Cứ cúi đầu sẽ bị khòm lưng
ai biết đau cái đau người khác
tôi muốn nói với người đó
có những tâm hồn thơ
bị trúng dao kiểm duyệt
chuyện văn chương đâu phải là trang điểm
hay mặc áo đi chơi
mà vụng về hay không
đến phải nhờ biên tập
nếu họ thoa phấn lại mặt chị nhè nhẹ
chị vẫn là chị
nếu họ sửa giùm anh cổ áo
anh vẫn là anh
nhưng còn những người bị cắt mũi
những người phải mặc áo lộn trái ra ngoài
thì sao đây?
đâu phải chuyện xấu đẹp suông
mà là hủy hoại
xuyên tạc ý văn
kiểm duyệt cắt bỏ/bớt những câu nhạy cảm
để lọt qua cơ chế Đảng/nhà nước
vậy thì thơ cho ai?
văn chương phục vụ cơ chế
hay con người?
nói chuyện phải chấp nhận sống với “lũ”
tôi nhớ đến nhà thơ Hữu Loan
chẳng thà đi thồ đá
vì ông biết
cứ cúi đầu sẽ bị khòm lưng
lần đầu tiên thi hữu trong ngoài
ngồi chung với nhau trên chiếu quê hương
trong ý nghĩa hòa giải dân tộc
thật là cảm động
nhưng khi có người bị gạt bỏ
bị xúc phạm
anh chị có thấy buồn chung
có thấy cần phản đối chung?
ai biết phép đau [thấu] cái đau người khác
tôi cần đi tìm người đó
xin thụ giáo thêm
.
bài đã đăng của Bắc Phong
- Bạn thích canh chua - 25.11.2011
- ngất ngưởng - 26.05.2011
- rùa già tâm sự - 16.03.2011
- Cách mạng Ai Cập trong mắt Việt Nam - 18.02.2011
- lũ lụt miền Trung - 02.11.2010
- Lưu Hiểu Ba: Một ngọn đuốc… - 13.10.2010
- Muỗi - 09.09.2010
- Chúng là ai? - 26.08.2010
- Xem World Cup - 28.06.2010
- Ai không ném đá... - 17.05.2010
- Chùm thơ cho những người rơm - 12.04.2010
- Một vụ ô nhiễm nghệ thuật - 27.03.2010
- Ông đưa sim tím vào thơ - 20.03.2010
- Trẻ thơ bãi Giữa sông Hồng - 26.02.2010
- Thân cò - 10.02.2010
- Xin hãy giúp nhau! - 25.01.2010
- Cứ cúi đầu sẽ bị khòm lưng - 19.01.2010
- Trường hợp Trần Vàng Sao - 12.01.2010
- Mao chui - 15.12.2009
- Hàng rong Hà Nội - 30.11.2009
- giông tố Bát Nhã - 12.10.2009
- Không phải mùa dịch hạch - 06.10.2009
- ở đây ngòi bút... - 26.08.2009
- Adam Michnik - Cảm nghĩ về chuyện phi thuyền Apollo lên mặt trăng - 05.08.2009
- Phường rối nước Thủ Đô - 21.07.2009
- thiên an môn: tưởng niệm 20 năm - 04.06.2009
- Kiểm duyệt - 09.05.2009
- chùm thơ cho các bloggers việt nam - 23.04.2009

“giữa đàng thấy sự bất bình, chẳng tha” . Bắc Phong làm thơ liền liền, khiếp thật ! Xin cúi đầu chào Phán Quan Bút!
Sử Mặc
Xin góp đôi dòng thơ viết vội :
Có nơi nào trên trái đất
chim tự nguyện vào lồng
chán cảnh trời cao rộng ?
văn nghệ sĩ quay lưng với tự do
nhân dân oằn lưng cong xuống !
Cám ơn Bắc Phong.
Thi sĩ Bắc Phong ơi,
Đã là người Việt-nam, lưng ai cũng hơi bị còng. Sự cố ấy xin ngụy biện:
Nhỏ: gánh nước, gánh rau qủa, buôn thúng bán mẹt. (Ko phải Merde).
Lớn: Chạy giặc, gánh con thơ ở mỗi đầu, đại lộ kinh hoàng sao dài qúa.
Từ nhỏ tới lớn: Lươn lẹo, lòn cúi. “phải biết sợ mới trường tồn”!
Cái lưng cong, y như bản đồ hình chữ S.
Cong một cách hoành tráng, rất ấn tượng đời thường.
Nếu có ai đi thẳng lưng. “Tôi cần tìm người đó, xin thụ giáo thêm”.
Hồ Đình Nghiêm viết: “Đã là người Việt-nam, lưng ai cũng hơi bị còng.”
Chẳng biết ông nói đùa hay nói thật. Chẳng biết ý định sâu xa của câu nói đó là gì? Là biện bạch cho những cái lưng văn nghệ sĩ vừa bị cong gần đây?
Trong bài phỏng vấn Ngô Nguyên Dũng, HĐN có nói một câu cũng hơi khó hiểu:
HĐN: “Chuyện “rậm rật” gần đây nhất là việc những ông Việt kiều yêu nước “phát biểu linh tinh” và cuốn sách mang về in trong nước. Diễn đàn Talawas đăng tải tất cả mọi ý kiến biến nó thành một cuộc cãi cọ nhặng xị cả lên. Thú thật, khi theo dõi, nó khiến tôi rất mệt…”
Chẳng biết vì sao ông rất mệt. Không lẽ ông rất mệt vì thấy có quá nhiều người phê phán đám Việt kiều “hú còi” và vụ “Thơ đến từ đâu”? Nếu vậy, chắc là lưng của ông hơi bị còng rồi đó. Nên đi thăm bác sĩ và chụp X-ray xem sao.
Gửi Tôn Thất Thái Dương,
Ôn người Huế? Hay dân Quảng Nam? Tôi đi bác sĩ, chụp X-ray, kết qủa:
Mức độ còng: 50%. Thành thật khai báo.
Khi tôi dùng chữ “phát biểu linh tinh”, ôn nên hiểu: nói kiểu chi ấm ớ rứa bây!
Khó hiểu thật!
Tôi luôn ác cảm với những ai đi chui (ngoại trừ thuyền nhân).
Tôi mệt vì sự thiếu lương thiện của họ. Chỉ ngần ấy thôi. Tôi không mong là ôn hiểu
lời phân giải này. Nếu còn cãi: “tôi cần tìm ông Đặng Tiến (Quảng Nam), xin thụ giáo thêm”.
Vui thôi mà! (Bùi Giáng)
Bẩm ôn Nghiêm, tui là dân ngoài nớ, có lẽ là đồng hương với ôn. Nghe ôn nói ôn mệt vì sự thiếu lương thiện của họ, thì tui mừng. Nói thiệt với ôn, từ ngày Đại hội “hú còi” tới nay, tui thấy trong hàng ngũ “trí thức Việt kiều” bắt đầu có những trò chướng mắt. Chứng kiến mấy cái trò đó thì không “vui thôi mà” chút nào hết, ôn Nghiêm à. Vì không vui nên tui mới nói ra những lời bực bội. Mong ôn Nghiêm thông cảm.
Phần Góp Ý/Bình Luận
Promoting the awareness and acceptance of cultural, language, gender, religious and political differences through literary and artistic expressions