Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Thiên thần

0 bình luận ♦ 12.12.2006

 

Sắp về Việt Nam đó.

Dễ Thương thông báo một buổi chiều thứ tư. Trời còn chút mùa xuân. Nắng trong, gió nhẹ.

Bất ngờ như hụt chân bước lọt vào khoảng trống, người đàn ông hoảng hốt.

Chừng nào về.

July.

Sắp tháng bẩy rồi.

Nụ cười nở ra trên cánh môi. Con mắt ướt như có gió có mưa đâu đó tạt về. Cõi lòng như cái ống nước cao su bị xoắn, người đàn ông kiếm giùm cô một cái cớ. Tháng bẩy ở Việt Nam thì có gì nhỉ. Loài hoa nào nở vào tháng bẩy ở quê nhà. Mùa mưa bắt đầu từ tháng nào. Bão nhiệt đới thổi về. Bão rớt từ biển đông. Tháng bẩy có gì. Xa Việt Nam lâu quá, người đàn ông quên mất tiêu.

Tháng bẩy nóng muốn chết.

Thì nóng.

Đoán mò, người đàn ông hân hoan thầm nghĩ, vậy mà trúng phóc. Thành ra nguời đàn ông hăm hở. Why.

Why what.

Nóng vậy sao lại về.

Chỉ có nghỉ hè mới về được.

Sài Gòn tháng bẩy vừa nóng vừa mưa dai, không nhớ sao. Ông thêm một chi tiết nhỏ vào bảng phân chia thời tiết của quê nhà.

I know.

Biết nói I know mà còn về.

Đi lâu lắm rồi. Người con gái nhăn nhó, như giải bày một điều quá hiển nhiên.

Lâu là bao lâu.

Bốn năm.

Bốn năm ăn nhằm gì.

Cô nhìn ông, ngạc nhiên. Chắc hôm nay ông không bình thường như mọi khi thành ra cô mới nhìn ông như thế. Bởi ông thấy chút ngỡ ngàng rất mỏng, rất thưa, như những miếng mành mành treo đầy những cửa nhà Việt Nam giăng trong mắt cô. Và một chút gì đó loang ra thật nhanh trong đáy mắt. Vết loang của một nỗi niềm không tên gọi. Ông vội chữa.

You về Việt Nam, me sẽ đi uống cà phê với ai đây.

Ông hạ thấp giọng ở cuối câu, thành ra câu nói thành một lời than không dấu chấm than ở cuối.

Cô cười. Đi uống một mình.

Có cái gì đó ngân nga trong lòng người đàn ông. Vậy là người ta cũng quan tâm đến nhau ít nhiều dù nỗi bận tâm chỉ vương trên trán, như lọn tóc mầu nâu đen, chả làm bận lòng ai. Nhưng vẫn là mối quan tâm. Cô không muốn ông đi uống cà phê với ai. Vắng cô, ông hãy chỉ đi uống cà phê một mình.

Vắng em, anh không được đi uống cà phê với ai đâu đó. Ông dặn lòng như vậy, giùm cô.

Đi một vòng nghe. Lòng muốn rủ cô về căn phòng trọ nhưng miệng lại nói ra một điều xa lơ lắc. Người con gái gật đầu và người đàn ông thầm trách mình.

Ngang cà phê Tim Hortons, ông ghé vào gọi cho cô một ly capuccino lớn và một ly nhỏ cho ông, rồi lái xe ra hướng ngoại ô.

Khu rừng quen. Lá xanh rợp trời. Cỏ mượt trải thảm nhấp nhô những mảnh đồi cao thấp. Nắng lấp ló đầu cành.

Nhớ chỗ này không. Ông hỏi với chút bồi hồi trong lòng.

Sao không. Cô trả lời, đôi mắt chớp nhanh.

Mới đó mà đã nửa năm rồi. Câu nói tuột ra khỏi miệng, nghe không khác một tiếng thở dài.

Đâu đã tới nửa năm. Cô vặn, nhỏ nhẹ.

Lòng lại nao nao. Thì ra cô còn nhớ. Một buổi tối mùa đông. Tuyết trắng mặt đất. Mây mù xám không gian. Vặn vẹo trong tay nhau. Hụt hẫng những hơi thở. Xe thổi hơi nóng sưởi ấm hai bàn chân. Hơi ấm thổi nóng cái lưng trần nhấp nhô. Môi dán lấy môi. Cái miệng tham lam bò miết như loài ốc sên trong bóng tối. I love your breasts. Thổi vào tai người con gái cái câu sần sùi, cái lời thô nhám. Nhưng không thể nào không nói, bởi đôi vú thật căng, thật đầy; đầy nứt những ngón tay ôm. No căng tuổi trẻ, mê man hạnh phúc. Hạnh phúc trong vòng tay. Gã trung niên thì thầm cám ơn đất trời đã cho mình những đặc ân không lời nào viết hết.

Biết người con gái có nhớ được như ông vẫn nhớ không.

So you still remember. Ông nói bâng quơ.

Sao không.

Cô đưa cái ống hút lên môi, mắt nhìn xa vắng.

Another exam tomorrow. Cô thở dài, nói nhỏ lúc bỏ ly cà phê xuống chỗ đặt ly trước mặt. Ghét Shakespeare quá trời.

Ông nhìn cô bằng con mắt khoan dung. Vất vả một thời gian, mai mốt khỏe.

Không dám đâu. Nợ tiền học ngập đầu.

Vất vả ít năm, có bằng đại học, lấy chồng giầu. Về làm dâu nhà triệu phú. Người đàn ông thấy ngộ nghĩnh cái chuyện cô về làm dâu nhà nào đó (lòng sẽ đau, riêng một mình ông). Và hình ảnh cô rót nước, bưng cơm hầu hạ bố mẹ chồng nó ra làm sao nhỉ. Không cách nào hình dung ra được.

