Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Xin đừng

 

 

 

hôm qua đi lắt cái mụn thịt bằng tia laser
chờ bốn tiếng đồng hồ ê cả mông, chỉ để
nằm im lìm vài phút dưới cái bóng đèn chói lọi
tay chân thẳng im chịu đựng một vài cái nhói đau té đái lặng lẽ như ong chích dưới da
bà bác sĩ hốt bạc của thời thế
con trai con gái dậy thì mụn bọc nổi tùm lum có thể do bụi bặm quá nhiều trong không khí ô nhiễm, trong thức ăn ô nhiễm, trong ức chế sinh lý, trong ức chế chữ nghĩa…
bà già mặt nám da nhăn bụng mỡ cũng nhiều chẳng biết làm gì cho túi tiền xẹp đi theo thời đại tỷ phú bèn đi thẩm mỹ

con bệnh đầy tràn
thời đại gì mà khổ.
Khi chữ của ta mối ăn trong gầm giường cũ
Đống thơ cũng nổi mốc meo bao nhiêu mùa mưa lũ thèm chường mặt biết bao nhiêu
Khi chữ của ta sôi trong máu
Thú thật là ta nghèo đi rất nhiều vì bán có ai mua,
In thì không thằng cha con mẹ nào cho phép cả
Chữ nghĩa gì mà ngậm tịt chẳng dám ho.

Có khi nào cái dây thần kinh chữ đứt mẹ nó đi
Thì thôi xin đừng
…làm thơ nữa…

 

 

 

.

bài đã đăng của Âu Thị Phục An


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)