Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Tấm thẻ ghi giá

Máu nóng dồn lên mặt, cô ném chiếc hộp rỗng xuống bàn. Tấm thẻ ghi giá lăn ra ngoài, chiếu lấp lánh lên mặt cô, khiêu khích.

Cô đẹp, lịch lãm và giỏi ngoại ngữ. Bằng vào những cái đó, cô không cho phép ai trong công ty này cư xử như vậy với mình. Sáng nay vừa bước vào văn phòng, trên mặt bàn của cô đã thấy để sẵn một chiếc hộp, dáng rất thanh nhã. Cầm nó lên, các ngón tay cô thoang thoảng một loại hương thơm. Chiếc hộp nhẹ bỗng một cách đáng ngờ. Mở ra, y như rằng nó trống rỗng.

Sự trống rỗng làm cô cảm thấy mình bị xúc phạm đến nghẹn giọng. Đến mức không thể nhìn cái hộp thêm một giây nào. Giải thích thế nào cho một cô gái sinh trưởng trong gia đình khá giả hơn, quen được nhận quà hơn cô hiểu được? Nó bẽ bàng như khi được chào hỏi bằng nụ cười đầy cảm tình và liền theo là cái nhăn mặt kín đáo (nhất là trong nghề này). Như cái bong bóng đẹp đẽ bị chọc thủng thành xác tả tơi, nó chọc vào chỗ nhạy cảm của cô. Đối với cô, nó là hình bóng xa xưa của một thời hứng chịu nhiều thiếu thốn bất công và trò đùa tai quái.

Trong cái hộp chỉ còn tấm thẻ ghi giá, và mảnh giấy, nét chữ viết tay, của xếp cô “Tôi nghĩ em nên đeo nó hôm nay”. Hôm nay. Hẳn nhiên rồi, công ty đã hao tốn như vậy là muốn cô được chói sáng trong buổi tiếp tân thượng khách. Đã cố tạm thời không nghĩ đến nữa, nhưng ý nghĩ không biết vật bị lấy đi là cái gì chờ chực để hành hạ cô. Chắc hẳn tên xếp nổi tiếng sành điệu đã đích thân chọn lựa. Cái giá tiền có thể nói là một gia tài nhỏ. Sự quan trọng “chết người” (lời tên xếp) của vụ làm ăn này. Chỉ lỡ vài phút mà có thể cô đã vuột mất một trong những khoảnh khắc sáng chói của cuộc đời mình. Mà đời mình thì có được mấy lần sáng chói. Chẳng lẽ tất cả phù du đến vậy sao?

Việc làm thông minh nhất lúc này là giữ cho ý nghĩ mình tập trung vào việc đoán ra thủ phạm. Vả lại, cảm giác thù hận dù sao cũng dễ chịu hơn tiếc xót. “Mình không có kẻ thù nào; vô số người ghét mình, nhưng không nhiều hơn ở đây họ vẫn ghét nhau”. Chỉ còn khả năng những kẻ tình cờ đi ngang, và các bạn cô thường tạt vào chơi… “Đồ gian tham!” (ấy là loại thứ nhất) và “Đồ phản phúc!” (số còn lại). Những cái tên tiếp tục hiện lên, phân loại của chúng càng lúc càng lộn xộn… Chẳng bao lâu sau “đến nửa cái công ty này, không biết nên gọi là đồ gian tham hay phản phúc!”

Cô xô đổ nháo nhào cái mớ tình nghi trong đầu mình một cách hung bạo, ước ao giá chúng thật sự đang bò lổm nhổm trên mặt đất để mình có thể dùng chân dày xéo. Mệt mỏi, cô ngồi phịch xuống ghế, đầu gục lên bàn. Chẳng cần biết nó là cái gì nữa, chẳng cần biết ai lấy trộm nữa. Giờ phút này cô chỉ muốn cả thế giới hãy tránh ra cho xa, hãy quên đi sự hiện diện của cô, để cô lại một mình nơi này. Cô không còn đủ can đảm gặp mặt thêm bất cứ người nào.

Gã xếp đã ghé sang phòng cô chuyện gẫu. Đây không phải lệ phổ biến. Gã chỉ biệt đãi ai làm được việc.

Đáp lại cái chào uể oải, gã đưa mắt nhìn vào chiếc hộp, giọng ấm áp, quan tâm:

– Em sao thế? Chắc là vì cái này?

– …. (cô tìm chưa ra hơi).

– Em cũng thông cảm. (Gã nắm nhẹ lấy hai bàn tay cô), đối tác lần này là loại bổ củi, dân cự phú ở bên họ, nhưng vẫn còn ưa hống hách ỷ tiền và chủ cả lắm. Họ chưa tập được thói quen ăn chơi phong nhã, trân trọng phụ nữ đâu. Thôi thì đã đi với ma… Tôi hứa sẽ có cách đền bù cho sự khó chịu của em.

Trầm và chậm hơn – khi gã muốn chém đinh chặt sắt:

– Mình là nơi làm ăn, cái gì ra tiền được cũng phải làm hết, nói gì là mặt mũi, để sau. Cả một gia tài nhỏ chứ ít đâu mà bỏ qua.

Đáng lẽ cô phải hiểu ra từ lúc nãy. Nhưng dù sao cô vẫn là người thông minh.

Tấm thẻ ấy đã được chỉ định cho cô. Nó trở thành một thứ tên thánh thị trường ban cho cô tại đây, lúc này. Cho một trò chơi, một nghi lễ trình diễn mới.

Nghe nữa thì tọc mạch vào chuyện người khác làm ăn. Nhà văn đã rời khỏi văn phòng nhân vật. Nguồn cơn từ đầu dẫn đến sự chậm hiểu, hay phản ứng tiếp theo là gì, đành tùy nơi độc giả…

Đường phố rộng mở thênh thênh. Giờ đang buổi sáng. Ngoài trời, nắng tưng bừng qua tán lá sáng bóng, chiếu vào các khung kính đằng sau thấp thoáng vô số bóng người miệt mài làm việc. Ban ngày thành phố thật quang đãng. Chỉ có mỗi cái guồng quay vô hình lặng lẽ vươn xa vươn rộng, xuyên qua những toà nhà, dãy phố, dịch chuyển những bánh răng, đinh ốc trơn tru sáng loáng vẻ cổ cồn cà vạt, bán mua, đổi chác gọn ghẽ tiện lợi trên số phận con người.

Chiều xuống. Dòng xe ùn tắc tại những ngã tư. Khói bụi vật vã, táp sạm mặt người. Nhiều cô yếu tay ga, giờ này, đi về đã quen mà chốc chốc vẫn phải dáo dác nhìn quanh tìm lối rẽ. Ở đây gà mái cũng như đàn bà, ra khỏi nhà là lạc lối.

Đêm. Thành phố lại chói loá ánh đèn, tưng bừng nhịp sống phồn vinh không bao giờ ngủ. Ánh sáng và âm thanh lẫn lộn vào nhau nào là xa hoa, sang trọng, nào là trụy lạc, dâm ô, nào là lịch lãm, cầu kỳ, nào là say sưa, cuồng loạn.

Đang thời buổi toàn cầu hóa ồ ạt, tự tin. Tất cả mọi việc đều là chuyện có thể.

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Thiện Huy


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch