Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới » Món Quà
Trang chính » Chuyên Đề, Giới Tính, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Món Quà

Juanita không phải loại con gái tôi thường mê. Nó ốm yếu, cao dỏng, không có nét cong của đàn bà. Hơn nữa ngôn ngữ nó thô tục, chữ trước chữ sau là nó chửi thề còn hơn thủy thủ. Lần đầu gặp nhau trong Nhóm Ủng Hộ Những Nạn Nhân Hiếp Dâm nó bảo tôi quá nhỏ nhẹ sau khi tôi ngồi nguyên buổi mà không nói tiếng nào. Theo Juanita thì những vết thương của nạn nhân phải trở thành lời, phải nói ra miệng thì chúng nó, cùng với thủ phạm, mới có thể chết đi được. Nó bảo tôi với nó là hai chị em khác mẹ cha, cùng lớn lên trong một cấu trúc gia đình, tôn giáo, chỉ là khác quốc gia khác ngôn ngữ. Nó rủ tôi bỏ lớp yoga sáng sớm hôm sau để đi uống tequila với nó tối hôm đó. Tôi nói tôi chỉ uống rượu vang chứ không biết uống rượu mạnh. Nó bảo rượu vang là rượu của những người chưa bao giờ bị bỏ rơi hay thất tình, của dân Châu Âu với đặc quyền da trắng uống, họ chưa từng là nạn nhân nên không có gì để nói. Còn những người da vàng da cam như tôi với nó phải uống rượu mạnh như tequila như rum mới có thể nói ra được.

Đêm hôm đó tôi uống tám shots Patron Gold, khi say mềm trong tay Juanita, khum bàn tay trên bầu vú của nó, núm nó căng cứng, không biết vì rượu hay vì tay tôi nóng. Nó bảo nó biết vú nó nhỏ nhưng núm vú nó to, nó bảo tụi đàn ông ngu đần ích kỷ nên mới thích bầu vú, bầu vú không lớn lên hay nhỏ đi khi đàn bà sướng. Chỉ có đàn bà ô môi với nhau mới biết là núm vú là trung tâm truyền cảm. Tôi bật cười vì trên giường mà miệng Juanita vẫn không ngớt: “ừ Trang, chỗ đó Trang, chỗ đó sướng…qua bên kia một tí, đúng rồi…” Đêm đó, trong vòng tay Juanita là lần đầu tiên tôi nhớ lại ngày bị hiếp, không phải nhớ mặt thủ phạm, không phải nhớ mùi thủ phạm, không phải nhớ nỗi đau nằm trên băng ca, mà nhớ màu trời xanh trong khi người ta khiêng tôi lên xe cấp cứu, nhớ giọng anh y tá mắc cỡ khi gió thổi váy tôi bay lên làm tôi thấy dễ thương muốn cười thầm nhưng không cười nổi. Juanita cứu tôi, trong thói quen ân ái nhiều lời của ó, trong cung cách hài hước mộc mạc Mê-hi-cô của nó, bắt buộc tôi phải cười phá tan cái vỏ lặng lẽ.

Cuộc tình của tôi và Juanita nằm trên tiếng cười, lời nói, và những hàn gắn tinh thần. Ba năm trước, khi bác sĩ chẩn đoán bệnh ung thư ngực của Juanita, nó báo cho tôi biết sau khi mua vé đưa tôi đi xem một buổi tấu hài Ellen DeGeneres(1) ở Madison Square Garden. Sau khi nghe tin tôi rươm rướm nước mắt, nó hôn tôi và bảo tôi một là bỏ đi hai là ở lại với nó thì cấm không được khóc, không được thương xót, và không được nhìn nó như một người khác thường. Nó bảo nếu như nó muốn thấy những cái nhìn như vậy thì nó đã quay về quê hương Guadalajara, nơi người ta nhìn nó như một căn bệnh biết đi. Còn nếu như nó ở lại khu Chelsea nổi tiếng cầu vồng(2) của Manhattan thì tôi phải nhìn nó như đã không có gì thay đổi, như một đứa con gái tomboy rất bảnh bao và quyến rũ.

Một năm trước, Juanita đứng ra gây quỹ để xây bệnh viện đầu tiên cho những người đồng tính/lưỡng tính/hoán tính không có khả năng trả tiền bảo hiểm sức khỏe. Trong buổi khai trương, có rất nhiều người biểu tình bên ngoài, với những biểu ngữ như “Bệnh SIDA là hình phạt của Thiên Chúa cho những kẻ đồng tính” và “Vú đàn bà đồng tính vì không nuôi con nên bị ung thư.” Juanita can đảm bước qua hàng người biểu tình, mở đầu bài diễn văn bằng câu nói “Nếu chúng ta dùng loại lôgic của những người bạn cầm biểu ngữ ngoài kia, không lẽ chúng ta nói là ‘những người đồng tính/lưỡng tính/hoán tính’ là phương thuốc Thiên Chúa ban cho những người đã chán ngán đời sống dục tình khác tính.”

Hôm nay, tôi và Juanita ngồi trong văn phòng bác sĩ, là lần đầu tiên Juanita lặng thinh. Sau ba năm hóa học trị liệu không thành công hoàn toàn, Juanita phải cắt bỏ vú đi, bầu lẫn cả núm. Juanita không phải là một người coi trọng diện mạo. Nó vẫn kiên cường sau khi rụng hết tóc, sau khi những chất hóa học thiết kế để giết những tế bào ung thư cũng giết những tế bào lành mạnh trong cơ thể vốn đã ốm yếu của nó. Nhưng tôi hiểu sự im lặng của nó, sự im lặng lấn dần vào linh hồn một người khi thảm họa xảy đến cướp đi người tình trong con tim của họ, người tình mỗi người cần có để tự yêu mình, tình yêu quan trọng nhất cho sự sống sót của chúng ta.

Trước khi bước vào phòng mổ, tôi trao lại áo khoác cho Juanita, trong túi có giấu một chai tequila nhỏ. Tôi thầm thì vào tai nó, “nếu đợi lâu quá thì nhớ lấy tequila uống, mình không méc y tá đâu, bác sĩ bảo quá trình nạo lấy mô ngực chỉ hết khoảng hai tiếng thôi, nhớ đừng uống hết, để ngày mai mình đợi cưng còn tequila mà uống, quá trình ghép thì lâu hơn một tí. Tuần sau, hai đứa đi trăng mật rồi tha hồ mà nhậu.”

Juanita vẫn im, tôi nói thêm, “không phải lúc nào cưng cũng phải tự giúp mình, có những lúc ta phải giúp nhau.”

Không chỉ là sự giúp đỡ, bầu và núm vú là quà cưới tôi tặng cho Juanita, món quà không thằng đàn ông nào cho được.

Đỗ Lê Anhdao/.

Tháng mười 2008

(1) Ellen DeGeneres là một nữ diễn viên hài đồng tính nổi tiếng ở Hoa Kỳ. Cô cùng nữ diễn viên Portia de Rossi vừa làm đám cưới ở tiểu bang California, nơi hôn thú đồng tính là hợp pháp. Nhiều tổ chức đang vận động để hủy bỏ phán quyết của tòa án tối cao cho phép người đồng tính kết hôn. Trong ngày bầu cử ngày 4 tháng 11, 2008 sắp tới, cử tri California sẽ phải bỏ phiếu cho Dự Luật 8, nhằm ngăn chặn việc hợp pháp hóa hôn nhân đồng tính.

(2) Cầu vồng là ký hiệu tượng trưng của cộng đồng đồng tính ở Hoa Kỳ.

bài đã đăng của Đỗ Lê Anhdao


Bài này không có phần bình luận.

@2006-2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)