Trang chính » Chuyên Đề, Giới Tính, Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

người bạn đồng nghiệp ca hai

Cừ được nhận vào làm công nhân lau chùi của hãng David một cách khá dễ dàng, sau khi gần hết hạn hưởng trợ cấp tỵ nạn. Một phần là nhờ chút kinh nghiệm lau chùi nhà cửa khi đi theo ông cậu chuyên nghề office cleaning, và cũng nhờ đúng lúc người ta đang cần người gốc thiểu số để đáp ứng tỷ lệ thiểu số-đa số do luật quy định. Đây là một công việc toàn thời gian, làm ca hai, bảy đồng một giờ với đầy đủ quyền lợi về bảo hiểm sức khỏe và lao động. Hãng David là một hãng chuyên chế tạo các đồ phụ tùng cho máy bay, và đặc biệt, chế tạo đồ bay cho các phi hành gia không gian Hoa Kỳ. Cơ sở của hãng là một căn lầu năm tầng cũ kỹ nằm ở ngay rìa thành phố.

Lúc đầu, anh cũng tưởng việc lau chùi của hãng chỉ là công việc của một hay hai người. Thậm chí, anh tưởng chỉ mình anh phụ trách công việc này sau khi hãng nghỉ việc vào ban đêm, và anh được chọn vào làm chỉ vì đây là công việc hạ tiện chỉ dành cho những người mới đến tỵ nạn như anh. Hóa ra, khi đến nhận việc, anh mới biết công việc lau chùi là một trong những công việc khá quan trọng của hãng, không thua gì công việc sản xuất hàng hóa, vì hoạt động của hãng đòi hỏi các khu vực làm việc phải luôn luôn được sạch sẽ. Công việc lau chùi do một đội ngũ đến mười người, chia làm hai ca, làm việc liên tục. Ngày sáu người. Đêm bốn người. Đứng đầu là một đội trưởng, có hẳn một văn phòng điều hành kế phòng quản trị nhân viên. Anh đội trưởng này là một người Canada vùng Québec, gốc Pháp, tên là Boudreau. Anh ta nói trôi chảy cả hai thứ tiếng Anh và Pháp. Khi biết Cừ có thể nói được chút ít tiếng Pháp (ở Việt Nam, anh có học tiếng Pháp), anh ta tỏ ra khá vui vẻ, vì thỉnh thoảng anh ta có người để xử dụng tiếng mẹ đẻ của mình. Trong đội ngũ lau chùi này, trừ Cừ và một người khác làm ở ca một là Phi Luật Tân, tất cả đều là người da trắng.

Sau khi được tay quản lý hãng dẫn đi tham quan hết những nơi Cừ sẽ phụ trách lau chùi trên bốn tầng lầu với rất nhiều phòng ốc khác nhau, Cừ trở về văn phòng để xem phim cũng như nghe thuyết trình về tầm quan trọng của công việc lau chùi trong hãng. Không biết có phải vì hãng quá xem trọng việc lau chùi hay họ có chủ tâm động viên nhân viên, sau lần orientation này, Cừ tự nhiên cảm thấy hãnh diện với công việc lau chùi của mình như là cái job đầu tiên trên đất Mỹ này. Sau khi hội ý với các công nhân cũ, Boudreau bảo anh:

– Ca hai gồm có bốn người. Hãng đòi hỏi chúng ta phải lau chùi sạch sẽ tất cả các phòng, phòng làm việc và phòng sản xuất, các nhà vệ sinh, các hành lang, cầu thang…Tóm lại, lau chùi sạch sẽ tất cả. Hút bụi thảm, đổ rác, lau chùi bàn ghế, cửa sổ, cửa ra vào, nhà vệ sinh, điện thoại, hành lang…Tôi tạm thời phân công anh phụ trách lau chùi tất cả các phòng ốc và hành lang từ tầng một đến tầng bốn. Rác mang về đổ vào máy ép ở tầng hai. Anh tùy nghi bố trí công việc của mình, tầng nào trước, tầng nào sau, làm sao để mọi việc phải hoàn tất trước mười một giờ rưởi khuya là giờ nghỉ việc. Nhớ là không được bỏ sót phòng nào, bỏ sót thùng rác nào, bỏ sót bàn, ghế nào. Tôi lưu ý anh điều này: tất cả giấy tờ, vật dụng…trên bàn, sau khi di chuyển để lau chùi phải được đặt lại y nguyên tại chỗ, không được xáo trộn, dù đó chỉ là một đồng bạc cắc hay một tờ giấy vụn. Đây là ngày đầu tiên nhận việc, anh cứ làm, có gì trục trặc, sẽ điều chỉnh sau.

