHG:

    Trả lời ý kiến của ông Lê Thuyết:

    Ông Lê Thuyết đã đọc bài của tôi đó là một vinh dự cho tôi, nhưng xin ông đọc thì nên đọc đến nơi đến chốn và phán xét tôi thì cũng nên phán xét một cách đúng đắn, đừng nên nhắm mắt mà xả đạn liều làm dân chết oan. Trong bài viết của tôi, tôi vạch trần rất rõ kiểu tán dương của Nguyễn Thị Sương về đối tượng mà tác giả hướng đến, gồm hai đoạn, tôi trích nguyên văn:

    – “Cuộc trao đổi của Nguyễn Thị Sương đi vào hai vấn đề, một là, tiếp nối làn sóng tranh luận về Thơ đến từ đâu, hai là, dẫn trái banh nghệ thuật đã xẹp hơi, dần dà lấn sân sang phía của những người lương thiện đấu tranh quét sạch bè lũ nhiễu loạn , đang cố tìm cách đưa những rác rưởi tư tưởng về nước như Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Duy thức…”

    * Ông Lê Thuyết nấu giả cầy bài của tôi thành:Trong đó Ngô Hương Giang ghép Nguyễn Viện và Nguyễn Thị Sương vào “bè lũ nhiễu loạn đang cố tìm cách đưa những rác rưởi tư tưởng về nước như Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Duy Thức…”,

    *Tôi nghĩ một người hạn chế nhất về tư duy văn học cũng thừa biết ý tôi nói về một sự chuyển hướng trong lối viết của Nguyễn Thị Sương từ “văn” sang “đời”, từ “nghệ thuật” sang “chính trị”, điều này xa rời mục đích bàn luận về “Thơ đến từ đâu”. ông Lê Thuyết nói, tôi gán ghép Nguyễn Viện và Nguyễn Thị Sương vào nhóm “gây tội” với nhân dân, đất nước Việt Nam là một sự buộc tội vô cớ, thiếu cơ sở hoặc là do khả năng thẩm định văn tha nhân của ông quá kém, không sao có thể “lẩy” lên được ý của người viết

    -”Nguyễn Thị Sương đã không biết phân biệt đâu là đúng, đâu là sai, đâu là đục, đâu là trong, lại còn cố nài ép bàn chân mỏng da của mình phải thích, phải dẫm mạnh lên đinh khi chua thêm một đoạn thiếu thiện cảm rằng, “nếu muốn hoà giải thực sự thì phải dẹp ngay các trò hề đấu tố lố lăng trơ trẽn buồn nôn những người vô tội” (Nguyễn Thị Sương – Cù loi đâu cần “hoà giải” với đầu gối ). Tưởng những người vô tội trong mắt Nguyễn Thị Sương thế nào, hoá ra lại là Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Duy Thức….những kẻ đã gây tội với nhân dân Việt Nam, vậy thử hỏi, Nguyễn Thị Sương là tội đồ hay vô tội?”

    * Ông Lê Thuyết “luộc văn” của tôi thành:Ngô Hương Giang ghép Nguyễn Viện và Nguyễn Thị Sương vào “Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Duy Thức… là những kẻ đã gây tội với nhân dân Việt Nam”.

    Tôi muốn khuyên ông rằng, trách người thì cũng nên biết trách nếu không sẽ làm trò cười cho độc giả. Tôi mong ông hãy tỉnh táo trong phê bình.


    Thư BBT Da màu gởi NHG:

    Bạn NHG;

    Chúng tôi đã hiển thị comment của bạn, trừ phần trả lời Lê Thuyết (trích lại ở dưới).

    Trong phần này, bạn khẳng định ”… Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Duy Thức….những kẻ đã gây tội với nhân dân Việt Nam.”

    Chúng tôi không can thiệp vào chính kiến của bất cứ ai, nhưng muốn lên án ai thì cần bằng chứng. Bạn có thể giải thích những người này đã gây tội với nhân dân như thế nào được không? Nhân dân ở đây là ai?


    Thư trả lời của NHG:

    * Ngô Hương Giang:

    Không phải chỉ riêng tôi đặt ra vấn đề, mà những người yêu nước và có lương tri, cũng như tinh thần dân tộc dường như đều có chung ý kiến như tôi, sau đây là một ý kiến có lý và có tình đã được đăng ở Dantri.com, thể hiện sự nghiêm minh và bao dung của pháp luật cũng như của nhân dân Việt Nam đối với những đối tượng trên.


    “Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung và Lê Thăng Long phạm tội: “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 Bộ Luật hình sự. Hành vi phạm tội của các bị cáo là đặc biệt nghiêm trọng, hoạt động phạm tội có tổ chức, xâm hại nghiêm trọng đến trật tự an ninh quốc gia. Theo Viện kiểm sát nhân dân, trong quá trình điều tra vụ án đến phần thẩm vấn tại tòa , bị cáo Lê Công Định và Nguyễn Tiến Trung đều thành khẩn khai báo, thừa nhận hành vi phạm tội và tỏ ra hối hận về hành động của mình” ( theo báo Dân trí, số ra ngày 20 tháng 1 năm 2010, http://dantri.com.vn/c20/s20-374358/le-cong-dinh-bi-tuyen-5-nam-tu-giam.htm)


    Tôi không quan tâm nhiều đến chính trị, bởi tôi sống và làm việc hết mình với văn học, sống đúng lương tâm, sống theo pháp luật Việt Nam và yêu nước Việt Nam. Tôi nghĩ chẳng có lý gì đến mức để mà “nổi sóng” như những đối tượng trên ( Lê Công Định, Trần Duy thức…) đã làm, đất nước đang bình yên, mọi người đang có một cuộc sống ấm no, hạnh phúc, văn hoá dân tộc đang từng bước hiện đại trên nền của phong tục ngàn đời, người với người sống với nhau thân thiện. Vậy, cớ gì những vị trên ( Lê Công Định, Trần Duy thức…) lại “ra sức” phá huỷ những giá trị cao đẹp mà Đảng và nhà nước đã làm, được toàn thể nhân dân Việt Nam tán thành, tin tưởng và cùng làm.

    Tôi thiết nghĩ việc tôi bàn đến trong bài viết không phải chủ yếu ở chính trị, song vì, Nguyễn Thị Sương đã nhắc đến vấn đề này, cho nên không thể không đặt ra vấn đề.


    Đất nước Việt Nam là do nhân dân Việt Nam đấu tranh và gìn giữ hàng nghìn năm. Thể chế chính trị của Việt Nam được ban hành do nhân dân và vì nhân dân, do đó mọi sự xâm phạm đến quốc gia ( lãnh thổ + văn hoá+ chính trị…) là sự xâm phạm trực tiếp đến quyền lợi và danh dự của nhân dân Việt Nam. Ở bên ngoài nước, các vị sinh sống và làm việc có suy nghĩ như thế nào về Việt Nam thì tôi không rõ, song đã ở Việt nam, sống trên đất nước Việt Nam thì phải làm việc và sống theo pháp luật Việt Nam, vi phạm pháp luật Việt Nam là vi phạm vào quyền dân tộc tự quyết của toàn thể nhân dân Việt Nam, theo nghĩa ấy là có tội với toàn thể nhân dân Việt Nam ( những người yêu nước và có ý thức dân tộc rạch ròi). Tôi nghĩ với những gì Pháp luật Việt nam đã xử lý với những đối tượng trên, chứng tỏ sự công bằng của đất nước, đồng thời thể hiện sự khoan dung của luật pháp Việt Nam, cũng như toàn thể nhân dân yêu nước và tôn trọng nhà nước Việt Nam.


    Tôi xin hết lời!

  • Ngô Hương Giang viết:

    Thưa ông, Tôn Thất Thái “Dương”, ông HNT nói, “Ngoài một bức email gửi chung cho Nguyễn Lãm Thắng và Ngô Hương Giang như tôi đã trình bày trên đây, tôi không có bất cứ một liên hệ gì qua thư từ với Ngô Hương Giang”. Tôi xin thưa cái cách lập luận này của ông HNT rất “vô cùng thiếu thuyết phục”. ông ta gửi cho tôi mà lại chối ngay rằng “tôi không có bất cứ một liên hệ gì qua thư từ với Ngô Hương Giang” thì quả là hết thuốc với ông rồi. Tôi không cần biết  cái gọi là”chung” của ông Hoàng Ngọc Tuấn ra sao, nhưng đã gửi vào hòm thư của tôi,mà người gửi đã ghi rõ danh xưng, đã bàn về tôi thì phải là “riêng” trong mối quan hệ với tôi. Còn ông phủ nhận việc tôi cho rằng, bức thư đó là một bài viết thì tôi khuyên ông nên gác bút mà ngẫm lại, vì bất kỳ một “kiểu” viết nào mà có đầu đuôi rõ ràng, có ý, có lập luận và đặc biệt có liên kết vấn đề và tồn tại với tư cách một văn bản, thì đều được coi là bài viết. Chỉ có điều, hình thức của nó được lựa chọn ra sao mà thôi, không hiếm những kiểu viết dưới dạng hình thức “thư từ”. Tôi thấy tiếc cho những nơ – ron mà ông đã “dày công” nặn ra trong đầu, nhưng hoàn toàn vô bổ ông ạ.

    Ông và các “đồng sự” của ông đọc bức thư của ông Hoàng Ngọc Tuấn gửi cho tôi đăng trên Da Màu gật gù, bám vào đó mà khen hết lời, song  lại không ngần ngại gạt phắt cái bức thư mà ông Tuấn gửi cho tôi khi tôi viện dẫn, dẫu biết rằng, chúng là bản sao của nhau không sai một dấu phẩy. Nếu có khác nhau thì là ở chỗ, ông Hoàng Ngọc Tuấn “nặn” ra một cái tên nghe kêu hơn và cũng để ông ta hả hê hơn như một kẻ đi săn chỉ biết đến “con mồi” mà quên đi rằng, xung quanh còn có những người cùng đồng hành trong cuộc săn đó. Nếu ông có ý định làm một trận ” đánh hôi” tập thể để nâng ai đó lên và kiếm danh vị cho mình thì, tôi khuyên ông nên tìm một “vũ khí” nào “bén” hơn và “hiệu quả” hơn, chứ cái cách “tư duy cùn” của ông lộ lắm, ông ạ. Tôi xin hết lời!

  • Tôn Thất Thái Dương viết:

    Xin chúc mừng đồng chí họ Ngô vui xuân không quên nhiệm vụ, công tác tốt, tiến ra hải ngoại, từng bước sử dụng diễn đàn văn chương Da Màu để làm công cụ tuyên truyền đường lối chính sách ưu việt của Đảng và nhà nước ta, đặc biệt trong vấn đề bắt giam và xử án những phần tử phản động như Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung và Lê Thăng Long, đồng thời từng bước phân hoá nội bộ văn giới người Việt  ở hải ngoại, theo gương sáng của đồng chí chủ tịch Nguyễn Minh Triết đã “phân hóa nội bộ” chính phủ Mỹ.
     

  • Doc gia viết:

    Tôi chỉ muốn lưu ý các nhà văn đang tranh luận với cậu Ngô Hương Giang rằng các nhà văn đừng để cậu ta lập lờ đánh lận con đen, từ các bài viết lên án chuyện đạo văn của cậu ta chủ đề đã được chuyển sang 4 nhà dân chủ vừa bị xử án. Chuyện gì ra chuyện đó, có thể tách riêng để bàn riêng, nhưng không thể chuyển từ đạo văn sang dân chủ được.

    Các nhà văn còn có bằng chứng nào về sự đạo văn của câu sinh viên này thì cứ trích đăng, còn chuyện dân chủ không nên bàn luận ở đây. Muốn bàn luận về dân chủ, phải hiểu thế nào là dân chủ thì mới bàn luận được, mà theo thiển ý của tôi, cậu sinh viên này chưa biết thế nào là dân chủ đâu.

