Trang chính » Chuyên Đề, Dịch Thuật, Giới Tính, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Trích đoạn tiểu thuyết Email bài này

trích [Rừng trái ngọc đỏ] – kỳ 1


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 26.10.2008

Đỗ Lê Anhdao và Lê Đình Nhất-Lang chuyển ngữ

 

Chương 10


Gainsville, Florida là cái bô của miền Nam. Nằm ở miền trung bắc của tiểu bang Florida, nó có những hàng thông, rêu Tây Ban Nha, và những tòa nhà cơ quan như máu chảy. Nó là quê hương của Đại Học Florida. Lý do duy nhất tôi đi học ở đây là vì họ cho tôi toàn bộ học bổng và còn cho tiền nhà. Đại Học Duke, Vassar, và Radcliffe cho ít học bổng hơn và vì không có đồng nào, lựa chọn của tôi bị giới hạn bởi vật chất. Carrie và Florence cho tôi lên chiếc xe buýt Greyhound dừng lại ngay khách sạn Howard Johnson và rồi nó dừng lại ở tất cả những cái Howard Johnson khác trong tiểu bang. Chuyến xe buýt khoảng mười hai tiếng, nhưng cuối cùng rồi tôi cũng tới và nhìn quanh cái tỉnh buồn thảm. Cầm cái vali có dán nhãn Girls’ State (Tiểu Bang của Con Gái) chắc trong tay, tôi bước vào phòng nội trú.

Trường cho tôi vào ở trong Khu Broward, còn được gọi là “Vịnh Con Heo.” Nhưng nó miễn phí, cho nên tôi ráng chịu. Ngày đầu tiên đó tôi gặp người bạn chung phòng, một đứa học Y Khoa tên Faye Raider. Tại vì tôi đã đăng Khoa Luật trên đơn, chắc trường nghĩ là sẽ hợp. Tụi tôi hợp, nhưng không vì lý do học hành. Faye và tôi khám phá một gắn bó chung để quậy phá và không phung phí nhiều thì giờ thành lập một hệ thống hối lộ cho đội canh gác, để tụi tôi có thể ra vô cửa sổ của tầng hầm sau khi cổng khu nội trú đã được khóa để bảo vệ trinh tiết của chúng tôi chống lại khí trời ban đêm. Faye xin vào Chi Omega vì mẹ nó đã từng trong hội đó năm 1941 và tôi xin vào Delta Delta Delta vì họ, giống trường, hứa là sẽ trả tất cả chi phí. Faye bảo nó xin vào một hội tỉ muội để làm mẹ nó hài lòng, niềm vui duy nhất của bà là Tổng Hội Cựu Sinh Viên Jacksonville, và tôi xin vào hội tỉ muội vì hoạt động chính trị trong trường đòi hỏi điều này. Như vầy thì những chi phí bầu cử sẽ được trả bởi hội tỉ muội cùng Đảng Đại Học — Đảng của Hội Delta Delta Delta. Tôi xin ứng cử làm Nghị Viên Năm Thứ Nhất và thắng. Faye là quản lý cuộc vận động bầu cử, việc mà Delta Delta Delta cho là một kỳ tích chính trị vì nó giúp kết thân hai hội Delta và Chi Omega, cùng nhau điều khiển mười một hội còn lại trong trường. Faye và tôi mắc cười vì sự trang nghiêm mà những “chị em” dành cho tụi tôi trong việc này, và dùng hết thời gian rảnh rỗi đi qua quận khác để mua bia rượu, mang về khu nội trú, pha cho lỏng và bán giá mắc.

Tụi tôi cùng ghét trường với những khoa nông nghiệp uể oải, những khoa thương mại chán chường, và tất cả những đứa con gái chạy vòng quanh mặc áo khoác dài kẹp sách Lịch Sử Mỹ Thuật dưới nách. Faye thú thật là nó không mấy hứng thú làm bác sĩ, những nó thà như vậy còn hơn phải ngồi trong nhưng lớp Mỹ Thuật với những đứa nhí nhảnh đó, và những kẹp tròn trên cổ áo tròn của chúng nó. Ba Faye mua cho nó một chiếc Mercedes để khuyến khích nó học, và ông có thói quen gởi tiền cho nó mỗi hai tuần. Faye là linh hồn của sự rộng rãi có lẽ bởi vì nó không biết giá trị của đồng tiền, nhưng tôi thương nó bất kể động cơ hành động của nó. Nó chỉ nhìn đống quần áo sơ sài của tôi một cái là dắt tôi tới tiệm sang trọng nhất trong tỉnh và xài hết ba trăm đồng mua quần áo. Để tôi khỏi ngại, nó bảo không muốn phải đi chơi với một đứa cứ hai ngày là mặc lại áo cũ. Tôi nghĩ Faye rất thắc mắc về tôi. Nó không thể hiểu được hoài bão của tôi, mặt khác Faye không thể hiểu được sự nghèo đói.

Điều này trái với luật trường tất nhiên, nhưng Faye giữ một hộp đựng đá nhỏ xíu trong tủ quần áo, nơi nó cất mấy thứ nước để pha rượu, ô liu, và phó mát kem. Rượu thì nó giấu trong hộp giầy. Đến giữa tháng mười tôi biết là Faye đang trở thành một kẻ nghiện. Tôi hỏi nó sao uống nhiều quá vậy nhưng nó bảo tôi đừng giảng bài nên tôi im. Điểm học của nó bắt đầu tụt, và nó trốn học ngày càng nhiều. May cho tôi là, tôi không cần học bài nhiều lắm cũng có điểm cao, vì Faye không cho chính nó hay những người xung quanh học gì hết. Vào mỗi tối lúc chín giờ nếu chúng tôi còn trong nội trú, Faye sẽ chạy ra hành lang với một cái chuông treo cổ bò và la lớn: “Học, học thêm đi chúng bay đám nịnh thầy cô.” Sau đó thì nó quay về phòng và uống rượu thêm.

Chi Omega bắt đầu lo lắng về hội viên mới của họ khi Faye đến tiệc mời Hội Trưởng Reich và đến gần ông lầm bầm, “Sao đây, ông hội trưởng, khoẻ không cha?” Để kéo nó về đường chín chắn, Faye phải có một giờ tâm sự với “chị cả” Cathy, mỗi tuần một lần. Faye giận dỗi bảo là đó chỉ là tâm lý học ba xu và xâm phạm đạo đức chuyên nghiệp mới có của nó. Một ngày thứ năm nọ sau giờ tâm sự Faye về phòng và đóng sầm cửa,

“Mẹ kiếp, tao lỡ rồi, tao lỡ lầm rồi. Tao bảo con chị cả mắc dịch đó là tao có bầu và cần phá thai. Cái mặt thịt sữa của nó sưng thối lên ngay tại chỗ. Nó hứa là sẽ không nói ai hết nhưng tao dám cá là nó sẽ mở miệng bự của nó cho coi. Mẹ tao bảo đảm là sẽ đùng đùng.”

“Mày chắc mày có bầu không?”

“Chắc chết mẹ luôn. Đủ để làm tao muốn mửa.”

“Phá thai ở đâu bây giờ?”

“Tao biết cái thằng này trong trường Y có thể làm. Nhưng tao phải cho nó năm trăm đồng. Mày tin không, năm trăm để cậy một chút xíu đồ trong người tao ra?”

“Mày nghĩ nó an toàn không?”

“Ai mà biết được?”

“Khi nào mình làm?”

“Tối mai, mày chở tao nha, cô nương.”

“Ừ, mày có nói Cathy ngày mai mày làm không?”

“Không, ít nhất tao còn khôn là không kể điều đó cho nó. Tao không biết tại sao lại nói cho nó nữa. Chỉ là lúc đó nó trong đầu tao và tao buột miệng. Ngu đần quá.”

Tối hôm sau tụi tôi rời nội trú lúc chín giờ và lái xe về hướng tây của tỉnh. Chúng tôi tới đằng sau nhà thằng trường Y và Faye bước ra.

“Tao đi với mày.”

“Không, mày ở đây đợi tao.”

Tôi có cảm tưởng như nhiều tiếng đồng hồ trôi qua và tôi lo lắng đến nỗi bị mửa. Mọi việc đều ghê gớm và hàng rêu Tây Ban Nha trong đêm trông giống những ngón tay của sự chết đang đến bắt tôi. Tôi chỉ có thể nghĩ về Faye đang nằm trên bàn và thằng đó làm gì Trời biết. Tôi nghĩ mình nên vào, nhưng rồi lại sợ là đâm bổ vào lúc bất ngờ nó làm thủng một lỗ trong người Faye thì sao. Cuối cùng rồi Faye cũng loạng choạng bước ra. Tôi chạy ra khỏi xe giúp nó.

“Faye cưng, có sao không?”

“Không, tao không sao, yếu chút.”

Gần về tới nội trú tôi tắt đèn khi vào chỗ đậu xe lót đá dăm. Chúng tôi đi bộ từ từ về cửa sổ tầng hầm luôn luôn mở với giá mười đồng một tuần cho người canh gác. Tôi đỡ Faye lên vì cửa sổ cao. Khi tôi leo xuống bên trong tôi thấy máu chảy dài xuống chân nó. “Faye, mày chảy máu nè. Có lẽ mình nên đi bác sĩ đàng hoàng đi.”

“Không, nó bảo tao sẽ bị chảy máu chút. Không sao đâu. Im đi thôi mày lại làm tao nghĩ về chuyện đó nữa.” Chúng tôi bắt đầu leo bốn tầng cầu thang và Faye leo chậm muốn chết. “Tao yếu quá chắc leo cả năm mới tới.”

“Vòng tay mày ôm cổ tao, tao cõng lên.”

“Molly, mày mắc cười quá. Tao chắc khoàng 135 cân Anh còn mày thì chỉ có 100.”

“Tao khỏe lắm. Lẹ lên, lúc này không phải là lúc so sánh lượng cân đâu, vòng tay ôm cổ tao đi.”

Nó dựa lên người tôi và tôi dìu nó. “Anh hùng của tao,” nó cười.

Tôi trốn học hai ngày sắp tới ở trong phòng để lỡ Faye có cần nhờ tôi điều gì. Nó bình phục lại nhanh chóng và tới thứ bảy thì đã sẵn sàng cho một cuối tuần đầy bia rượu nữa. “Tao đi qua bên Jacksonville quậy cho tưng bừng.”

“Đừng có nhiều chuyện Faye. Cuối tuần này nghỉ đi.”

“Nếu mày lo quá thì đi theo tao làm y tá đi. Tụi mình có thể tới nhà tao ở và quay về trường tối chủ nhật. Lẹ lên.”

“Cũng được, nhưng mày hứa tao là mày sẽ không đú đởn với một thằng nào đó và làm rách mấy cái chỉ khâu hay gì đó mày có trong kia.”

“Mày mắc cười ghê.”

Tụi tôi bắt đầu ở một quán bar gần Đại Học Jacksonville, tường đen, sơn nổi trong bóng tối và một vài cái mai rùa nằm đây đó. Một thằng chơi bóng rổ thật to con mua rượu cho tụi tôi và nhất định mời tôi nhảy. Mũi tôi cứ chạm rốn nó hoài và chân tôi nhức vì nhảy trên đầu ngón chân quá lâu. Tụi tôi rời nơi đó và bắt đầu vào sâu trong thành phố. “Tao sẽ dẫn mày đi một quán bar rất chiến Molly à, chuấn bị nhé.”

Quán tên là Rosetta’s, được đặt tên theo bà chủ có mái tóc cao phồng gần một bộ Anh được gắn nhiều chiếc đũa trong búi tóc từ mọi hướng. Rosetta cười với tụi tôi và đòi xem giấy căn cước. Giấy tờ giả, tất nhiên, nhưng chúng tôi cũng qua khỏi trạm gác và vào bàn trong góc quán. Trong lúc ngồi xuống, tôi liếc nhìn qua sàn nhày và thấy là đàn ông nhảy với đàn ông và đàn bà nhảy với đàn bà. Tôi tự nhiên có hứng muốn vỗ tay hoan hô nhưng rồi ngừng lại vì biết sẽ chẳng ai hiểu tôi đang làm gì.

“Faye, sao mày tìm được chỗ này?”

“Tao qua lại nhiều nơi mà cưng.”

“Mày ô môi hả?”

“Không, nhưng tao thích mấy quán bê đê. Vui hơn mấy quán thường, với lại không có mấy thằng đực cào cấu mình. Tao nghĩ đem mày lại đây cho vui mà.”

“Tưởng là sẽ làm tao giật mình phải không?”

“Đâu biết đâu, tưởng là vui thôi.”

“Ừ, vậy thì quậy cho vui nè. Lẹ lên, con nhỏ, nhảy với tao hông?”

“Mày mắc cười quá, ai làm vai nam bây giờ?”

“Mày dẫn đi vì mày cao hơn.”

“Tốt đó, tao du côn cho coi.”

Một khi ra tới sàn nhảy lót đá mài, tụi tôi khó mà giữ thăng bằng vì Faye cười không ngớt. Cứ mỗi hai bước là nó chà đạp lên chân đi xăng đan của tôi. Sau đó trong một lần lấy hết sức tập trung, nó quay tôi một vòng theo đúng kiểu Fred Astaire và dùng tới vốn liếng nhảy cotillion đầm xòe của nó. Trong những nốt nhạc cuối cùng của Ruby và ban Romantics, tụi tôi đang quay trở về bàn ngồi thì hai cô gái trẻ từ bên kia sàn nhảy tới nói chuyện.

“Xin lỗi. Có phải hai bạn học trường Florida và ở trong nội trú Broward không?”

Faye tự khai lý lịch của hai đứa. Sau đó nhỏ lùn hơn hỏi tụi tôi có muốn qua bàn của họ uống một hai ly không. Tụi tôi bằng lòng và quay về bàn mình để lấy ly.

“Molly, nếu nhỏ lùn tán tao, mày nói nó là mình đang cặp nhau. Okay?”

“Có hôn thú ngay lập tức hả? Trong trường hợp đó, anh sẽ làm tất cả cho vợ anh.”

“Cám ơn mình. Em sẽ làm y vậy cho mình. Nhớ nha, hai đứa mình là cặp đẹp đôi nhất kể từ Adam và Eva. Ví dụ lộn — từ Sappho và cô nào đó. Lẹ lên.”

Tên của hai cô gái là Eunice và Dix. Họ trong hội Kappa Alpha Theta và đến đây những ngày cuối tuần giả bộ là có bạn trai ở Jacksonville nhưng thật ra để trốn những con mắt soi mói của những chị em trong hội. Dix, nhỏ lùn, rất bận rộn tán tỉnh Faye. Faye cũng rất đáng tán. Nó có mái tóc đen tuyền, da trắng mịn làm nổi hai cặp mắt nâu lục — một công nương miền Nam ở nội trú. Tôi không biết tập tục trong quán bar này như thế nào — không biết là mình có nên mời người ta ra nhảy, mua thức uống hay là hỏi tên của người ta không, nhất là vì người ta chỉ giới thiệu tên mà không nói họ. Eunice nói là cô ta đang học khoa vật lý trị liệu và Dix học khoa Văn. Hai đứa cặp nhau khoảng một năm rưỡi.

“Hay quá,” Faye lè nhè, và tôi gần như bóp cổ cái ly. Faye đặc biệt lãnh đạm với mọi cử chỉ lãng mạn, dù là thứ đồng tính hay thứ dị tính thông thường cỏ vườn. Dix và Eunice không nhận ra là Faye đang móc họ và tưởng nó đang tán thành. Vì vậy mà tụi tôi được nghe trọn một thiên tình sử. Gặp trong lớp toán như thế nào, bao lâu mới lên giường với nhau, và tiếp theo. Dix càng uống càng vui tính; chẳng mấy chốc nghiêng qua thầm thì, “Hai bạn không thể nào đoán được việc gì đã xảy ra khi tụi tôi còn ở trong nội trú Jennings và có hai đứa bạn chung phòng không bê đê.”

“Không biết. Làm ơn kể đi,” Faye trả lời.

“Thường thì thì bọn mình làm tình trong phòng Eunice tại vì bạn chung phòng của nó có lớp tối. Có một tối mình đang ở bên phòng nó và mình đang… ừm… mình đang ở giữa háng của nó thì đột nhiên nghe tiếng bạn chung phòng của nó trong hành lang. Cưng biết hông, mình hông biết là bây giờ nên chạy hay đái trong quần. Hên là cửa đã khóa, cho nên mình bắt đầu rút đầu ra thì khung niềng răng của mình bị dính vào lông Eunice. Thế là bạn chung phòng của nó thì đang gõ cửa và mình đang bị dính ở một vị trí rất tội lỗi. Không có thời gian để nhẹ nhàng, mình kéo mạnh ra thì Eunice la lên một tiếng đau đớn và thế là bạn nó ở ngoài cửa lò mò với ổ khóa và la lớn là có người đang làm hại Eunice. Mình chạy vô trong tủ quần áo trốn. Jane mở được cửa, và cả một nửa đám ở nội trú vô theo nó để xem xác chết. Eunice kéo mền lên che thân, mình đầy mồ hôi mặt thì lo sợ, và cố gắng có vẻ như đang đau — mà lúc đó nó đau thật. Jane muốn biết chuyện gì xảy ra. Eunice xạo là nó lỡ khóa cửa và đang ngủ thì lưng bị chuột rút. Tiếng la lên là vì lúc nó thức dậy ra mở cửa mới biết bị chuột rút. Thế là cả đám chúng nó muốn đem Eunice gặp y tá. Hai bạn mà thấy Eunice múa miệng thoát khỏi đám tụi nó mới đã. Ồ cái này cứ lâu lâu lại bị, dần dần rồi hết. Trời mới biết bao lâu thì tụi nó mới chịu đi, và mình phải ở trong tủ quần áo tối tăm đó cho tới khi Jane đi ngủ. Mình lón nhón đi về phòng thì đã sau giờ cấm cửa, và thế là phải trả bộn bạc.”

Tụi tôi cười vì biết người kể muốn vậy và tôi cũng thầm cám ơn là Dix thích kể chuyện, vì nếu như nó hỏi tôi điều gì đó thì tôi không biết nói gì.

Eunice quay qua hỏi Faye, “Hai bạn cặp nhau lâu chưa?”

“Từ tháng chính lúc tụi này biết là sẽ ở chung phòng.”

“Vậy trước lúc vô trường hai bạn không biết nhau?” Dix hỏi.

“Không,” Faye trả lời, “gặp nhau là yêu liền.”

“Hai bạn có người nào ô môi từ trước vào đại học không?” Eunice thăm dò, mê man với cuộc tình học trò của tụi tôi.

Lần này tôi trả lời trước Faye. “Faye không nhưng mình thì có.”

Faye nhìn tôi cố không cười, nghĩ rằng tôi đã thêm một khúc quanh vào câu chuyện thần thoại của nó.

“Bao lâu thì bạn mới tán được Faye?” Dix hỏi thêm.

“Ừ, chắc khoảng một tuần.”

“Đúng rồi, mình dễ lắm.”

Chúng tôi ở quán bar thêm một giờ nữa trao đổi tin tức về không nên lấy lớp của thầy cô giáo nào, ai khác ở trong trường cũng ô môi, vân vân. Faye duyên dáng chào với lý do là sáng mai tụi tôi phải đi mua sắm với mẹ nó. Trên đường về nhà, Faye cười không dứt về việc ai bê đê trong các hội ở trường. Chúng tôi đậu xe trên sân của một biệt thự nhái kiểu thuộc địa trên sông St. John. Bên trong biệt thự trông giống những phòng trưng bày của một tiệm bán bàn ghế giường tủ. Mẹ của Faye trưng bày một phòng theo kiểu thuộc địa sang trọng, một phòng khác theo kiểu Trung Đông, một phòng khác theo kiểu tỉnh lẻ Pháp. Tất cả mọi thứ đều được trưng theo màu và tôi có cảm tưởng như mọi thứ đều mới như còn để giá tiền. Phòng của Faye như kiểu “Mười Bảy” chuyển sang đĩ thõa. Hai cái giường cá nhân của nó có tấm trải giường màu cam và màn cửa màu cam. Một cái thảm màu đen nằm giữa hai cái giường và cái bàn phấn coi vẻ nặng nề dưới những chai dầu thơm và những đồ trang điểm khác. Faye cởi quần áo liệng trên sàn nhà và nhảy lên giường. “Tao còn tỉnh thấy mẹ, tỉnh quá đi thôi! Hai con nhỏ đó mắc cười quá phải không? Cứ đợi cho tới hôm mình gặp tụi nó trong tiệc trà khai rình của kỳ liên hội tỉ muội sắp tới. Sẽ không thể tưởng được.”

“Ừ, nhưng họ cũng dễ thương theo cái kiểu quê mùa.”

“Có thể nhưng tao không chịu nổi khi người ta tình như vậy đâu.”

“Đó là tại vì mày chưa bao giờ yêu ai. Mày không có trái tim Faye ơi, chỉ có máy chạy tim thôi.”

“Cám ơn nhiều.”

“Ừ, tao chọc mày thôi mà. Tao cũng chịu không nổi những thứ lãng mạn như vậy, nhất là khi hai đứa nó chơi trò móc chân dưới bàn. Trời ơi. Nhưng người nào cũng làm cả, bê đê hay không bê đê. Nó làm tao chịu không được, có lẽ tao không thuộc về loại nào.”

“Dù là tao có yêu ai đi chăng nữa tao cũng không trở thành quái đản như vậy.” Faye nhìn ra cửa sổ về hướng sông tối om và rồi quay lại phía tôi nằm. “Mày có bao giờ nghĩ về làm tình với một người đàn bà không?”

“Nghĩ về! Faye à, lúc tao nói Eunice tao đã ô môi trước khi vào đại học là tao nói thật đó.”

“Molly, con quỷ này! Bao lâu nay hai đứa ở chung phòng mà mày có bao giờ kể cho tao nghe đâu.”

“Mày đâu có hỏi.”

“Mấy chuyện đó ai nghĩ đến mà hỏi. Mày thiệt là quậy điệu ghê. Ngoài thằng Frank bên Phi Delta mày còn đi chơi với con gái nữa. Tao không tưởng tượng được mày. Mày quậy quá.”

“Không, xin lỗi làm mày thất vọng chứ tao chưa có đi chơi với ai ngoài thằng Frank lưng to.”

“Ừ, nhưng tao rất giận là mày không kể cho tao biết. Hai đứa cùng trải qua việc phá thai của tao, cái gì tao cũng kể mày nghe nhưng mày không kể chuyện duy nhất này về mày cho tao nghe. Bây giờ nghĩ lại thì mày chẳng bao giờ kể gì về mày cả. Có giấu bí mật nào khác không hả Mata Hari?”

“Faye, không phải nó giống như một việc to lớn tao giữ kín trong lòng. Nhưng không có lý do nào kể cho mày. Hơn nữa đầu tao nhiều chuyện suy nghĩ lắm chứ không phải chỉ có chuyện tao đã từng ngủ với vài đứa con gái.”

“Mày thiệt quậy điệu ghê. Tao biết mày từng ngủ với đàn ông chứ còn đàn bà. Tao thiệt là ái mộ.”

“Sao mày không im cho tao đi ngủ?”

Faye ngã xuống giường với một tiếng ham hực. Tôi đập cái gối cho nó dẹp bớt. Tôi chịu không nổi những cái gối căng phồng.

“Molly.”

“Cái gì nữa đây.”

“Hai đứa mình đụ nhau đi.”

“Faye, mày làm tao mắc cười quá.”

“Cái câu đó của tao và tao nói thật đó. Lẹ lên.”

“Không, chấm dứt.”

“Tại sao không?”

“Chuyện dài lắm. Những lần tao ngủ với mấy con nhỏ không phải ô môi mà muốn ngủ với tao thì toàn là tởm.”

“Làm sao không phải ô môi mà ngủ với đàn bà được?”

“Tao chịu thua không biết, nhưng con nhỏ cuối ngủ với tao trước đây hiểu hết mọi chuyện bằng cái đầu óc méo mó của nó.”

“Bây giờ thì tao đang chết vì tò mò và bị xúc phạm vì bị mày từ chối, mày phải kể cho tao nghe hết về những con nhỏ không ô môi này trước khi tao nuốt lưỡi và nín thở bây giờ. Nếu không, tao sẽ la lớn lên và kể cho Mẹ nghe là mày dọa hiếp dâm tao.”

Faye giả bộ la tiếng nhỏ. Tôi kể cho nó ngay lập tức chuyện buồn của tôi.

“Chuyện đó không được. Sau chuyện đó, tao không bao giờ làm tình nữa.”

“Tao đã ngừng đó.”

“Thôi bỏ đi. Qua bên đây ngủ với tao đi. Tao hứa sẽ không làm một con nhỏ không phải ô môi.”

“Cái tính diễu của mày lấn át tao luôn.”

Faye nhảy xuống khỏi giường, giật tấm trải giường của tôi xuống và tuyên bố, “Nếu mày không qua bên tao tao sẽ qua bên mày. Bây giờ tao nói thật, xích qua đi.” Nó ngồi xuống cái bịch bên cạnh tôi, “bây giờ tao làm gì, tao chưa bao giờ làm việc này hết?”

“Faye, tao có thể thấy được là đây sẽ trở thành một chuyện tình rất đẹp đôi.”

“Mày và Humphrey Bogart. Molly, tao thật muốn làm tình mà.” Nó ôm tôi và hôn trán tôi. “Ừ, có thể một phần vì tao tò mò nhưng một phần khác vì tao ở với mày là vui nhất, hơn bất cứ ai khác. Chuyện tình nên là như vậy, biết không, một người tình cũng là một người bạn chứ không phải mấy cái chuyện lãng mạn kia.” Nó hôn tôi một nụ hôn mềm dài. Nó nói thật. Trong những lúc như bây giờ, những phân tích trí thức chỉ vô lý nên tôi gạt đi những lo nghĩ về điều gì sẽ xảy ra và hôn nó, cổ, vai, và trở về môi.

[còn tiếp]

bài đã đăng của Rita Mae Brown


Bài này không có phần bình luận.

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)