****

Dù có chút ít kinh nghiệm, nhưng vì hãng xưởng mênh mông quá, nên ngày đầu tiên, Cừ vô cùng bối rối. Sau khi dặn dò xong ở văn phòng, mọi người trong ca anh đều đi lo làm việc của họ, chẳng hề thấy mặt họ đâu cả. Nội chuyện đi tìm cho ra ổ cắm điện ở các phòng, chỗ để các thùng rác đã làm anh tốn khá nhiều thì giờ. Phòng nhiều đã đành, mỗi phòng lại nhiều bàn, nhiều ghế. Thùng rác mỗi người để một nơi, có khi đút sâu trong góc bàn, góc tủ, nên nhiều chỗ anh loay hoay tìm ngược tìm xuôi. Phần lau các bàn cũng nhiêu khê không kém. Nhất là bàn làm việc của mấy bà, mấy cô. Chỉ trừ bàn của giám đốc, của các trưởng phòng tương đối còn thứ tự, còn bàn làm việc của nhân viên thì ôi thôi, đủ thứ. Nào ảnh (ảnh con, ảnh chồng, ảnh vợ, ảnh cha mẹ, ảnh bồ bịch), nào gương, nào son môi, đồ trang diểm, giấy vụn, bạc cắc, bút, hóa đơn, công văn, giấy tờ…bày đầy cả bàn. Người ta làm việc, đến giờ về là ra về, mọi thứ cứ để nguyên con, ngày mai trở lại làm tiếp. Phải nhắc lên từng thứ một, chùi xong, bỏ lại chỗ cũ. Cẩn thận thế mà anh vẫn phải nhiều lần bị than phiền vì xáo trộn đồ đạc. Khi hút bụi thì dây điện vướng chân bàn này, kẹt góc tủ kia. Có nơi, chỉ thiếu có một sải tay, lại phải tìm cho ra ổ cắm điện gần cận. Cứ thế, Cừ lúng ta, lúng túng, loay hoay mãi đến giờ giải lao mà vẫn chưa xong việc ở tầng hai.

Bận rộn với công việc của mình, Cừ chẳng hề gặp ai trong số ba người còn lại. Lúc anh đi vào phòng vệ sinh để rửa ráy trước giờ giải lao, anh mới gặp một người. Đây là người trẻ nhất trong ba người. Đúng hơn, đây là một thanh niên. Anh ta người cao ráo, thon gọn, tóc để dài, mặt mày sáng sủa. Cừ tự hỏi: tại sao một thanh niên Mỹ mặt mày sáng sủa như thế này lại đi làm cái nghề lau chùi hạ tiện này?

Hai người chào và hỏi tên nhau.

– Matthew Finnegan.

– Fin-nơ-gân?

– Vâng. Nhưng mày có thể gọi tao là Matt. Còn mày?

– Kiu. C, u.

– Kiu hay ku ?

– Kiu.

Nhiều lần, anh bực mình vì cái tên của mình. Trong tiếng Việt, tên Cừ hay ho thế, mà viết sang tiếng Mỹ lại trở thành Cu. Hoang Huu Cu. Ác nổi, người Mỹ lại ưa phát âm Ku, thay vì kiu. Bởi thế, lần nào nói chuyện với Mỹ, anh cũng phải nhấn mạnh tên anh phát âm là Kiu.

– Phòng ăn ở dâu vậy? Anh hỏi.

– Lầu ba, gần chỗ thang máy. Hẹn gặp nhau ở đó.

Matt cười chào, rồi đẩy chiếc xe đựng dụng cụ ra cửa.

Rửa ráy xong, Cừ mang đồ ăn lên lầu ba. Phòng ăn khá lớn với hàng chục bàn, vuông có tròn có. Ba người bạn đồng nghiệp đều đã ở đó. Hai người kia lớn tuổi, đang ngồi vừa ăn vừa nói chuyện vui vẻ. Matt ngồi ở một góc khác không xa lắm, gặm miếng sandwich, nhấp chai nước ngọt, thỉnh thoảng mới góp chuyện. Thấy Cừ nhìn quanh tìm cái microwave, Matt bước đến:

– Mày có thể hâm đồ ăn ở cái lò đàng kia. Rửa chén bát ở phía này, nơi cái chậu. Xà phòng để gần đó. Mày có cần muỗng, nĩa hay tô thì lấy trên kệ kia, đó, đó, mày thấy không? Dùng xong, nhớ rửa sạch, để lại chỗ cũ. Cần nước uống thì có cái bubbler ở góc kia. Công tắc điện nằm đàng sau cánh cửa .