     

  • Ngô Hương Giang viết:

    ông Tôn Thất Thái Dương đáng kính!
     Tôi không có ý định mượn Da Màu như một diễn đàn để phục vụ  lợi ích phi- học thuật nào cả, song vì ông Lê Thuyết hỏi tôi, mà tôi lại đang là kẻ bị chất vấn,cho nên, tôi không thể không hồi đáp. Nếu hồi đáp của tôi không hợp ý ông, mong ông thông cảm và kiếm tìm một câu trả lời phù hợp với ông hơn. Kính chào ông.

  • Phùng Nguyễn viết:

    Vị độc “giả” Tôn Thất Thái Dương (TTTD) này lúc nào cũng đau đáu cho vận mệnh văn chương văn giới hải ngoại, và luôn chứng tỏ cái tâm cao cả của mình bằng cách truy chụp tạp chí Da Màu với những “tội ác” nghiêm trọng như cho phép người này kẻ nọ “sử dụng diễn đàn văn chương Da Màu để làm công cụ tuyên truyền đường lối chính sách ưu việt của đảng và nhà nước ta,” và “đồng thời từng bước phân hoá nội bộ văn giới người Việt  ở hải ngoại” v.v… một cách vô tội vạ dựa vào sự an toàn giả tạo của sự nặc danh.

    Có một khác biệt rất lớn giữa  “Zorro (đeo mặt nạ) ôm chuột thần  hành hiệp giang hồ”  và tên đạo tặc (bịt mặt) hèn nhát giở trò ném đá giấu tay. TTTD có thể chứng minh sự chính xác của  những cáo buộc dành cho Da màu hay không? 

    PN

  • Krishna viết:

    Trường hợp của bạn Ngô Hương Giang (NHG) không phải là của hiếm ở Việt Nam. Đây là 1 sản phẩm hoàn hảo của mái trường xã hội chủ nghĩa.

    Khi làm công việc tuyển dụng tại 1 công ty, tôi chứng kiến 1 bạn ứng viên đã điềm nhiên chép hết 1 đoạn mấy trang sách để nộp. Ở môi trường Đại học thì việc chép đã tạo nên 1 thị trường chữ nghĩa rất sôi động. Đạo văn là hình ảnh tiêu biểu của nền học thuật xã hội chủ nghĩa, đặc biệt Trung Quốc và Việt Nam, nhất là trong lĩnh vực khoa học xã hội.

    Chúng ta thấy rất rõ trong các notes của NHG các điều sau đây:

    – Cưỡng từ đoạt lý,
    – Ý tứ rất rối rắm và dài lê thê,
    – Nội dung có thể gặp ở bất cứ đâu: Xã luận của báo Nhân dân, Thông tư của chính phủ, Nghị quyết của bộ chính trị, Thông báo của chi đoàn cơ sở, Luận án TS, Ths ở trường A, B…

    Tất cả giống nhau 1 cách lạ lùng. Nói như trong di chúc chính trị của nhà văn Nguyễn Khải : Ngôn ngữ không còn là công cụ giao tiếp nữa mà là để che đậy.

    Do vậy NHG phải nói (viết) giống những người khác: từ ngữ to lớn, một chút nhân dân, một chút phát triển, một chút ấm no…

    Và cũng sẽ làm như những người khác: phó bí thư, bí thư, hội nghị, hội thảo, đề án,…

    Buồn lắm!

  • Phan Đức viết:

    Buồn cười thật từ bài “đạo văn” chuyển hướng qua tranh cãi về chính trị,chẳng
    dính dáng gì cả,tôi thiết nghĩ Damau cũng có phần trách nhiệm trong đó dù có
    nêu ra tiêu chí là không góp ý lạc đề.
    Có lẽ Phùng Nguyễn hơi mất bình tĩnh khi dùng những từ ngữ không thích hợp
    như chính BBT/damau khuyến cáo độc giả.Rõ ràng là cậu NHG.dùng diễn đàn
    damau để đưa ra bài báo Dântrí kết án 4 nhà hoạt động dân chủ,dựa vào quan
    điểm chính trị của nhà nước Cs.VN.Chẳng lẽ đó không phải là “bằng chứng” hay
    sao,thưa nhà văn PN.?  

  • Ngô Hương Giang viết:

    Kính thưa BBT! đầu xuân tôi xin gửi lời chúc tốt đẹp nhất đến toà soạn. Kính chúc BBT sức khoẻ và an lành!
    Thưa BBT, tính đến nay cuộc tranh luận xung quanh bài viết của tôi đã kéo dài gần một tuần lễ, tôi nghĩ đã đến lúc tôi cần phân trần một cách rõ ràng các vấn đề với độc giả, tránh tình trạng hiểu lầm khá lâu. Thời gian vừa qua, tôi đã bỏ thời gian lục tìm khá kỹ càng các cơ sở để mang đến một câu trả lời phù hợp với mong muốn bạn đọc. Song, trước khi tôi gửi đến BBT bài viết trao đổi với Hoàng Ngọc Tuấn, tôi kính mong ( đề nghị ) BBT giúp tôi một số việc để cuộc trao đổi thêm phần thú vị và có đóng góp hơn:
    – Thứ nhất, Hoàng Ngọc- Tuấn phê bình bài Bàn thêm về khái niệm huyền thoại trong văn học của tôi là đạo văn, song, bài viết đó chưa từng một lần được đăng tải trên phương tiện thông tin đại chúng nào ( chỉ duy nhất gần đây tôi có gửi vanthotre đăng dùm sau khi bị Tiền Vệ cho out trước đó). Do đó, để độc giả có cách đánh giá khách quan, tránh tình trạng một chiều, tôi kính mong BBT đăng giúp tiểu luận Bàn thêm về khái niệm huyền thoại trong văn học mà tôi đã gửi cho BBT cùng một thời gian với bài Bàn thêm cái gọi là đạo văn của Nguyễn Hưng Quốc để bạn đọc rộng đường đánh giá.
    – Thứ hai, để khách quan hoá bài tiểu luận, tôi kính mong BBT đính chính giúp tôi ngày mà tôi gửi bài tiểu luận trên cho BBT để bạn đọc tránh hiểu lầm là tôi đã sửa chữa lại bài viết, có như vậy, bài viết của tôi mới phần nào xua tan mọi hiểu lầm của độc giả
    – Thứ ba, sau khi bài tiểu luận trên được bạn đọc thông qua, tôi kính gửi BBT bài tranh luận nghiêm túc ( dài 4 trang, có luận điểm, có cơ sỏ rõ ràng) về những cáo buộc mà ông Hoàng Ngọc- Tuấn viết cho tôi.
    Tôi xin chân thành cảm ơn!
    N. H. G

  • top_mo viết:

    ngài NHG nói:” tôi không quan tâm đến chính trị…”  nhưng cũng lại nói:” Không phải chỉ riêng tôi đặt ra vấn đề, mà những người yêu nước và có lương tri, cũng như tinh thần dân tộc dường như đều có chung ý kiến như tôi, sau đây là một ý kiến có lý và có tình đã được đăng ở Dantri.com…” nghe cũng hơi rắc rối nhỉ
    ngài NHG cũng lại nói:”  đất nước đang bình yên, mọi người đang có một cuộc sống ấm no, hạnh phúc, văn hoá dân tộc đang từng bước hiện đại trên nền của phong tục ngàn đời, người với người sống với nhau thân thiện…” thì không hiểu ngài NHG có con mắt để nhìn, tai để nghe không? Hay là ngài đang ở cõi trên !!!
    ngài NHG lại phán rằng:” vi phạm pháp luật Việt Nam là vi phạm vào quyền dân tộc tự quyết của toàn thể nhân dân Việt Nam…” vậy hóa ra các quan to ở VN phạm tội tham nhũng, hối lộ …. chắc cũng phạm vào quyền dân tộc tự quyết của toàn thể nhân dân VN rồi nhỉ !!!

  • Tôn Thất Thái Dương viết:

    Thưa ông Phùng Nguyễn
    Có 2 điều cần nói về ý kiến của ông.
    Thứ nhứt: tôi chưa bao giờ cáo buộc Da Màu cho phép người này kẻ nọ “sử dụng diễn đàn văn chương Da Màu để làm công cụ tuyên truyền đường lối chính sách ưu việt của đảng và nhà nước ta,” và “đồng thời từng bước phân hoá nội bộ văn giới người Việt  ở hải ngoại”…
    Tôi chỉ muốn cáo buộc Ngô Hương Giang đã lợi dụng sự tôn trọng quyền phát biểu một cách tự do và dân chủ của diễn đàn Da Màu để làm công cụ từng bước thực hiện sự tuyên truyền chính trị. Cụ thể là Ngô Hương Giang đã công khai kết án các nhà đấu tranh dân chủ là thành phần có tội với toàn thể nhân dân VN…
    Dưới chế độ chuyên quyền độc đảng ở  VN không có một diễn đàn nào tôn trọng quyền tự do phát biểu của bất kỳ ai khác chính kiến. Ngược lại, quyền này được tôn trọng ở tất cả các diễn đàn ở những nước tự do. Chính vì vậy nên người CS mới có thể lợi dụng sự tôn trọng này để thực hiện những âm mưu phân hóa các cộng đồng ở nước ngoài. Thiết tưởng ai cũng thấy rõ điều này.
    Thứ hai: ông căn cứ vào đâu để buộc tội tôi, một độc giả của Da Màu, là nặc danh? Xin ông cho biết nếu tôi muốn góp ý kiến trên Da Màu, tôi cần phải xuất trình cho ông những giấy tờ, hình ảnh, bằng chứng gì để chứng minh tôi là một con người cũng có thật trên đời này như ông?
    Sự buộc tội của ông là một hành động công khai xúc phạm một độc giả của diễn đàn này.
     
     
     
     

  • mot doc gia viết:

    Tôi thấy chuyện của cái anh Ngô Hương Giang này càng ngày càng đi xa vấn đề. Nội dung lúc đầu là chuyện đạo văn. Vậy bây giờ xin hỏi anh Ngô Hương Giang là anh có đạo văn của Nguyễn Hưng Quốc không? Nếu không thì Nguyễn Hưng Quốc đã đạo văn của anh. Bởi vì trên đời nầy không thể có sự ngẫu hợp giống nhau đến như vậy. Nếu thế, đề nghị anh nên công khai đưa ra chứng cứ, buộc Nguyễn Hưng Quốc xin lỗi anh và chấm dứt câu chuyện.

  • Trần Văn Tích viết:

    Khi đọc ý kiến của ông Phùng Nguyễn về ông Tôn Thất Thái Dương quả tôi cũng có phần ngạc nhiên. Có lần ông Phùng Nguyễn cho biết ông là một blogger của Da Màu thì phải; hoặc ông là một người có vai vế thế nào đó trong ban điều hành Da Màu. Có lẽ vì thế nên ông mới bênh vực Da Màu hơi chút chút quá đà chăng?Bởi vì cá nhân tôi khi đọc ông Tôn Thất Thái Dương thì chỉ thấy đối tượng bị lên án là anh bạn trẻ Ngô Hương Giang chứ không phải là Da Màu.
    Và tuy không biết rõ ông Tôn Thất Thái Dương là ai nhưng tôi thấy ông từng xuất hiện nhiều lần trên Da Màu rồi. Hơn nữa nếu tôi nhớ không lầm thì ông Tôn Thất Thái Dương đã thông báo để bà con biết là ông đã được dịp phỏng vấn ông Hoàng Ngọc Tuấn về trào lưu hậu hiện đại và ông Tuấn đã chấp thuận. Ông Tôn Thất Thái Dương cho biết sẽ cho phổ biến bài phỏng vấn liên hệ trên mạng nay mai. Như thế ít nhất ông Tôn Thất Thái Dương không phải là “người không mặt” vì ông Hoàng Ngọc Tuấn biết rõ ông và chúng ta thì đều biết rõ ông Hoàng Ngọc Tuấn. Hy vọng tôi không lẫn lộn nhân vật này với nhân vật khác và câu chuyện này với câu chuyện khác.
    Hy vọng hơn nữa là chung qui  có lẽ chỉ là sự hiểu lầm giữa hai ông Phùng Nguyễn và Tôn Thất Thái Dương mà thôi.

  • Hoàng Ngọc-Tuấn viết:

     

    Thưa anh Phùng Nguyễn,
    Tôn Thất Thái Dương là một nhà giáo trẻ, yêu thích văn học. Trước kia Dương là sinh viên của gs Nguyễn Hưng Quốc tại đại học Victoria. Nay Dương về công tác tại St Joseph’s College, Sydney. Nhà tôi ở Sydney giống như một cái “ổ văn nghệ”. Các bạn văn nghệ trẻ thường tới “đóng đô”. Dương là một người trong số đó.

     

     

     

  • Hà Thủy viết:

    Tôi đọc và “biết” ông Phùng Nguyễn từ ” Tháp ký ức”. Do đó thật hết sức ngạc nhiên về phản ứng của ông trong bình luận về ông T.Th .Thái Dương cũng như đã ngạc nhiên về cái “nhũn nhặn” khi viết bài về ông Nguyễn Hữu Liêm trên Talawas. Da màu còn có sinh khí và giá trị nhờ vào những bạn đọc và bình luận nghiêm túc như những ông/bà Trần văn Tích, T.TH.Thái Dương. Trịnh Trung -Lập, Phan Đức ……………..Lại càng ngạc nhiên hơn khi ông Phùng Nguyễn lại là người trong Ban Biên Tập Da Màu.  

  • Phùng Nguyễn viết:

    Bạn HN-T;
    Tôi cũng nhận ra điều này, nhà HN-T lúc nào cũng đông đảo kẻ tới người lui, cứ như một tổng hành dinh. Thấy có cả nhà thơ “văn kỳ thanh bất kiến kỳ hình” Nguyễn Tôn Hiệt trong số này.

    Nhanh trí và hào hiệp là hai đức tính của HN-T mà tôi ưa thích. Tuy nhiên, cứ phải nhường máy vi tính của nhà mình cho bạn bè dùng mãi còn mình thì phải đi nơi khác để làm việc thì chắc là có lắm điều bất tiện, tôi nghĩ HN-T nên chấm dứt sự phiền toái này đi thì hay hơn.

    Vậy nhé.
     
    PN

  • Thắng viết:

    Nước có luật pháp, nhà có gia pháp, và băng đảng cũng có luật riêng của … băng đảng.  Đó là những điều đương nhiên.    Và điều dễ thấy là các loại luật pháp đó cũng phản ánh trình độ văn hóa, văn minh của các tổ chức đó.
    Nhìn hàng xóm, có nhà dạy con cái bằng lời nói nhỏ nhẹ, thương yêu, có nhà khác thì đánh đập, chửi bới con cái, v.v.. .  Chỉ cần nhìn sơ, ta đã có thể đánh giá được các gia đình đó, một xóm đó, một khu đó và các loại gia pháp đang thi hành ở đó.
    Đảng cũng vậy có nhiều loại, có loại đảng chính trị phạt thành viên bằng cách khai trừ, tẩy chay.  Có loại đảng mafia phạt thành viên (và người dân thường) bằng cách nhốt, hành hạ, thủ tiêu.  Nhìn qua, cũng đánh giá được mấy loại đảng này, đánh giá được là loại luật giang hồ hay cách ứng xử của người văn minh đang được thi hành.
    Quốc gia thì cũng vậy thôi.
    Nói tóm lại, gia trưởng mà có trình độ lớp nhất thì gia pháp của gia đình này chẳng thể nào so sánh được gia pháp của nhà có trình độ cao hơn.
    Vấn đề còn lại là người có trình độ lớp nhất có biết là mình còn “ngu” để mà ráng phấn đấu đi học thêm (học, học nữa, học mãi), ráng bắt chước người giỏi hơn để mong trở thành người có văn hóa, văn minh hơn, để mà soạn lại “gia pháp” tốt hơn để mà đối xử với người trong gia đình tốt hơn, công bằng hơn hay là lúc nào cũng nhơn nhơn (ta là đỉnh cao trí tuệ, cần gì phải học nữa),  nhà của ta, ta muốn đánh đập ai là quyền của ta.  Nếu cứ “ngu” mãi mãi như vậy, thì có gì mà đáng tự hào cái loại “gia pháp” đó?  Chỉ tổ làm cho hàng xóm khinh thêm.

  • Hoàng Ngọc-Tuấn viết:

    Thưa anh Phùng Nguyễn,
    Tôi viết cái này chắc là lạc đề nhưng vì anh dắt đi chơi nên tôi đành đi theo cho vui.

    Nhà của tôi chẳng phải là “tổng hành dinh” gì cả, nhưng may mắn được nhiều dân văn nghệ thường xuyên chiếu cố từ những năm 80 đến nay dù tôi đã dời địa chỉ mấy lần, vì thế nên các bạn chung của chúng ta như Thận Nhiên và Hoàng Đình Bình đã đặt cho cái hỗn danh là “nhà anh Bu”! Bình cùng vợ đã từ Mỹ sang “bu” mấy tuần, còn Nhiên đã từng sang “bu” mấy tháng. Nếu anh có thì giờ, thì nhân dịp Trịnh Thanh Thuỷ và phu quân sang Úc ở chơi nhà tôi vào tháng 5 này, tôi mời anh cùng sang đây “bu” với anh em cho vui. Bảo đảm bạn bè sẽ đến “bu” đông đúc, không thiếu mặt ai, thơ nhạc triền miên…

    Còn Nguyễn Tôn Hiệt thì đâu phải là “văn kỳ thanh bất kiến kỳ hình” gì cho cam. Cách đây mấy năm Hiệt đã từng gặp gỡ, xưng danh tính với anh Phùng, Bình và Nhiên, cùng nói chuyện văn chương, chụp hình chung, vui chơi ở Las Vegas. Mấy lần Mỹ du, Hiệt đã từng nhậu nhẹt, đọc thơ của Hiệt cho nhiều anh em nghe chơi, từng uống trà nói chuyện thơ với thi sĩ Hoàng Ngọc Biên, uống rượu với Vương Ngọc Minh, uống cà phê với Thấm Vân, ca hát, đùa giỡn thâu đêm suốt sáng với nhóm Cầu Khỉ ở Alabama, với các bạn văn nghệ vùng Nam Cali tại nhà Nguyễn Hương, vân vân… Hiệt cũng đã từng cụng ly với rất nhiều anh em trong nước, đặc biệt gần gũi thân mật với anh em văn nghệ “ngoài luồng” ở Sài Gòn, từng la cà quán xá với Trịnh Cung, Nguyễn Viện, Nguyễn Quốc Chánh, Trần Tiến Dũng, Lý Đợi, vân vân… Còn ở Úc thì Hiệt đã từng đọc thơ trên đài phát thanh, trên sân khấu, trước công chúng, thì ai chẳng biết dung nhan mà còn “bất kiến kỳ hình”!

    Anh Phùng chưa phải là già mà sao mau quên quá…

  • Phùng Nguyễn viết:

    Cám ơn HN-T về chuyện “chưa già,” nhưng nếu đúng như vậy thì tôi già thật rồi! Có những điều làm người ta già đi rất nhanh.
    Nếu có dịp trở lại xứ down under, nhất định sẽ ghé “bu” cho biết.
    Có lẽ đã đến lúc chúng ta nhường sân chơi cho bạn đọc. Có gì thì liên lạc qua email hoặc điện thoại.

    Chúc vui
    PN

  • Ngô Hương Giang viết:

    Kính thưa bạn đọc, mọi sự phân trần về bài viết của ông Hoàng Ngọc- Tuấn về tôi đã được tôi hồi đáp đầy đủ trong “Phút tống tiễn Hoàng Ngọc- Tuấn về phía bên kia của quỹ đạo học thuật”, nguồn: Vanthotre.sfi.vn

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)