What.

Lấy chồng, làm dâu.

Làm dâu, trời ơi, nghe chị Phi Nhung ca chuyện làm dâu, thấy sợ luôn. I’ll never làm dâu.

Chắc không.

Sure.

Canada never có chuyện làm dâu.

Tại chưa yêu ai.

Dù có yêu mà bắt me làm dâu là me good-bye liền.

Nghiêm trang sau câu nói nhưng có ánh cười trong khóe mắt. Người đàn ông cười. Cô gái cũng cười theo. Nụ cười làm rung những giọt nắng trên vai. Không cưỡng lại được cái cảm xúc nhảy múa trên những đầu ngón tay nên những ngón tay rụng xuống một bên vai thiên thần.

Cứ thế mà hẹn hò.

Uống cà phê nghe.

Cái gật đầu rất nhẹ cũng làm lòng ông xao xuyến. Người con gái như cánh hoa, thế gian đã ví von trăm ngàn lần. Và ông thấy nhân gian nói những điều chí lý. Như cánh hoa chỉ nở một lần. Những ý nghĩ vụn vặt vắt ngang tâm tư. Lòng ông rối bời. Rồi em có yêu như những người con gái Việt Nam thuở trước. Yêu một người, yêu một đời. Người con gái lưu lạc. Người con gái nửa tây nửa Việt. Xứ sở văn minh. Cuộc sống buông thả. Điều khổ tâm suốt một đời là mai sau, lòng cứ nổi trôi trên những bến bờ tình cảm vô định.

Thiên thần. Ông buột miệng.

What.

Vẫn mảnh hợp âm thơ dại. What. Cao ở đầu, trũng xuống ở khúc giữa khi âm hưởng vẫn tròn đầy, rồi vươn cao như một dấu hỏi gợi tình. Whaaaaat. Whaaaaat. Rồi làm sao tôi quên được cái hợp âm dễ thương ấy, hỡi thiên thần bé nhỏ.

Thiên thần. Ông lập lại tiếng than.

Người con gái mở ra cho ông một nụ cười.

***

Cuối cùng, ông quyết định không nghĩ đến điều đó nữa, bởi càng nghĩ, ông càng thấy như mình đang làm điều gì sai trái. Đời người ngắn ngủi. Tâm trí đâu bận rộn những chuyện không đâu. Ông đứng dậy, bấm công tác điện bình nước, rồi trở lại ghế ngồi. Cuốn sách nằm trên mặt bàn. Cây bút viết mầu đen. Xấp giấy trắng trơ vơ như chờ đợi một điều gì khác thường. Ông nhìn quanh căn phòng trống trải. Lâu lắm không làm được điều gì. Ngày hai mươi lăm tuổi, người bạn học trò đã bảo, ở tuổi này nếu có tài thì đã có rồi. Bây giờ tuổi tác đã chồng lên quá con số nhân đôi của cái thời hoa mộng ấy. Và ông thấy mình vẫn chưa làm được điều gì coi được. Tiếng nước sôi réo gọi. Hơi nước ngùn ngụt bốc lên từ vòi cái ấm nhựa. Ông chậâm rãi đứng lên, mở hộc tủ lấy một gói cà phê Việt Nam, xé một góc, đổ vào chiếc ly thủy tinh cũ. Bột cà phê quẫy động, bọt nâu sủi lên ngầu đục. Ông khuấy chiếc muỗng vào lòng ly. Tiếng thủy tinh kêu lanh canh như đánh thức cái xôn xao ngái ngủ trong đáy lòng. Lâu lắm mới tìm lại được cái lao xao thời mới lớn. Ông vẫn nghĩ mình không làm điều gì sai trái. Ông đưa ly cà phê lên môi. Thành ly mịn màng, quen lắm; như đôi môi người con gái. Đôi môi của thiên thần bé nhỏ ông gặp mới hôm nào.

***

Lớp học có đủ các sắc dân. Người đàn ông chìm vào cái đám đông nhốn nháo. Lúc cầm miếng giấy sắp lớp từ văn phòng giáo viên hướng dẫn, lững thững đi dọc hành lang, nhìn chăm chú từng con số dán trên cửa mỗi phòng học, lòng ông lặng lờ như mặt nước ao tù. Cái thuở một tay ôm cặp sách, một tay níu áo mẹ rụt rè bước vào cổng trường tưởng như đã từ thế kỷ nào, có ai mà ngờ.

Xin lỗi, có ai ngồi đây không.

Ông hỏi đôi mắt đen nhánh đang ngỡ ngàng nhìn ông. Cánh mi mềm khẽ rung. Cánh bướm lạc vào khu vườn lạ. Tiếng Anh của ông cứng, nhưng mái tóc dài đen nhánh ấy vẫn nghe ra được. Cái đầu tròn tròn lắc qua lắc lại thay cho câu trả lời.

Ông bỏ cuốn tập xuống bàn, loay hoay kéo chiếc ghế cho xa cái bàn một chút, rồi ngồi xuống một cách chật vật. Ông cảm thấy như bao nhiêu mắt nhìn đang dán vào lưng mình. Chưa đến giờ học, giáo viên chưa đến. Ông tháo cây bút trong túi áo, đặt lên bàn, ngước nhìn dòng chữ viết bằng phấn đỏ trên mặt bảng đen. Lớp văn chương Anh. Đâu ngờ cũng có lúc lại phải làm một tên học trò sách vở lếch thếch đến trường.

Đến giờ ra chơi thì ông biết người con gái ấy là người Việt. Vài câu trao đổiø thành quen, như thể trước kia ở cùng một khu phố bên nhà. Đến giờ ăn trưa, hai người ngồi đối mặt nhau qua chiếc bàn gỗ sơn cái mầu vàng ệch bỏ trống dưới bóng mát cây phong già.

Hỏi nhau cơn gió nào dun dủi cho hai người vào chung một lớp. Đổ thừa cho số mạng. Chừng ấy tuổi đầu rồi mà vẫn phải cắp sách đến trường. Người con gái cười nửa miệng, được đi học hoài, lucky thấy mồ.

Người đàn ông không cười. Câu nói vô tình nhưng cứa nhẹ vào lòng, chỗ một vết thương đã cũ.

Một lát ông khẽ lắc đầu, cảm khái. Cái thuở hàn vi sao mà dài dằng dặc.

What do mean hàn vi.

Cô gái ngước mắt nhìn ông. Bầu trời xanh cuối mùa thu chìm sâu trong đáy mắt ấy. Ông thấy cả những ngọn cây phong còn xanh mầu lá trong vũng mắt thăm thẳm.

Hàn vi là cái thời còn trẻ. Ông ngập ngừng giải thích.

Hàn vi là gì nhỉ trong tự điển Hán Việt. Ông moi óc tìm tòi.

Không một chữ thánh hiền nào trở về với ông.

Chữ nghĩa thánh hiền rơi rớt dọc những đoạn đường đời mịt mờ bụi đỏ. Chữ nghĩa đã bỏ ông. Như tuổi trẻ; như những mùa vui.

Ông xé một miếng bánh donut, bỏ vào miệng để lấp đi cái khoảng trống không thể đặt tên.

You eat too much. Cô gái nhìn ông, nghiêng đầu, chớp mắt.

Nghiêng đầu. Chớp mắt. Cách làm duyên thông thường và cổ điển. Ông nheo mắt suy nghĩ. Người con gái nào năm xưa hay nghiêng đầu chớp mắt nhỉ.

You eat too much. Cô nhắc lại. Ông đọc được trong âm hưởng giọng nói chút gì như trách móc. Lâu lắm rồi, không được nghe một lời trách móc. Bây giờ ông thấy tiếng Anh dễ thương và tình tứ hơn tiếng Việt bội phần.

Nếu bắt cô phải nói với ông bằng tiếng Việt, cô sẽ nói câu ấy thế nào cho ông khỏi bị đẩy sâu vào xó lạnh của cõi người bóng xế. Gọi nhau bằng you, tình tứ biết bao nhiêu.

Not too much. Ông phản đối dịu dàng.

Yes, you eat again and again. Cô quả quyết. Những ngón tay gõ nhẹ trên mặt bàn. Hai mắt ông dán vào những móng tay mầu hồng mịn màng, không sơn phết đỏ đỏ đen đen. Lòng khi không dấy lên chút gì đó quá đỗi dịu dàng, khói sương, phù ảo. Từ tháng năm nào đã không còn những người con gái để mộc mạc đầu mười ngón tay thon. Có một dịp nào đó ông sẽ nói với cô bé rằng ông yêu hai bàn tay cô, từ những đầu ngón tay thuôn, những móng chuốt sạch, yêu cái mầu hồng hồng của móng, yêu cái phao ngón tay mầu trắng đục, những cái phao tay hình lưỡi liềm. Yêu những vừng trăng quê nhà xa lơ lắc. Ở những móng tay sơn đỏ sơn đen sẽ không còn thấy được những cái phao tay mầu trắng đục. Ông yêu mười đầu ngón thuôn, và ông yêu luôn cả chiếc nhẫn đeo ở ngón tay cái. Sao lại có người đeo nhẫn ở ngón cái. Ông thầm hỏi.

Tại đói chứ bộ. Câu trả lời bâng quơ. Mãi đến bây giờ ông mới trả lời cái câu thắc mắc của cô từ năm mười phút trước.

Bỗng dưng ông thấy mình nói năng hệt như cái thời mới lớn; cái thời mượn xe của bố đi đến chỗ hẹn với người yêu.

Why.

Why what.

The ring. Ông chỉ ngón tay cái của cô.

The ring.

Nụ cười thắp sáng một vũng không gian hẹp. The ring. Những ngón tay co lại, duỗi ra trên mặt bàn.

Nhưng không có câu trả lời. Chỉ có môi cười thật tròn, thật ngọt.

Sao đeo nhẫn ngón tay đó.

Don’t ask.

Okay.

Có dịp nào đó ông sẽ nói ông yêu những ngón tay học trò kia. Những ngón tay còn da non như da tay trẻ em chưa dùi mài vất vả.

Why don’t you go to university.

Tiếng Anh của cô có âm hưởng Á châu, như những người Trung Hoa, Đại Hàn, Nhật Bản và Việt Nam thường có. Cái âm hưởng nghe quê mùa nhưng hiền hậu. Và ông cũng hiểu được là cô hỏi sao ông không vào đại học.

Phải lấy bằng trung học trước. Ông chậm rãi trả lời.

Thì ra vậy. Your English very good. My English not good.

You’ll be okay.

Don’t think so.

Cái lối nói chuyện trống không, xa xa gần gần ngày xưa ông không thích. Lối nói chuyện ở quê nhà người ta cho là xách mé. Ừ, một con bé mười chín tuổi nói chuyện với bậc cha chú ai lại trống trơn như vậy. Ngày xưa dễ gì ông ưa lối nói ấy, vậy mà bây giờ ông thấy dễ thương. Rồi cái lối Anh không ra Anh, Việt không ra Việt cũng vậy nữa. Thà cứ dốt hẳn tiếng Anh. Hoặc mù luôn chữ Việt. Nhưng đó là chuyện xưa. Từ lúc gặp cô bé, ông trở nên độ lượng với cuộc đời.

Yêu em lòng chợt từ bi bất ngờ. Ông thì thầm câu hát Trịnh Công Sơn.

Whaaaat?

Yêu em lòng chợt từ bi bất ngờ. Ông lại thì thầm.

Cô gái nhăn mặt. Whaaat. Yêu em lòng… what.

Chợt từ bi bất ngờ.

What do you mean từ bi.

Ông cố tìm một chữ có nghĩa tương đương trong tiếng nước người. Nhưng chữ nghĩa nhồi nhét ngày đêm bao nhiêu năm trời mà lúc cần tra tìm bỗng dưng thấy mình thành kẻ ăn đong.

Không hiểu thì thôi. Ông nói bằng tiếng Việt.

Cô gái bậm môi. Không hiểu mới hỏi.

Người Việt mà không hiểu tiếng Việt.

You don’t want to tell me. That’s fine. I don’t care.

OK. Từ bi là rộng lượng, bao dung.

Bao dung.

Yes.

What do you mean bao dung?

Ví dụ như nói chuyện tiếng Việt mà you không hiểu, but I don’t give up. I try to explain to you. Even though I want to yell, I still keep calm trying to explain. That’s từ bi.

Câu nói pha trộn nửa Anh nửa Việt, nhưng chắc cô cũng hiểu.

Lúc ở Việt Nam người ta còn nhỏ chứ bộ. Cô gái phụng phịu.

I know.

I don’t want to talk to you any more. Cô xoay ghế qua phía bên kia. Trước khi lọn tóc trên trán cô rũ xuống che kín khuôn mặt trái xoan, ông còn kịp bắt gặp bóng tối loang đầy hai con mắt.

***

Lần nào đó cũng giận hờn như thế, trong một thương xá. Ngồi đối diện nhau. Nhưng không nhìn vào mắt nhau như mọi khi. Ông ngước nhìn khung trời hẹp phía trên khung kính lộ thiên. Bầu trời trên ấy biếc xanh. Tiếng nhạc lao xao. Giận dỗi mềm và mỏng, như miếng bánh tráng nhúng nước. Dễ giận, nhưng cũng mau quên.

You know that song.

Cô hỏi. Cô hay hỏi trống không. Biết bài hát đó không.

Bài hát nào.

Bài hát mình đang nghe đó. Hay là you đang ngủ quên.

À, hay.

They talk about biology gì gì đó.

Yes.

You know that song. Cô lại hỏi.

Yes.

Translate for me.

Thì dịch. Hình như là don’t know much about biology don’t know much about đủ thứ. Không biết gì về sinh vật học. Không biết gì về bao nhiêu thứ; chỉ biết chắc là I love you và biết luôn là you love me too.

Nice song.

Yes.

***

Ông nhìn cánh môi hơi cong lên một chút ở khóe. Ông nhìn chăm chú đường viền ngăn cách làn da vàng nâu nhạt trên má với mầu hồng mịn màng của môi. Đường viền mỏng như sợi chỉ. Đường viền này sẽ máy động như thế nào khi vạch những lời thì thầm yêu đương, và sẽ gẫy khúc ra làm sao khi đứa con gái vểnh cổ lên cãi lời bố mẹ.

Ý nghĩ làm ông mỉm cười.

Whaaaaat?

Cô hỏi, giọng trẻ thơ ngân nga cái chữ duy nhất trong câu nói, kết thúc ở nốt cao như một nét nhạc đeo đầy dấu hỏi. Đôi mắt tròn. Cái đầu nghiêng. Như tình cờ bắt gặp một nụ cười chế nhạo trên môi người đối diện.

Nothing. Ông buột miệng, rồi vội thêm. You’re so cute.

Đường viền trên cánh môi giãn ra, vẽ cho ông một nụ cười.

Buổi sáng. Nụ cười hiền. Mắt hồn nhiên. Hồn giấy trắng. Thiên thần. Hãy mãi mãi là thiên thần nghe cô bạn học trò. Ông thầm khấn vái. Cô học trò ngây thơ duy nhất còn sót lại trên xứ người.

***

Mình không làm điều gì sai trái. Ông dỗ dành mình hàng trăm lần như vậy. Cô bé chưa tròn mười chín tuổi. Trẻ thơ. Thiên thần. Nụ cười lúc nào cũng đọng trên môi. Cặp môi hồng tinh khiết. Đôi mắt chưa biết ngóng xa xăm. Con mắt chưa biết liếc tình. Thân thể thiên thần ấy chưa một bàn tay trần gian nào ve vuốt. Ông không được phép tháo gỡ đi những lời kinh thơm tho của đời sống. Thần linh nào đó nhắc nhở ông một cách nghiêm trang. Đừng làm vấy bẩn một trang giấy, đừng làm nhăn nhúm tấm khăn hồng trên bàn tiệc vua chúa. Đừng bao giờ. Never. Nhưng mà trời ơi, sao Trời lại tạo nên cô dễ thương như thế. Tại sao trời đất lại xui khiến cho ông gặp cô nơi xứ sở lạnh ngắt mùa đông và hừng hừng nóng những ngày mùa hạ.

Cái chuyện sai trái ấy nó như thế này.

Số là buổi ấy, đưa cô đi lòng vòng, trời đất khiến xui, ông dừng xe bên đường.

Want to have a look at my apartment.

Cô nhún vai.

Ông mở cửa, gật đầu khuyến khích. Cô khẽ nghiêng đầu rồi duỗi chân chuồi ra khỏi xe, nặng nề như phạm nhân bước ra khỏi xe cảnh sát.

Hết những bậc cầu thang, ông mở cửa, đứng lách qua một bên cho cô bước vào.

Wow, messy.

I know.

Bụi không hà.

I know.

Ông chạm khẽ vào vai cô. My room’s over here.

Cô bước theo ông vào căn phòng hình chữ nhật.

Cô ngồi xuống chiếc ghế duy nhất trong phòng. Ông lách vào khoảng trống hẹp phía sau chiếc giường, đẩy khung kính cửa sổ cho gió lùa vào.

Cold.

Cô vòng hai cánh tay ôm lấy hai vai. Co ro như con mèo nhỏ.

Ông đứng sững lại nhìn cô. Tất cả những dịu dàng, hiền thục trên thế gian gom lại nơi người con gái mặc quần jean xanh, mặc áo thun trắng, đôi vớ trắng dầy và đeo nhẫn ngón tay cái kia. Ý nghĩ nặng nề nào đó níu lấy tâm tư ông. Trời ơi. Đừng làm gì hết. Hại người ta tới cả một đời. Trách nhiệm một đời người đi theo cái hành động ngắn ngủi năm mười phút ấy thôi. Hãy nhìn đi chỗ khác. Vẫn biết khuôn ngực trắng hồng và no căng ấy gọi mời đến xao xuyến cả những núi đồi của rặng Rocky Mountain, đến xôn xao những thảo nguyên trải dài khắp miền đồng bằng xanh ngắt một vựa lúa mì của tỉnh bang Saskatchewan phì nhiêu. Ý nghĩ xào xáo đầu óc gã trung niên. Người đàn ông trải cả trăm trang địa lý hùng vĩ của xứ sở tạm dung ra trên bàn viết trí tưởng mong làm nhòa đi cái quyến rũ mê hồn của đứa con gái vừa qua tuổi dậy thì ngày hôm trước.

Ôm hờ một bên vai thiên thần, ông thì thầm. Sweetie.

Whaaaat. Cô hỏi lại, ngơ ngác — thật hay giả — ông không còn phân biệt được nữa. Nhưng cái giọng vẫn dễ thương và quen thuộc. Bắt đầu ở nốt thấp, wh uốn cong lên tới wha, cao nhất khi chữ what tròn đầy, rồi buông xuống nhịp nhàng thành câu cong như một dấu hỏi. Wwwhhhhaaaatttttttttt.

Ông run rẩy nhấc hai bàn tay mình lên. Hai bàn tay run ấy ôm lấy đôi bờ vai thon. Hai bàn tay dìu cái mảnh mai lại bên giường. Hai bàn tay dịu dàng đỡ cho cái mảnh mai nằm nhẹ xuống miếng nệm dầy. Môi khô đắp xuống khuôn mặt trái xoan những nụ mềm. Cánh môi hồng mở ra. Những nụ hôn đắp lại. Trời ơi. Thương quá là thương. Nhưng sao lại dịu dàng đón nhận. Sao không quay mặt qua bên phải. Sao không quay mặt qua bên trái. Sao không cau mày. Không bậm môi.

Không dừng lại nữa đâu. Tới đời kiếp nào nữa mới lại được mê đắm với một người con gái vừa qua tuổi dậy thì khi mình đã quá cái tuổi trung niên.

Ông vùi mặt lên khuôn ngực căng. Hàm răng nhay nhay đôi núm vú hồng thẫm.

Những gì xảy ra sau đó tuần tự như những bài bản thời mới lớn.

Áo quần ông quăng vội xuống sàn nhà. Áo thun trắng vẽ một vòng cung, đáp xuống, vắt một bên thành ghế. Cái mặt già cỗi vùi vào khoảng trũng dưới chiếc bụng thon. Gã trung niên mê man nhưng vẫn đủ tỉnh táo để chờ những phản công cuối cùng của thành trì thời con gái. Sẽ đẩy ra hoảng hốt, sẽ cuống cuồng kéo lại cái zipper, sẽ chống tay ngồi dậy, sẽ khoác vội lên mình bất cứ thứ gì quơ quào bắt được đầu những ngón tay. Như bất kỳ người con gái nào khác; như bao nhiêu con gái, như bao nhiêu đàn bà đã qua trong đời. Với cô, ông sẽ nghe những chữ nửa Anh nửa Việt. No, I don’t want to. Đừng. I don’t like it. Không thích vậy đâu.

Cuốn kinh thân xác với thịt da thơm mùi giấy mới mở ra trước đất trời ông những trang huyền hoặc.

Chữ nghĩa sắp hàng trong đầu, sẵn sàng tuôn ra. Vô số những lời dỗ dành. Please. Sẽ phải please thật nhiều. Không gì dễ nói bằng please. Không cần phải vội vã I love you. Chuyện gì phải đến, sau này sẽ đến. Tình yêu là chuyện lâu dài. Còn chuyện thể xác, chuyện mê đắm. Chuyện having sex. Không thể nào ngừng, bé ơi. Gã trung niên tự nhủ sẽ rất nhẹ nhàng. Sẽ đẩy vào thong thả. Cô sẽ không đau. Cô học lớp mười ba ở Canada, cô thừa biết chuyện tình dục. Dù chưa làm bao giờ thì cô cũng vẫn biết chuyện tình dục nó ra làm sao. Tụi học trò bên này quỷ quái gấp ngàn lần bọn học trò bên ông thời trước. Ông phải chỉ cho cô biết thế nào là ân ái. Tụi tây chỉ biết làm tình, ít đứa biết ân ái như người Á đông mình. Ông sẽ chỉ cho cô biết thế nào là ân ái. Năm tới cô vào đại học, cô sẽ có bồ, rất nhiều hy vọng sẽ là bồ tây. Lúc ấy ông có vun xới, đắp bồi đến thế nào đi nữa thì tòa lâu đài ông dựng lên cũng chỉ là phù phiếm. Ý nghĩa biện hộ cho ông. Gã trung niên yên tâm xua quân chiếm đoạt. Gã trung niên vùi mặt vào khoảng trũng dưới bụng cô, để đánh lạc hướng, để cô không để ý được tới những ngón tay gian manh đang đẩy xuôi cái zipper. Rồi cái mặt có những nếp nhăn của gã học trò già tuồi lên phía trên ngực người con gái. Để hai bàn tay rảnh rỗi tuột cái quần jean đang vướng lại ở hai mảnh xương hông. Chợt bàn tay người con gái rời khỏi cái lưng trần của người đàn ông, chạy xuôi xuống hai bên thân thể, tiếp tay với ông, kéo chiếc quần xuống khỏi khoảng hông. Ông mừng rỡ nhổm dậy, gỡ những vướng víu còn sót lại trên cặp đùi trắng muốt.

