Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Thân cò

7 bình luận ♦ 10.02.2010

Cảm xúc sau khi đọc phóng sự “Thân cò 76 tuổi” của Hải Luận trên Tuổi Trẻ (31-01-2010)

 

 

 

BP-than_co 

 

 

trời đêm lạnh cắt da cắt thịt
dậy thôi vì nước cạn nửa khuya
hai mắt kém may nhờ trẻ dắt
lò dò trong bóng tối mà đi

có đêm nào chân không vấp ngã
chẳng đá thì dây cột neo ghe
biển đâu biết thân già kiếm gạo
mà nương tay sóng khỏi xô đè

đêm đến sáng trầm mình trong nước
khổ bao nhiêu số kiếp cơ hàn
xin thuốc lá ai cho rịt máu
chỗ miểng chai mới cắt bàn chân

lặn lội bãi mò cua bắt ốc
đêm từng đêm đói rét thân cò
đất nước này bao nhiêu phụ lão
đang sống bằng khẩu hiệu ấm no?

 

 

 

.

bài đã đăng của Bắc Phong


7 bình luận »

  • hoàng-xuân sơn viết:

    Tội nghiệp bà mẹ Việt Nam bị bọn chúng đá văng xuống thềm nước lạnh. Thân cò coi bộ còn khá hơn tấm thân già mò mẫm tìm cái sống ! Bài thơ đọc xúc động. Cám ơn Bắc Phong !
    HXS

  • Nguyễn thị Hải Hà viết:

    Bài thơ làm tôi xót xa quá!

  • Thơ Thẩn viết:

    Hiện thực vượt mực.  Đau nhưng Đẹp.

  • le cao nguyen viết:

    Ba`i tho* BP ga^y ca?m xu’c ma.nh.
    Ti’nh to^’ gia’c xa~ ho^.i cao.
    Nho*’ ba`i tho* cu?a L’y Ba.ch “Qua tho^n Tha.ch Ha`o”(?)

  • Phạm Thị Thanh viết:

    Thơ đến từ đây! Bắc Phong là nhà thơ nhạy cảm, thơ đậm tình dân tộc.
    Đọc Bắc Phong, không khỏi chạnh lòng nhớ đến cố thi sĩ Vũ Kiện. Một thời Québec đã hơn 30 năm qua, đúng không?

  • Bắc Phong viết:

    Xin cám ơn những lời khích lệ của chị Thanh. Chị nhắc cố thi sĩ Vũ Kiện ở Quebec làm tôi nhớ lại mấy câu thơ của anh:

    mốt mai tôi chết cho tôi được
    ướp mặt bằng hương tóc người yêu
    và trong sáu tấm hòm xô lệch
    được gối đầu lên quyển truyện Kiều

    Xin phép chia sẻ với chị và bạn đọc Da màu. BP

  • Phạm Thị Thanh viết:

    Vậy  đây chính là anh Kiều Duy Phong. Bấy lâu nay tôi cứ ngờ ngợ,  tưởng một Bắc Phong khác ở Việt Nam ,vì làm thơ thế sự VN cứ như người ở trong nước( mà lại không biết sợ).
    Bốn câu thơ của anh Vũ Kiện hay quá. Thuở ấy, khi phong trào vượt biển mới bắt đầu, khi hai chữ « hải tặc » còn mới  nhưng đã gây kinh hoàng và đánh động tâm trí chúng tôi ở đây. Mọi người nô nức tham gia tranh đấu với quốc tế để xin cứu trợ thuyền nhân. Những chương trình văn nghệ « Chưa mất niềm tin », « Về biển đông » v.v…Tôi có được xem màn kịch thơ Lê Lợi của Bắc Phong do một số anh chị em sinh viên ở Montréal trình diễn. Rất « ấn tượng ». Rồi những bài thơ  của Vũ Kiện, Bắc Phong, Trang Châu đều đặn đăng trên nguyệt san Dân Quyền ở đây ,đã làm dấy động lương tâm bao người.
    Hôm nay « ôn cố tri tân », xin phép chép lại hai bài thơ tiêu biểu của anh Vũ Kiện và Bắc Phong ngày đó, để trân trọng kỷ niệm xưa.

    Bài đồng dao
    Au clair de la lune
     

    dưới ánh sáng trăng
    này bạn pierrot
    thuyền tôi thì nhỏ
    biển thì hư vô

    cho tôi đốm lửa
    cho tôi tình người
    nến tôi tàn lụi
    hồn tôi rã rời

    trước mặt là biển
    sau lưng là rừng
    chung quanh quỉ dữ
    trên đầu bão bùng
    tôi chèo lang thang
    ra khơi thuyền nhỏ
    nước đành cũng bỏ
    nhà đành cũng tan
    dưới ánh sáng trăng
    tàu anh có rộng
    buồm anh hy vọng
    tôi nhờ một khoang

    pierrot pierrot
    cho tôi cây bút
    viết lời ray rứt
    mực là máu khô
    giấy là da nứt
    họng gào kêu cưú
    sóng chèn âm tôi
    gọi bằng tín hiệu
    lương tâm con người

    đêm nay không trăng
    pierrot pierrot
    tôi thèm giọt nước
    tôi khát tự do
    tôi bộ xương khô
    giơ tay vẫy gọi
    điểm sáng âm u
    đại dương thăm thẳm
    mây chăng sa mù

    cho tôi đốm lửa
    đây lời bi ai
    nến tôi tàn lụi
    hồn tôi rã rời
    bằng ơn thượng đế
    cho tôi cửa mở
    cho tôi đốm lửa
    cho tôi tình người.

    Vũ Kiện

    Dù đêm trăng không mọc

    từ biển đêm thăm thẳm
    giọng trẻ hát đồng dao
    không phải lời hoan lạc
    nhưng là tiếng kêu gào

    những câu thơ được hát
    trong tuyệt vọng âm thầm
    nhưng chữ là than lửa
    ném vào mặt lương tâm

    nên hồn tôi bỗng rát
    trong vật chất âm u
    nên trí tôi thức tỉnh
    trong danh vọng ảo mù

    buồm của anh rách nát
    bởi bao đợt sóng nhồi
    thì xin anh hãy vá
    bằng những miếng da tôi

    dù đêm trăng không mọc
    nhưng mắt trẻ là sao
    trái tim tôi là bến
    xin anh cứ bơi vào

    ôi bằng ơn thượng đế
    được uống nước mắt nhau
    để dịu đi cơn khát
    giữa biển đời thương đau

    nếu bút anh đã gẫy
    hãy mài nhọn xương tôi
    chấm máu tôi mà viết
    về lương tâm con người.

    Bắc Phong

     
    Xin ghi sơ qua về anh Vũ Kiện : thân phụ là nhà văn Tam Lang Vũ Đình Chí, trong nhóm Tự Lực Văn Đoàn, tác giả  quyển « Tôi kéo xe ». Anh đi Canada du học khoảng giữa thập niên 60, Tốt nghiệp  xong kỹ sư thì anh về nước làm việc. Tháng tư 75, anh cùng vợ và hai con sang tỵ nạn ở Québec, Canada. Nơi anh chị đã từng theo học trước đó. Anh mất đột ngột năm 1998 vì ung thư .

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2010 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)