Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Biển táo đỏ

 

 

 

tôi lại thả mình lả lơi trong nước biển màu xanh
mấy con còng gió lại bò loanh quanh trong hõm tối

chân trời mọc cánh từ hôm qua
tôi khoái níu vội một bờ lưng nẩy lửa
chàng, từ hồng hoang, chàng, từ tiền sử
tôi khoái yêu chàng bờ lông rậm rịt mùi tảo biển hoang vu

tôi lại thả chữ bay lung tung trong bầu trời xám xịt
mưa giông tự trời đất mà thành
mưa yêu tự hồn nhiên mà thành

vậy thì tôi là ai vậy?
sinh ra để mà chết
thì sinh ra để là gì cái quái quỷ hình hài tôi
cho chật đất

nhưng mà trái táo đỏ lòm kia
nhưng mà cơn ĐÓI vào buổi trưa
làm sao mà nam không nhào vào nữ sau khi cắn phải môi mình trên môi kia màu đỏ ngọt lịm của táo

rồi cơn hành kinh màu đỏ là gì
là gì mà nhắc nhở tôi mãi mãi những lần vui là một lần rầu rĩ

tôi lại rửa mình trong nước biển màu xanh
cát lại tan theo cơn hứng tình
mặn chát
mùi của biển.

 

15.12.2009
 

 

 

.

bài đã đăng của Âu Thị Phục An


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


@2006-2010 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)