Khi Cừ ăn uống, dọn dẹp xong, thì thấy chỉ còn một mình Matt ngồi đó. Hai người kia không biết đã đi từ hồi nào. Matt ngồi im lặng, thỉnh thoảng cầm chai nước lên, hớp một ngụm, rồi để xuống. Thấy anh ta nhìn mình tủm tỉm cười hoài, Cừ bạo dạn bước lại gần bàn anh ta:

– Mày ăn xong rồi hả?

– Ừ.

– Mày còn trẻ quá nhỉ?

– Ừ. Tao hai mươi tám.

Anh định hỏi tuổi, nhưng ngại thì Matt đã cho biết. Anh nói:

– Tao ba mươi bảy.

Matt ngắm nghía anh, rồi bảo:

– Cũng như mấy người Á Châu mà tao gặp, mày trông trẻ hơn tuổi. Mày thấy công việc ở đây thế nào? Có thích không?

– Mới làm một ngày, đâu đã biết gì mà có ý kiến. Nhiều phòng quá, không biết làm có xong trước khi về không.

– Mới ngày đầu thì thấy vậy. Làm vài hôm quen đi, mày sẽ thấy khác. Mày làm đến đâu rồi?

– Chưa xong tầng hai.

– Chậm quá nhỉ. E chừng không xong. Giờ ban đêm qua mau lắm! Liệu cái gì bỏ qua được thì cứ bỏ qua. Không sao đâu, vì mới ngày đầu, không ai trách.

– Còn mày thế nào?

– Hầu như xong.

Cừ trố mắt, ngạc nhiên:

– Hầu như xong?

– Ừ. Có hôm, đến giờ này là xong hết rồi.

Cừ im lặng, nghĩ thầm bọn Mỹ kỳ thị thấy rõ. Thấy mình người Á châu mới sang định cư, chúng giao nhiều việc cho mình, còn bớt việc cho tụi này. Chứ dù nhanh đến đâu cũng không thể xong hết việc trong có nửa thời gian trong khi anh làm tất bật mà chưa xong gì hết. Tự nhiên, Cừ đâm ra ác cảm với Matt. Và hơi nản chí. Có lẽ đoán được ý nghĩa của Cừ qua nét mặt chợt biến đổi của anh, nên Matt bảo:

– Mày đừng tưởng việc của tao ít nên xong sớm. Mày đừng lo. Mới đầu, ai cũng vậy. Vì chưa ước lượng được công việc, chưa sắp xếp được cái nào trước, cái nào sau cho hợp lý. Ngày mai, mày sẽ thấy mày làm nhanh hơn cho mà xem. Chốc nữa trở lại làm việc, tao sẽ chỉ cho mày một ít điều.

– Cám ơn. Còn mày thì làm công việc gì vậy?

– Nhà ăn, phòng sản xuất và tất cả các nhà vệ sinh của hãng. Hai mươi bảy cái cả thảy.

– Cũng nhiều nhỉ!

Khi trở lại làm việc, thỉnh thoảng Matt tìm đến chỗ Cừ đang làm, chỉ cho anh chỗ cắm điện, chỗ để thùng rác, cách đổ rác cho nhanh, những nơi cần hút bụi hàng ngày, những nơi vài ngày mới hút một lần…Có nơi, chỉ xong, anh ta bỏ đi, có nơi, chỉ xong, anh ta đứng nhìn Cừ làm việc, thỉnh thoảng nhìn anh cười tủm tỉm.

****

Đúng như lời Matt nói, cứ mỗi một ngày, anh lại làm nhanh hơn một khoảng thời gian. Nhờ quen việc một phần, mà cũng nhờ cách tính toán sít sao đường đi nước bước, nghĩa là lộ trình di chuyển từ phòng này sang phòng khác, từ tầng này qua tầng khác. Cũng nhờ Matt bày vẻ cho cách “ăn gian” công việc, nghĩa là biết cái gì nên bỏ qua, lúc nào nên bỏ qua và bỏ qua như thế nào để tay đội trưởng cũng như tay quản lý hãng và nhân viên không để ý, hoặc không có cớ để than phiền. Matt tỏ ra rất lành nghề trong loại mánh “ăn gian” này. Bàn của giám đốc, các trưởng phòng phải lo chùi cho nghiêm chỉnh. Phần còn lại, bàn phụ nữ, thì nên để ý cái gì, bàn đàn ông thì để ý cái gì. Bàn phụ nữ, phải nhớ thay bịch nylon thùng rác hàng ngày và xịt loại nước thơm khi lau chùi. Bàn đàn ông , để ý lau chùi khung ảnh vợ, con hay bạn gái. Thảm phòng khách, vài ngày mới hút một lần, còn những ngày khác chỉ lượm rác, chú ý nhặt hết những sợi rác màu trắng, bắt mắt dễ gây cảm giác thảm bẩn. Bịch nylon đựng rác thì bỏ năm, bảy cái dưới đáy thùng để thay cho tiện, khỏi mất công đi lấy…Tóm lại, vấn đề là thời gian. Matt bảo:

– Nghề cleaning, bản chất không phải là lau chùi, hút bịu làm sao cho sạch nhất, mà làm sao để hoàn thành công việc trong thời gian ngắn nhất mà người ta không thể than phiền.

– Mày có học qua trường lớp nào không mà bộ mày rành quá vậy?

– Có chứ! Tao học đàng hoàng. Và có bằng nữa. Ông thầy tao chẳng dạy gì về cách hút bụi, cách chùi cũng như mấy thứ hóa chất mắc dịch, mà chỉ dạy cách ăn gian thì giờ. Làm ở hãng này, vấn đề này không quan trọng lắm, chứ đi thầu ở ngoài, thời gian rất quan trọng. Thu ngắn thời gian, mày có thể làm được nhiều cơ sở khác nhau. Tất nhiên, mày kiếm được nhiều tiền hơn.

Cừ thắc mắc:

– Vậy sao mày không đi thầu ở ngoài?

– Làm business tính toán mệt lắm, tao không thích. Đi làm lãnh lương, khỏe hơn.

Đúng là khỏe thật. Chỉ trong một thời gian ngắn, Cừ đã có thể làm chủ được thời gian, nghĩa là có thể tùy nghi giảm thời gian làm việc đến mức tối thiểu. Tóm lại, Cừ dần dần đạt đến mức của Matt. Đến giờ giải lao, thì hầu như mọi việc đã xong. Giải lao xong, anh tà tà làm đợi giờ về. Thực ra, làm cũng được mà không cũng được.

So với mấy người kia, Cừ thường chấm dứt bữa ăn muộn, vì bữa ăn của anh thường gồm nhiều việc lỉnh kỉnh hơn bữa ăn của ba người Mỹ kia. Đến bữa ăn, họ chỉ lôi ra từ trong xách đồ ăn một bánh mì sandwich và một chai nước ngọt. Còn Cừ thì phải hâm đồ ăn, hâm cơm, ăn tráng miệng, rửa chén, bát, xỉa răng. Bởi thế trong lúc hai người kia đã ăn xong, bỏ đi, thì anh mới bắt đầu ăn. Matt cũng đã ăn xong, nhưng ngồi lại nhâm nhi chai nước ngọt, hoặc lặng lẽ nhìn vu vơ gì đó. Thỉnh thoảng, anh ta nhìn Cừ mỉm cười.

Hết giờ ăn, Matt rủ anh lên tầng năm. Tầng này không thuộc phạm vi làm việc của Cừ. Matt bảo:

– Đây là nơi người ta chế tạo các bộ đồ bay cho phi hành gia không gian.

Anh theo Matt đi qua một hành lang khá rộng. Dọc hai bên hành lang, Cừ thấy hình các phi hành gia không gian Hoa Kỳ phóng lớn treo cùng với bộ đồ bay được lồng kính. Chỗ này là hình của John Glenn, phi hành gia không gian đầu tiên của Hoa Kỳ, chỗ kia là hình của Neil Armstrong, người đầu tiên đặt chân lên mặt trăng, kế đó là Edwin Aldrin, bạn đồng hành của Amstrong. Rồi thì là Michell Collins, Pete Conrad, Richard Gordon…Nhìn những bộ đồ bay và những phi hành gia, tự dưng, Cừ cảm thấy bồi hồi vì anh không ngờ có ngày mình được đặt chân vào nơi chế tạo bộ áo quần không gian của những phi hành gia mà anh đã từng thèm thuồng, ngưỡng mộ.

Đến cuối hành lang, Mat dẫn anh vào một phòng nhỏ. Matt nói, trong khi với tay bật ngọn đèn ngay phía tường bên trong cạnh cửa ra vào:

– Đây là chỗ trú ẩn của tao. Tao bật đèn mờ, vì đèn sáng dễ gây chú ý.

Phòng bày biện đơn giản. Một cái bàn nhỏ. Vài chiếc ghế gỗ. Một chiếc ghế xa lông hai chỗ ngồi. Một cái TV cỡ trung bình. Một cái tủ lạnh.

– Đây là chỗ nghỉ ngơi của mấy tay quản lý trong giờ làm việc. Nào, mày uống gì? Cà phê? Côca? Nước suối?

– Cám ơn. Như mày thấy, tao vừa uống xong.

Matt chỉ chiếc ghế xô-pha:

– Mày ngồi xuống đây. Xem TV nhé?