Và ông đổ xuống thân thể cô cái ham muốn không dây cương nào chế ngự.

Đã chuẩn bị cho một tiếng kêu não lòng; đã chuẩn bị cho một cái tát tai nảy lửa; ông chuẩn bị luôn cho cả cái trầy trật, vất vả, vượt đèo lội suối, trần ai lai khổ trước khi có thể vào sâu được trong thân thể người con gái vừa qua tuổi dậy thì. Lòng ông cuống quýt khúc thánh ca rực rỡ hào quang cho một lần động phòng hoa chúc. Thiên thần của đời sống. Thiên thần của riêng anh. Từ giây phút sắp tới đây. Người con gái ngây thơ duy nhất còn sót lại trong cái thành phố Bắc Mỹ nói tiếng Anh này sẽ thành đàn bà. Người đàn bà trẻ thơ. Người đàn bà mới dậy thì sáng hôm qua.

Anh sắp yêu em đây, em nhỏ. Em sắp là của anh đây, hỡi thiên thần trẻ con.

Người con gái mở rộng cặp đùi. Ông nhìn đăm đăm hai con mắt trẻ thơ, ông đón bắt một nét thất thần. Ông ôm ghì lấy thân thể mượt mà. Ông hít hà mùi của thịt da.

Nhưng bỗng dưng ông nhận ra mình đã lọt sâu vào thân thể cô tự lúc nào.

Không một cái ngắt quãng của hơi thở. Ông ngỡ ngàng như người bước hụt.

Thôi thì cứ mê muội. Lúc này có ngừng cũng không được. Ông nghe hơi thở mình ngắt quãng. Ông nghe hơi thở cô hình như cũng ngắt quãng ít nhiều.

Khăn trải giường trắng. Chiếc nệm dày. Êm. Chiếc gối mầu hồng.

Những hình ảnh đập vào mắt ông. Sẽ in sâu vào trí nhớ. Không tiếng thét não lòng. Không vật vã, không quằn quại.

Ông hụt hơi leo dốc. Những ý nghĩ nổi loạn trong đầu. Thua rồi. Thua mấy thằng nhóc tóc vàng tóc nâu trong trường trung học của cô rồi. Tụi nó đã dẫn cô đến nơi ấy trước ông. Người con gái mới qua tuổi dậy thì sáng hôm qua.

Thua thật rồi.

Cả một lâu đài nhòe nhoẹt đổ xuống trước mắt, gã trung niên vùi mặt lên cái khoảng tối tăm ẩm ướt mà tủi thân.

Rồi ông thong thả lau chùi. Rồi ông mặc quần áo cho cô, như người y tá ân cần chăm sóc bệnh nhân. Đầu óc nặng nề, ông tránh nhìn vào mắt cô. Cô cũng tránh nhìn ông.

Rồi ông lặng lẽ đưa cô về. Lúc về gần tới nhà, cô xoay qua hỏi ông, ngôn từ mỏng mảnh.

Why are you crying.

***

I’ve just got an English name. Nàng đánh thức người đàn ông ra khỏi cơn độc thoại nặng trĩu ưu tư.

Really. Gã xoay qua nhìn nàng. Tên gì.

Nàng đọc cái tên cùng với sự phấn khởi trong giọng nói.

Beautiful name.

Nàng cười.

Có ai chọn dùm không.

No, coi trong cuốn sách baby’s name.

Good. Nhớ giữ cuốn sách.

What for.

Mai mốt cần.

Nàng cau một bên mày. Rồi đôi môi khẽ nở ra một nụ cười. Người đàn ông cười theo.

***

Can I ask you something.

Một buổi chiều. Mưa. Họ ngồi trong xe với nhau như vẫn thường ngồi chiều này qua chiều khác. Chạy vòng vòng qua bao nhiêu phố phường vẫn chưa hết mưa. Lâu lâu, ngừng xe lại bên đường. What are you doing. Cô hỏi bằng vành môi cong và con mắt ướt. Người đàn ông gài số xe, thận trọng tháo dây thắt lưng an toàn rồi xoay qua ôm lấy vai người con gái. Whaaaat. Vẫn tiếng what kéo dài lên bổng xuống trầm, như khúc nhạc ngắn. What nhưng ánh cười trong mắt. Người đàn ông vòng tay ra sau vai dễ thương, níu nhẹ đôi vai mềm lại gần, rụt rè hôn lên đôi môi hồng. Bao nhiêu lần như thế, và lần nào dễ thương cũng nhắm hờ đôi mắt, và đôi môi đón chờ nụ hôn người đàn ông một cách nhiệt tình.

Rồi ông thong thả buông cô ra, vuốt nhẹ sợi tóc vương trên má người con gái.

Biết tại sao phải ngừng xe không.

Cô ngơ ngác nhìn, đôi con mắt ngạc nhiên.

Tại vì dễ thương quá. Ông thấy mình cải lương Hồ quảng nhưng ông biết mình nói thật. Ông thấy đôi con mắt cười; cả đôi môi cũng cười. Và ông cho xe chạy lướt đi.

OK. Bây giờ hỏi đi.

You like children.

Gã trung niên lặng yên, đo lường những ẩn ý nằm sâu trong đôi mắt đen nhánh. Rồi, rất nhiệt tình, gã dịu dàng yes và ngập ngừng hỏi lại why. Trong đầu gã bập bềnh những ước mơ ngoài tầm tay với. Có cô vợ mười chín đôi mươi ở cuối đoạn đường trung niên là cả một điều hãnh diện lớn lao. Gã nhớ Picasso. Bỗng dưng chỉ nhớ được mỗi một Picasso tám mươi tuổi có người tình ngoài hai mươi mặc dù trước đây gã có nguyên một danh sách những người đàn ông có vợ hoặc người tình đáng tuổi con, tuổi cháu.

You want to do me a favour.

Làm ơn. Do me a favour. Tiếng nước mình, tiếng nước người. Do me a favour tiếng nước người nghe đơn giản. Làm ơn, tiếng nước mình, nghe nặng nề, có phải vì đôi khi còn kèm hai chữ mắc oán theo sau.

Được không. Nàng nhắc.

Được chứ. Mà cái gì.

You promise.

Nàng gài gã trung niên vào thế kẹt. Người đàn ông lừng khừng. Hứa-với nàng-có thể là chuyện đơn giản như làm giùm bài luận văn về những chủ đề chính trong The Catcher in the Rye của J.D. Salinger nhưng cũng có thể là chuyện về Việt Nam, lên rừng Ban Mê Thuộc, tìm cho được con cọp, lấy miếng cao hổ cốt.

Nói thử xem.

You không promise thì thôi.

Cái giọng của Dễ Thương tẩm với nước mưa. Cái giọng ẩm ướt, buồn như gỗ mục.

Gã vội vàng. Thì hứa.

Nàng đưa ra một ngón tay cho gã móc. Gã ngoan ngoãn móc ngón trỏ vào ngón tay trỏ của nàng.

Rồi nói đi.

You hứa do me that favour.

OK. Hắn kéo dài hai chữ OK suốt một quãng đường, tới khi xe ngừng ở đèn đỏ. Nàng bật cười vì cái hơi dài của người đàn ông.

Gã quay qua nhìn nàng. Trong cái nhá nhem của buổi chiều mưa cuối tháng sáu, gã thấy nàng đẹp và dễ thương như thiên thần đi lạc.

I will do anything to make you happy.

Nàng đặt bàn tay mát lạnh lên cánh tay trần của người đàn ông. Đó là lần đầu tiên nàng đặt tay lên tay gã. Một luồng cảm giác lạ lùng tỏa ra từ những đầu ngón tay người con gái làm người đàn ông ngây ngất. Gã nhìn xuống bàn tay nhỏ bé của nàng và gã thấy rõ những vòng ánh sáng tỏa ra từ năm đầu ngón tay nàng, bập bềnh như một mảng sương sa mỏng, mềm, thường thấy đầu những ngọn lá những ngày mùa đông rất lạnh ở núi đồi cao nguyên thời nhỏ dại. Cho dù đầu óc gã bị nhiễm những cảnh trong phim ảnh thần thoại, huyền hoặc với phép phù hôn ám mà thấy như vậy nhưng cái cảm giác tê tê trên thịt da nơi tiếp xúc với bàn tay người con gái là điều hoàn toàn có thật. Thiên thần. Người đàn ông thì thầm. Thiên Thần. Thiên thần của tôi.

Nói nghe đi. Người đàn ông dịu dàng khuyến khích.

Phải hứa không được la me nữa đó.

Cũng OK luôn.

Nàng cười, nhưng con mắt buồn. Long lanh nỗi buồn như người đàn ông vẫn bắt gặp nơi những người con gái thuở trước trong thi ca.

***

Cuối cùng, ông quyết định không nghĩ đến điều đó nữa, bởi ông thấy mình không làm điều gì sai trái. Đời người ngắn ngủi. Tâm trí đâu bận rộn những chuyện không đâu. Ông đứng dậy, bấm công tác điện bình nước. Rồi ông trở lại ghế ngồi. Sáng nào cũng vậy. Cuốn sách nằm trên mặt bàn. Cây bút viết mầu đen. Xấp giấy trắng trơ vơ như chờ đợi một điều gì khác thường. Ông nhìn quanh căn phòng trống trải. Lâu lắm không làm được điều gì. Ngày hai mươi lăm tuổi, người bạn học trò đã bảo, ở tuổi này nếu có tài thì đã có rồi. Hồi đó ông mới ngoài hai mươi. Bây giờ tuổi tác đã chồng lên quá con số nhân đôi của cái thời hoa mộng ấy. Và ông thấy mình vẫn chưa làm được điều gì khả dĩ coi được. Tiếng nước sôi réo gọi. Hơi nước ngùn ngụt bốc lên từ vòi cái ấm nhựa. Ông chậâm rãûi đứng lên, mở hộc tủ lấy một gói cà phê Việt Nam, xé một góc, đổ vào chiếc ly thủy tinh cũ. Bột cà phê quẫy động, bọt nâu sủi lên ngầu đục. Ông khuấy chiếc muỗng vào lòng ly. Tiếng thủy tinh kêu lanh canh như đánh thức cái xôn xao ngái ngủ trong đáy lòng. Lâu lắm mới tìm lại được cái xôn xao mới lớn. Năm sáu năm trời ngủ yên, bây giờ thấy lại cái xôn xao. Ông vẫn nghĩ mình không làm điều gì sai trái. Ông đưa ly cà phê lên môi. Thành ly mịn màng, như đôi môi người con gái. Đôi môi thiên thần bé nhỏ của riêng ông.

***

Thằng bé lăng xăng đạp chiếc xe ba bánh vòng vòng trong phòng khách. Người đàn ông mắt nhắm mắt mở nhưng củng cố rõi mắt nhìn theo. Thằng bé chạy quanh cái bàn gỗ rồi len lỏi đẩy chiếc xe vào khoảng cách giữa cái bàn và chiếc ghế sa lông dài. Một bánh xe sau vướng lại sau cạnh bàn. Thằng bé cố bậm môi, cong người đạp. Chiếc xe không nhích đi được chút nào.

Dad. Tiếng gọi lanh lảnh. Daddy.

Mãi đến bây giờ mới có người gọi ông là daddy.

Lui lại mới qua lọt được. Người đàn ông nói bằng giọng khàn khàn.

Thằng bé ngước nhìn người đàn ông, nét van nài trong ánh mắt. Daddy, help.

Ok. Chờ chút.

Người đàn ông nhẫn nại chống tay đứng dậy, xỏ chân vào đôi dép cao su mầu đen, lững thững bước về phía thằng bé.

Where’s mom.

Nói tiếng Việt. Giọng ông lạnh băng.

Mẹ đâu. Thằng bé cũng cộc lốc.

Mẹ đi học. Ông cộc lốc như trả thù.

Again.

Yes.

Ông trả lời với chút ẩm ướt trong giọng nói. Chút uất ức nào đó, chút giận hờn nào đó không tên gọi. Ông lặng lẽ giúp thằng bé đẩy bánh xe qua một bên cho chiếc xe đi lọt.

Thanks, dad.

Don’t call me dad.

Ông gầm gừ như con báo bị cướp mất miếng mồi. Thằng bé ngước mắt nhìn ông, ngơ ngác.

Đạp xe được rồi. Ông nhắc, giọng dịu lại.

Thằng bé vẫn sững sờ nhìn ông. Mầu nước biển của đôi mắt trẻ thơ xoáy vào tim ông những con sóng lao xao. Mầu biếc xanh của một thứ hy vọng mượt mà. Nhưng không phải mầu con mắt của mẹ nó. Không phải con mắt của Thiên Thần. Con mắt biếc xanh ngả qua mầu đỏ, như ráng chiều, như mặt trời vỡ loang những vạt máu trên bãi hoang, bên bờ biển vắng. Con mắt hờn ghen, con mắt của vết đớn đau tột cùng. Và những giọt ứa ra ở khóe bờ biển xanh. Tiếng sụt sùi kéo người đàn ông trở về với cõi thực của cuộc đời.

Don’t cry.

Ông quên mất tiêu rằng mình vẫn nhắc thằng bé nói tiếng Việt.

I’m sorry. Đừng khóc.

Ông đặt tay lên đầu thằng bé, những ngón tay vùi vào mớ tóc rậm nhưng mịn màng trăm ngàn sợi nhỏ quăn cuốn vào nhau.

When will mom be back.

Nói tiếng Việt.

Chừng nào mẹ về.

Tối mẹ về.

Thằng bé phụng phịu. Người đàn ông ngồi xuống, đưa tay bồng thằng bé lên.

Đừng khóc. Mẹ đi học, mai mẹ về. Lại coi TV với daddy.

Ông đặt thằng bé xuống ghế. Dựa lưng chỗ này êm này. Con thích coi phim gì.

Chiếc nệm ghế trũng xuống dưới sức nặng của ông và thằng bé. Chiếc ghế nệm cũ, bất cứ sức nặng nào cũng làm trũng xuống được. Ông nhìn một đầu ghế bạc mầu. Mái tóc thiên thần xõa trên ấy. Những sợi đen nhánh, như những nhánh sông, như trăm ngàn ngả rẽ của dòng sông mùa nước lớn. Mùa ân tình. Môi hồng nở tròn như con cá mắc cạn, như con cá hớp nước. Thiên thần đi lạc xuống dương gian.

Beauty and the Beast.

À, phim Beauty and the Beast.

Cuốn phim mua tặng mẹ bây giờ thằng con đòi coi đi coi lại hoài. Ông thầm nghĩ.

What’s mom doing now. Thằng bé bỗng hỏi.

Giờ này Thiên Thần đang làm gì ở Sài Gòn nhỉ. Ông loay hoay tìm câu trả lời. Thiên Thần về quê thăm mẹ. Ba tuần nữa mớùi trở lại. Ông bỗng nhớ một cảnh trong phim. Quái vật bắt giam người con gái, nhưng đành thả cho nàng về thăm cha bệnh nặng. Quái vật nghĩ nàng sẽ không bao giờ trở lại. Nhưng khi quái vật bị trúng thương, giữa lúc thập tử nhất sinh, người con gái trở lại. Ông nhớ hoài mẩu đối thoại trong phim. You come back. Of course, I come back.

Còn Thiên Thần của ông. Nàng có trở lại không. Và ông? Có điểm nào để nàng nhìn ông thành quái vật.

Dad.

Cái gì.

What’s mom doing now.

Mom’s with granny.

I want.

Thôi không want gì hết. Coi phim. Mở lên đi. Turn it on. Và không được nói chuyện khi coi phim nghe chưa. OK.

Nhớ em muốn khùng. Mẹ gì đi xa đến nửa vòng trái đất mà không gọi về hỏi thăm con đến một lần. Người đàn ông lẫm bẩm.

Dad, đừng la me mà.

Ừ thì không la. Mẹ bắt hứa trước không được la, con cũng giao hẹn không la. Người đàn ông lặng lẽ lắc đầu. Hôm nay chắc không ngủ sớm được rồi, ngày nào cũng phải thức sớm đưa thằng bé lại chỗ gửi trẻ rồi đi làm trễ thế này chắc bị đuổi việc sớm.

Thiên Thần ơi, where the hell are you now.

bài đã đăng của Hoàng Chính


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch