Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Thơ Viết Ở Café Mozart

 

mưa nhảy nhót trên môi
cái mưa tọc mạch ướt hương người
gài sâu sợi vải vào da thịt
tóc đổ vai tròn, tóc lệch ngôi

mưa dậy thì, mưa thoa son
có đâu dỗ được cái ghen hờn
từ anh cuống quýt lời thăm hỏi,
mưa thất tình hay thương nước non?

mọc cái gai mềm trên sống lưng
tội tôi; cảm cúm nữa không chừng
loi ngoi xé nát bài kinh cũ
ngực mềm vết chém, mủ ai mưng

lời ướt như loài chim chết đuối
hẹn hò mờ ám cả trăm năm

bài đã đăng của Hoàng Chính


5 bình luận »

  • Trang Thanh Truc viết:

    thơ viết ở café mozart

    Thơ Hoàng Chính
    Nhạc Trang Thanh Trúc
    Hoà âm Quang Đạt
    Tố Lan, Long Hồ trình bày

    http://saigonline.com/trangthanhtruc/MP3/ThoVietOCafeMozart-ca+SFX.mp3

    Trang Thanh Trúc đàn:

    http://saigonline.com/trangthanhtruc/MP3/cafemozart_ttt_music.mp3

  • Chu Hà viết:

    Thưa bạn TTT:

    Những dòng viết sau đây của tôi chỉ thuần tính cách tâm sự, chứ chẳng có gì là mang tính cách lý sự đối với bạn hay đối với ai cả. Vì chỉ là tâm sự, cho nên tôi không chắc là Da màu có cho hiển thị hay không, nếu không thì kính nhờ Da màu chuyển riêng đến bạn, nếu có thể; rất cám ơn.

    Tâm sự của tôi là như thế này:

    Nói chung là tôi vào “Da màu” này đây là để đọc linh tinh lang tang nhiều thứ, và một trong những thứ mà tôi ít đọc nhứt là… thơ. Chưa kể là bất kể là đọc thứ gì thì tôi thường cũng đọc phần bình luận, ý kiến ý cò trước cái đã. Nói chung là bình luận hay ý kiến ý cò gì thì tôi cũng đọc láng, có điều các bài chủ thì tôi thường lại không ngó qua trừ khi tôi tìm thấy đươc cái gì hấp dẫn, “ngon cơm” từ phần bình luận nói về các bài chủ đó.

    Rồi tôi bắt gặp bình luận của bạn, thấy cái gì mà có Mozart trong đó thì tôi vào xem nó ngay vì tôi thích Mozart. Nói chung Mozart ai mà chẳng thích. Cũng xin nói rõ với bạn là tôi thích Mozart, chứ tôi không thích cà phê Mozart hoặc là quán cà phê Mozart gì ráo trọi, bởi vì thứ nhất là tôi không phải dân sính cà phê, thứ hai là ở Việt Nam hay có cái sự gọi là coi vậy mà không phải vậy, tên quán cà phê là Mozart vậy chứ mà vô trong đó, nếu người ta có cho nghe nhạc thì biết đâu người ta chỉ cho nghe toàn thứ gì khác không thì tức chết.

    Xem phần bình luận của bạn xong, trong đó bạn giới thiệu ca khúc do bạn sáng tác, tôi liền mở ca khúc đó lên nghe mà không cần biết ất giáp là trong đó có Mozart hay mô dziếc gì cả. Nghe chưa được một hai giây gì đó thì tôi tắt, không nghe nữa. Đơn giản là nhạc của bạn không phải là loại nhạc mà tôi sính nghe. Thế thôi, chẳng có vấn đề gì cả. Bạn cứ tự nhiên mà cho rằng là tai tôi điếc, hay tôi là đồ vô cảm, chẳng sao cả.

    Rồi trời xui đất khiến, bình thường thì tôi đâu có chịu đọc thơ, thế mà không hiểu sao lúc đó ngón tay tôi táy máy tần mần thế nào mà màn hình chạy tuốt lên trên, làm cho tôi thấy phần đầu của bài thơ. Thế là sẳn trớn tôi đọc luôn một lèo hết bài thơ, rồi trở lên đầu đọc kỹ hơn, và chỉ đọc kỷ hơn bốn câu đầu mà thôi, rồi ngừng ở đó. Ngẩm nga ngẩm nghĩ một chập sau, tôi mới nghiệm ra rằng, trong vấn đề liên hệ giữa bài thơ đó và sáng tác phổ thành ca khúc đó của bạn, nó có cái gì đó hơi bị “chõi” (unmatched). Nếu bạn cho phép tôi dù chưa nghe hết toàn bộ tác phẩm của bạn (với sự phụ soạn hòa âm của người khác, tôi có lưu ý điều đó) mà vẫn được phát biểu thì tôi xin thưa thế này: cảm tưởng sương sương của tôi là không có cái sự gọi là chemistry giữa bài hát và bài thơ. Tạm như vậy đi, như thế là tôi cũng đã liều mạng lắm rồi. Muốn liều mình cứu chúa hơn nữa thì phải cho tôi thời gian nghe hết nhạc bản của bạn cái đã. Cám ơn đã đọc tới đây.

    Chúc bạn nhiều sức khỏe và sáng tác hăng.

  • Trang Thanh Truc viết:

    Chu Hà,

    Những gì Chu Hà ghi lại trên đây không có gì phải cho là liều mạng cả …

    Cám Ơn một hai giây đã nghe Cà Phê Mozart

    Một cuối tuần vui, bình an nhé …

    Trang Thanh Trúc

  • Trần Doãn Nho viết:

    Tôi thích bài thơ này của Hoàng Chính.
    Tại sao? Tôi không biết. Đọc, tự nhiên thấy thích. Cảm thấy chát chát, ngọt ngọt, đăng đắng, bùi bùi… Tưởng như mình đang nhai một trái cây đầu mùa vừa bứt xuống ở vườn sau. So fresh!
    Mà lạ, tại sao bây giờ tôi mới đọc được bài này? Bốn năm sau khi nó được đưa lên Da Màu!
    Nếu không nhờ Trang Thanh Trúc chọn đưa vào nhạc…
    Nghe lạ và vẫn so fresh!
    Cám ơn Trúc.

    Tôi
    Nho

  • black raccoon viết:

    Phổ thơ thành nhạc, cứ theo như nhiều nhạc sĩ từng làm, thì không hẳn phải phổ hết trọn bài thơ từ đầu đến cuối.
    Nhạc sĩ Phạm Đình Chương chỉ cần rút ra đôi câu trong bài Lệ Đá Xanh của Thanh Tâm Tuyền mà đời có 2 tác phẩm tri giao. Một của nhạc một của thơ.

    Trang Thanh Trúc phổ bài thơ của Hoàng Chính. Nhạc sĩ cũng chỉ “kết” một vài câu luân chuyển cho nhạc khúc của mình.
    Bài thơ hay. Nhạc khúc cũng dầy xúc cảm. Nhờ bài nhạc, tui có dịp đọc lại một bài thơ hiếm hoi(?)của HC.

    cái mưa tọc mạch ướt hương người…

    Phải chăng thơ và nhạc họ kết nhau chổ này?

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch