<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
		>
<channel>
	<title>Comments on: H&#242;a giải, kiểm duyệt v&#224; giao lưu</title>
	<atom:link href="http://damau.org/archives/10604/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://damau.org/archives/10604</link>
	<description>Thúc đẩy sự cảm thông và chấp nhận những dị biệt bắt nguồn từ văn hóa, ngôn ngữ, phái tính, màu da, tín ngưỡng, và chính kiến qua các hình thái văn học nghệ thuật ♦ Promoting the awareness and acceptance of cultural, language, gender, religious and political differences through literary and artistic expressions</description>
	<lastBuildDate>Tue, 22 May 2012 09:33:31 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.3.1</generator>
	<item>
		<title>By: Tôi muốn in sách ở Việt Nam &#124; Bùi Văn Phú : suy tư và cảm nhận ở cõi trần</title>
		<link>http://damau.org/archives/10604/comment-page-1#comment-8781</link>
		<dc:creator>Tôi muốn in sách ở Việt Nam &#124; Bùi Văn Phú : suy tư và cảm nhận ở cõi trần</dc:creator>
		<pubDate>Sat, 14 May 2011 01:50:12 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/10604#comment-8781</guid>
		<description>[...] viết “Hoà giải, kiểm duyệt và giao lưu” của tôi [damau.org 18.01.2010] đã có hai phản hồi chính của Nguyễn Đặng, có [...]</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>[...] viết “Hoà giải, kiểm duyệt và giao lưu” của tôi [damau.org 18.01.2010] đã có hai phản hồi chính của Nguyễn Đặng, có [...]</p>
]]></content:encoded>
	</item>
	<item>
		<title>By: Nguyễn Đặng</title>
		<link>http://damau.org/archives/10604/comment-page-1#comment-4789</link>
		<dc:creator>Nguyễn Đặng</dc:creator>
		<pubDate>Mon, 18 Jan 2010 16:49:13 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://damau.org/archives/10604#comment-4789</guid>
		<description>Phản hồi.
Nguyễn Đặng.
 
Tác giả đưa ra một viễn cảnh thật  lý tưởng  về việc giao lưu gồm nhiều nhà văn, thơ trong ngoài, và kết:” Nếu ai trong nước đang thực sự có ý hướng hòa giải và giao lưu thì hãy thúc đẩy nhà nước cho phép tổ chức hội thảo văn học với những tác giả trong ngoài thuộc nhiều trường phái, khuynh hướng, tư tưởng khác nhau trong giòng văn học Việt Nam. Còn không hòa giải vẫn là giấc mơ của cả dân tộc và giao lưu văn hóa chỉ là giòng chảy một chiều từ trong ra ngoài.”. Điều  này ai cũng muốn cả nhưng không ai làm nỗi, làm được. tóm lại là không tưởng với điều kiện VN hiện nay. Nếu diều kiện lý tưởng trên chưa tới thì chúng ta làm gì, và làm được gì? Hay chúng ta vẫn cứ:
-         Có thật nhiều những trang  mạng như Talawas, Da Màu, Tiền Vệ….và nhiều trang mạng hải ngoại như hiện giờ.
-         Không giao lưu với trong nước dưới bất kỳ hình thức nào nếu còn đảng CS.
-          Và sẵn sàng chờ “năm năm mười năm hoặc lâu hơn nữa”.
-         Và chúng ta, một thiểu số cứ đọc qua lại và tranh luận thậm chí nặng lời  với nhau. 
-         Đọc giả trong nước vẫn đọc báo trong nước vì các trang kể trên không dễ gì vô được đối với những người trên 50 tuổi. Không kể chuyện biết đâu các trang trên sẽ bị đánh sập liên tục như trường hợp của Talawas.
Kết cục:
-         Thế hệ hiện đang trao đổi với nhau trên mạng như vừa nói trong vài thập niên này sẽ qua đời. Thế hệ thứ hai thứ ba ở Hải ngoại chắc chẳng mấy người quan tâm đến văn học nước nhà. 
-         Thế hệ trẻ ở VN (60% sinh sau 1975) có một số bạn quan tâm đến văn học dần dà nản chí vì cảm thấy cô đơn  lạc lõng  giữa  cả hai luồng văn học, trong nước và hải ngoại. Không đọc được những tác phẩm chân chính(hay một phần của nó, như trường hợp Thơ Đến Từ Đâu, Sông Côn Mùa Nước Lũ vv… ) để biết thêm rằng có một ông Nam Dao, một bà Nguyễn Thị Hoàng Bắc, một Nguyễn Mộng Giác đang ở Hải Ngoại  và như Trần Mạnh Hảo trong nước,  thì họ sẽ như thế nào. Họ sẽ vô cảm với tất cả, sẽ phá phách và coi thường tất cả.  “Văn nghệ sĩ trong nước trong nước thì nhát, ở ngoài nước thì ngạo mạn”, con cháu tôi đã từng nói như thế khi tôi giới thiệu cho các cháu về những trang web văn học, về những tranh luận trên diễn đàn. 
-           Tóm lại, quyền  được tiếp cận với tác phẩm văn học ở hải ngoại là cần thiết với bạn đọc trong nước dù những tác phẩm đó chưa toàn vẹn. Hãy nhớ rằng chính quyền  cho dù có cho phép xuất bản những cuốn sách như trên thì cũng là chẳng đặng đừng mà thôi.
-          Rất mong quý vị văn nghệ sĩ trong ngoài nước nên xử sự với nhau trên cái tình. Không thương nhau thì ai thương</description>
		<content:encoded><![CDATA[<p>Phản hồi.<br />
Nguyễn Đặng.<br />
 <br />
Tác giả đưa ra một viễn cảnh thật  lý tưởng  về việc giao lưu gồm nhiều nhà văn, thơ trong ngoài, và kết:” Nếu ai trong nước đang thực sự có ý hướng hòa giải và giao lưu thì hãy thúc đẩy nhà nước cho phép tổ chức hội thảo văn học với những tác giả trong ngoài thuộc nhiều trường phái, khuynh hướng, tư tưởng khác nhau trong giòng văn học Việt Nam. Còn không hòa giải vẫn là giấc mơ của cả dân tộc và giao lưu văn hóa chỉ là giòng chảy một chiều từ trong ra ngoài.”. Điều  này ai cũng muốn cả nhưng không ai làm nỗi, làm được. tóm lại là không tưởng với điều kiện VN hiện nay. Nếu diều kiện lý tưởng trên chưa tới thì chúng ta làm gì, và làm được gì? Hay chúng ta vẫn cứ:<br />
-         Có thật nhiều những trang  mạng như Talawas, Da Màu, Tiền Vệ….và nhiều trang mạng hải ngoại như hiện giờ.<br />
-         Không giao lưu với trong nước dưới bất kỳ hình thức nào nếu còn đảng CS.<br />
-          Và sẵn sàng chờ “năm năm mười năm hoặc lâu hơn nữa”.<br />
-         Và chúng ta, một thiểu số cứ đọc qua lại và tranh luận thậm chí nặng lời  với nhau.<br />
-         Đọc giả trong nước vẫn đọc báo trong nước vì các trang kể trên không dễ gì vô được đối với những người trên 50 tuổi. Không kể chuyện biết đâu các trang trên sẽ bị đánh sập liên tục như trường hợp của Talawas.<br />
Kết cục:<br />
-         Thế hệ hiện đang trao đổi với nhau trên mạng như vừa nói trong vài thập niên này sẽ qua đời. Thế hệ thứ hai thứ ba ở Hải ngoại chắc chẳng mấy người quan tâm đến văn học nước nhà.<br />
-         Thế hệ trẻ ở VN (60% sinh sau 1975) có một số bạn quan tâm đến văn học dần dà nản chí vì cảm thấy cô đơn  lạc lõng  giữa  cả hai luồng văn học, trong nước và hải ngoại. Không đọc được những tác phẩm chân chính(hay một phần của nó, như trường hợp Thơ Đến Từ Đâu, Sông Côn Mùa Nước Lũ vv… ) để biết thêm rằng có một ông Nam Dao, một bà Nguyễn Thị Hoàng Bắc, một Nguyễn Mộng Giác đang ở Hải Ngoại  và như Trần Mạnh Hảo trong nước,  thì họ sẽ như thế nào. Họ sẽ vô cảm với tất cả, sẽ phá phách và coi thường tất cả.  “Văn nghệ sĩ trong nước trong nước thì nhát, ở ngoài nước thì ngạo mạn”, con cháu tôi đã từng nói như thế khi tôi giới thiệu cho các cháu về những trang web văn học, về những tranh luận trên diễn đàn.<br />
-           Tóm lại, quyền  được tiếp cận với tác phẩm văn học ở hải ngoại là cần thiết với bạn đọc trong nước dù những tác phẩm đó chưa toàn vẹn. Hãy nhớ rằng chính quyền  cho dù có cho phép xuất bản những cuốn sách như trên thì cũng là chẳng đặng đừng mà thôi.<br />
-          Rất mong quý vị văn nghệ sĩ trong ngoài nước nên xử sự với nhau trên cái tình. Không thương nhau thì ai thương</p>
]]></content:encoded>
	</item>
</channel>
</rss>