Matt lấy remote control, bật TV. Cừ xem TV trong lúc Matt đi lấy nước. Anh ta kéo chiếc bàn nhỏ lại gần ghế xô-pha, đặt cốc nước lên bàn và ngồi bên cạnh Cừ. Vừa xem TV, Matt vừa gợi chuyện:

– Sao, mày có gia đình chưa?

– Rồi. Hai con. Còn mày?

– Chưa.

– Mày cũng lớn tuổi rồi, sao chưa lập gia đình?

– Tao không thích.

– Mày có bồ chứ?

– Cũng không.

– Lạ nhỉ. Mày đẹp trai thế thì thiếu gì bồ.

– Tao nhát gái lắm. Hồi nhỏ, tao có một con bạn gái. Con nhỏ cứ ăn hiếp tao hoài.

– Vậy mày sống một mình?

– Ừ. Thực ra, tao sống với mẹ tao. Nhưng chẳng khác gì sống một mình. Tao có phòng riêng. Hoàn toàn riêng. Tao sinh hoạt theo kiểu tao thích. Có gì cần thì mới gặp mẹ. Sống với bà già khó lắm. Chắc bọn Á Châu tụi mày cũng vậy chứ gì? Mày sang đây lâu chưa?

– Khoảng một năm.

– Vậy mày chưa biết gì nhiều về xứ này.

– Có. Chút chút.

– Mày nói tiếng Anh cũng tạm đấy chứ. Mày học ở đâu?

– Ở nhà trường bên xứ tao.

– Tao nói mày có hiểu hết không?

– Nói ngắn và chậm thì hiểu.

Matt cầm tay anh. Cừ cảm thấy bàn tay anh ta mát lạnh.

– Tao dặn mày cái này nhé. Mày không nên hỉ mũi vào bồn rửa chén. Tao thấy mầy hỉ vào đó mấy lần rồi. Như thế là mất vệ sinh, không tốt. Cũng đừng hỏi tuổi người ta. Cũng đừng nói người ta mập. Nghe nói mập, người ta bực mình lắm. Hôm tuần rồi, mày bảo cha Bob mập, ông ta giận lắm.

Cừ giật mình. Anh ngạc nhiên không hiểu sao anh chàng Mỹ này lại để ý đến những chuyện nhỏ nhặt của mình như thế.

– Tao muốn khen ông ta khoẻ mạnh, chứ có chê đâu, Cừ giải thích.

– Nói người ta mập là chê, không phải là khen. Ở xứ này, người ta sợ mập lắm.

Matt chuyển sang chuyện khác:

– Mày có hay đọc quảng cáo không?

– Có. Người ta thường gửi về nhà.

– Này, mày nhớ để dành coupon nhé. Có lợi lắm. Một năm mẹ tao nói bà tiết kiệm cả ngàn đồng nhờ coupon.

Coupon? Tao không hiểu.

Coupon là mấy miếng trong tờ quảng cáo có đề chữ coupon. Mày muốn mua giá sale thì phải cắt ra, mang đến tiệm.

– Thì sale chứ gì? À tao có thấy, nhưng chưa bao giờ dùng, vì toàn là những thứ tao đâu có cần.

– Vậy à. Nhưng cứ để ý. Biết đâu có lúc mày cần.

Ngừng một lát, Matt nhìn vào mắt anh:

– Này, Kiu, mày có nghĩ một lúc nào đó mày ghé nhà tao chơi không?

– Được thôi. Nhà mày ở đâu?

– Ở khu công trường Webster. Đi theo hướng đường Water, gần cái quán nhậu Fremont ấy. Tao ở một mình trên cái gác nhỏ. Nice lắm. Mẹ tao ở tầng dưới. Nhưng chỗ tao có lối đi riêng. Đến đó, có dịp tụi mình vui chơi bằng thích. Nhà mày ở đâu?

– Đường Merrick.

– Merrick? Kế con đường Piedmont ấy à? Ồ sao mày chọn khu đó? Mùa tuyết vô cùng bất tiện, vì nhiều dốc lên dốc xuống. Tao ngán khu đó lắm. Vì sao, mày biết không? Khu đó toàn dân bất hảo không à. Đám nghiện ngập ấy mà. Đĩ điếm nữa. Nhiều lần, tao lỡ đi ngang đó, bọn gái đứng đường ấy chận hoài. Bọn chúng có lúc nhảy ra đầu xe luôn. Mày nên dời nhà. Về khu nhà tao chẳng hạn. An ninh lắm.

Cừ gật gật đầu, tỏ ý bằng lòng. Cừ nhìn Matt, thấy đôi mắt anh ta long lanh, hạnh phúc.

****

Tuy thế, thỉnh thoảng Cừ mới bắt chước Matt lên phòng đó. Anh ngại. Ai mà biết thế nào. Lỡ tụi trong hãng biết thì mất việc như chơi. Matt người Mỹ thì sao cũng được. Cừ dù sao cũng là người châu Á, lại mới định cư, không muốn bị bad credit. Bởi thế, nhiều đêm, dù hết việc, anh vẫn vơ vẩn đi lui đi tới trong các khu vực anh phụ trách, giả bộ làm cái này, làm cái nọ. Nếu không, anh kiếm cái ghế nệm ở một góc khuất nào đó, đặt lưng xuống, nhắm mắt mơ màng. Đôi khi, anh thiếp đi được một giấc. Nhiều hôm, anh kiếm tờ báo đọc và mang theo một cuốn sổ nhỏ để ghi chép những từ tiếng Anh và cách dùng đáng nhớ. Có hôm, đang nằm mơ màng, anh bỗng linh cảm có ai đang nhìn mình. Anh hé mắt nhìn. Anh giật mình khi thấy Matt đứng tì tay trên cửa phòng, chăm chú nhìn anh. Anh bẽn lẽn ngồi dậy, cảm thấy như bị bắt quả tang làm một việc gì tội lỗi. Anh bối rối không biết phải ăn nói làm sao, thì Matt im lặng mỉm cười, nhìn anh yên lặng, khuôn mặt Matt trông hiền lành một cách lạ lùng.

– Không sao, mày cứ ngủ. Tao ở trên đó, không thấy mày lên, cũng buồn vì không có ai nói chuyện nên đi lang thang, xem thử mày đang ở đâu, có chuyện gì không hay xảy ra cho mày không. Tao lên lại trên đó. Hết buồn ngủ, lên chơi.

Matt quay nhìn anh một lần nữa, mỉm cười, rồi bỏ đi.

Một lần khác, sợ Matt bắt gặp, Cừ kiếm một góc phòng khác, ngã người trên chiếc ghế xích đu, chân gác lên bàn, đọc báo. Lâu lắm, anh nghe tiếng bước nhẹ. Anh giật mình, bỏ hai chân xuống, nghe ngóng. Tiếng bước chân ngập ngừng đâu ở phía bên kia tấm vách ngăn, xa dần. Cừ rón rén bước ra nhìn, thấy Matt đang chậm rải đi về phía cầu thang.

Thấy không còn chỗ nào yên ổn, một hôm, nhân đẩy chiếc xe đi đổ rác, Cừ tìm xuống tầng hầm. Cũng như các tầng trên, tầng hầm khá mênh mông. Ngày nào Cừ cũng có xuống tầng này để lấy và cất dụng cụ làm việc. Tuy nhiên, căn phòng nằm ngay chân cầu thang, nên anh chỉ xuống đến ngang đó rồi đi lên. Trừ một vài nơi dành làm chỗ cho hệ thống điện, hệ thống sưởi ấm mùa đông và nhà kho, còn thì phòng ốc không khác gì ở các tầng trên. Tuy thế, có lẽ vì ở dưới đất, nên không khí vẫn có cái gì lạnh lẽo khác thường. Anh đi xa hơn về phía trong. Không khí càng ẩm ướt, lành lạnh. Anh cảm thấy rờn rợn. Cừ quay gót trở lui. Đang đi, anh chợt nghe có tiếng động. Anh ngơ ngác nhìn quanh. Anh không nghe lầm. Rõ ràng là có tiếng động. Âm thanh lớn dần. Cừ nghe rõ tiếng va chạm của đồ vật, sau đó là tiếng người thở hổn hển. Nghe ngóng một lúc, anh nhận ra tiếng động phát ra từ một căn phòng nhỏ kế bên hệ thống điện. Anh rón rén bước đến gần, len lỏi qua những cột, những giây, những thùng, những bảng số nhăng nhít. Anh nghe rõ tiếng thở mỗi lúc một dồn dập từ trong phòng. Tất cả các cửa phòng đều đóng kín. Đèn trong phòng sáng qua những khe hở của cửa. Anh bước tới chỗ cửa sổ kế tấm bảng gắm đầy những nút và giây điện. Tưởng cửa đóng, nhưng chỉ khép, không gài trong. Anh mở nhẹ một cánh để nhìn, nhưng không thấy gì vì kính cửa sổ sơn màu sữa đục ở nửa phần dưới. Anh nhón chân đứng lên trên phần lồi ra của chân tường, nhờ thế, nhìn được vào phía trong qua lớp kiếng trong ở nửa phần trên của cửa sổ. Những gì nhìn thấy khiến anh nổi da gà, kinh hãi. Không tin ở mắt mình, anh dụi mắt, nhìn lại một lần nữa. Rồi dụi mắt. Rồi nhìn lại hai người đàn ông trần truồng quấn lấy nhau, xoay ngược, lộn xuôi, sờ mó nhau, hôn hít nhau, thở hào hễn. Rõ là hai người đồng nghiệp của Cừ. Bob, người đàn ông có chiếc cằm bạnh, mặt vuông. Còn kia là Jim, với cái bụng to tròn nung núc. Hai người đàn ông mê man, đắm đuối trong trò chơi kỳ lạ của họ. Khung cảnh trước mắt Cừ là một tổng hợp giữa những bắp thịt, lông lá từ ngực đến chân, râu ria và những tiếng thở và rên rỉ, đứt quãng, dữ dội. Anh rợn người, buồn nôn. Cừ vội vã bỏ đi, không dám nhìn tiếp.

Đêm đó, Cừ nằm mơ toàn ác mộng.

****

Hôm sau, ngồi tại văn phòng đợi giờ tan ca để làm việc, Cừ lấm la lấm lét nhìn những người bạn đồng nghiệp của mình như nhìn những người bước ra từ trong mơ với một cảm giác bất định. Cả hai vẫn bình thường như thế, đàng hoàng, tươm tất. Như mọi ngày. Bob vẫn ngồi nơi cái ghế kế tủ đựng áo quần, cái túi đựng thức ăn nửa nâu nửa trắng để dưới chân. Jim thì ngồi đọc báo quảng cáo ngay tại chiếc ghế mà Boudreau thường ngồi làm việc. Áo pull bỏ ngoài quần. Bộ râu quai nón lấm tấm bạc, cắt tỉa cẩn thận. Thỉnh thoảng hai người trao đổi với nhau vài ba câu, rồi cười hô hố, thích thú.

Matt tới muộn. Cũng như mọi hôm, vừa bước vào phòng thấy Cừ là anh ta nhìn Cừ mỉm cười, rồi lặng lẽ đến ngồi ở chiếc ghế dài đặt kế cửa ra vào. Khuôn mặt anh ta thon dài, hơi xanh. Tóc hung dài, túm lại thành một cái đuôi sau gáy. Anh ta theo dõi câu chuyện trao đổi giữa Bob và Jim với một vẻ lơ đãng. Thỉnh thoảng lại ném vào Cừ một cái nhìn diụ dàng, dường như đượm chút giễu cợt. Đôi mắt xanh, linh động. Lại mỉm cười. A, cái anh chàng này, lúc nào cũng mỉm cười được. Cừ cũng nhìn anh ta cười, nghĩ bụng không biết có nên kể cho Matt chuyện mà tối hôm qua Cừ chứng kiến hay không.

Cừ cố hoàn tất công việc sớm trước giờ giải lao.

Ăn cơm xong, Cừ đi quanh, kiểm tra lại công việc của mình rồi vội lên tầng năm, gặp Matt. Không có Matt ở đó. Anh bật đèn, đi quanh phòng rồi mở cánh cửa phía sau. Bên ngoài là một hành lang nhỏ và ngắn, có hàng rào sắt ngăn, cao ngang ngực. Phía dưới là mái nhà của buyn đinh, phẳng và vuông vắn như một sân chơi thể thao. Rải rác đây đó có những lon bia hay cô ca, giấy vụn. Dưới xa là bãi đậu xe của hãng, nằm kê bên một con đường nhỏ. Bãi đậu xe trống trơn vào ban đêm. Xe cộ dập dìu các ngã đường. Đèn xanh đỏ nhấp nháy. Cừ nhìn những cao ốc với những ô cửa trông như những con mắt đêm, sáng tối không đều. Anh tự hỏi không biết đàng sau những ô cửa đó người ta đang làm gì. Người ta ăn, người ta chơi, người ta hôn nhau, người ta làm tình, người ta xem TV, người ta cải nhau, người ta giận nhau…Chỗ riêng tư của mỗi người, ai mà biết. Như anh bây giờ chẳng hạn. Ai mà biết anh đang dùng thì giờ của hãng để đứng vơ vẩn nơi đây nhìn trời nhìn đất.

Hai bàn tay chợt đụng vào vai anh như cơn gió tình cờ chạm qua người. Anh giật mình, quay lại:

– Matt, mày đó à?

Matt buông hai tay xuống:

– Ừ, tao tưởng mày đang ở dưới kia. Mày lên đây bao giờ vậy?

– Mới đây thôi. Mày đi kiếm tao à?

– Không đâu. Ở một mình đây buồn, tao đi vòng vòng vậy mà.

Cừ sực nhớ đến Bob và Jim:

– Mày có gặp hai người kia không?

– Ai?

– Thì Bob và Jim chứ ai!

– Thỉnh thoảng. Tao ít ưa mấy thằng cha già này.

– Sao vậy?

– Thì không ưa, vậy thôi.

– Họ có gia đình chưa?

– Jim có. Bob chưa.

– Sao vậy? Bob trông cũng lớn tuổi rồi mà.

– Làm sao tao biết được. Dường như thằng chả không mấy ưa đàn bà.

Cừ giật mình. Hình ảnh một Jim trần truồng, tham lam chui rúc trong thân thể Bob hiện lên trong đầu Cừ. Bob cũng vậy thôi. Cừ ngập ngừng nói:

– Trông bộ hai người có vẻ…có vẻ…thân…nhau nhỉ?

– Thân gì. Còn hơn thế nữa.

– Mày nói sao?

Matt nhìn Cừ mỉm cười:

– Thì hai thằng chả cũng như…cũng như…mày với tao vậy. Đại loại là bạn thân.

Matt kéo Cừ vào trong rồi khép cửa lại. Matt nói:

– Phải cẩn thận. Làm sao mình dám chắc được không có ai nhìn mình từ phía dưới kia hay từ một căn nhà kế cận, phải không?

Cừ ngồi xuống ghế xô-pha, bật TV. Matt bước tới cửa ra vào, thò đầu nhìn ra ngoài, rồi đóng cửa, gài chốt. Anh ta vào, ngồi xuống cạnh Cừ. Cừ nghe như có mùi thơm phảng phất. Anh nhìn Matt, bây giờ mới để ý thấy tối nay anh ta ăn mặc có vẻ khá tươm tất

– Mày có cái T-shirt mới hả?

– Ừ.

– Hèn gì, tao nghe có mùi thơm gì thoang thoảng. Mùi vải mới, phải không?

– Ừ, vải mới. Một ít. Còn là mùi nước hoa đấy.

– Nước hoa? Mày khoái nước hoa?

Matt không nói, chỉ nhìn Cừ cười, cái cười rất đặc trưng của tay thanh niên Mỹ này. Hai hàm răng anh ta sáng bóng lên dưới ánh đèn mờ mờ. Cừ thấy đôi mằt Matt chợt sáng lên, long lanh một cách bất thường.

– Mày mới cạo râu à? Trông trẻ thật!

Matt cười, lộ vẻ bối rối, đôi mắt nhấp nháy. Anh ta xoay hẳn người qua phía Cừ. Hai tay đặt nhẹ lên đùi Cừ. Cừ nhìn Matt và chợt nhận ra hai mắt Matt nhìn anh ngây ngất. Anh giật mình, hốt hoảng, lấy tay gỡ nhẹ hai bàn tay Matt ra khỏi đùi mình và dịch ra xa một khoảng.

– Có gì vậy, Matt? Cừ hỏi.

Matt im lặng, vẫn nhìn anh đắm đuối. Anh ta dịch lại gần Cừ. Cừ lùi hẳn về cuối ghế. Matt lấn tới. Cừ đứng dậy, lòng bắt đầu thấy kinh hãi. Matt đột ngột quỳ xuống dưới sàn, một tay ôm lấy chân Cừ, một tay để nơi thắt lưng quần mình.

– Kiu! Kiu! Matt gọi mà như rên.

Đôi mắt Matt nhìn anh đầy vẻ van nài, khẩn khoản.

– Kiu, tao yêu mày!

Cừ dằn mạnh hai bàn tay của Matt ra, bước nhanh về phía cửa. Matt hốt hoảng chạy theo. Cừ đưa tay kéo chốt cửa. Matt giữ tay anh lại. Cừ cảm thấy hai bàn tay anh ta nóng lên một cách khác thường. Cừ xô mạnh Matt ra, kéo chốt cửa. Matt chới với ngả về phía sau. Cừ mở được cửa, thoát ra ngoài. Anh vội vã bước dọc theo hành lang, chạy nhanh xuống thang lầu.

***

Tuần sau, Matt xin nghỉ việc. Khi chào từ giã Cừ tại văn phòng, anh ta nhìn Cừ, mỉm cười, nói nhỏ:

– Tao xin lỗi mày. Tao đi. Nhưng keep in touch!

– Gì?

K-e-e-p i-n t-o-u-c-h. Keep in touch!

Cừ chưa hiểu hết ý của Matt, nhưng cũng gật đầu:

– Vâng, tao hiểu, Matt. Chúc may mắn.

Matt đeo cái túi xách vội vã bước ra bãi đậu xe, Cừ nhìn theo, lập lại với mình:keep in touch.

Khi cắm cúi làm việc, Cừ không thể nào xua được hình ảnh nụ cười của Matt ra khỏi trí óc mình.

Trần Doãn Nho

bài đã đăng của Trần Doãn Nho


Bài này không có phần bình luận.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch