Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

trò chơi của những năm sau

 

 

Copy of VACATION_2009 433

VACATION_2009438

 

Người ta đã dựng lên một bức tường ngay giữa thành phố, suốt chừng ấy năm, chừng ấy năm, để chúng ta chơi những trò chơi của thế kỷ 20.

Ở phía tây bức tường, tôi cũng tham gia trò chơi trong chừng ấy năm. Trong khi Thierry Noir và Christophe Bouchet vẽ bích họa và những họa sĩ vô danh khác vẽ khẩu hiệu hay grafiiti, thì tôi viết lên tường một chuyện tình. Sau này người ta đã đến tận nơi để đọc những gì tôi viết, về cuộc tình của chúng tôi.

Điều tôi khẳng định ngay đầu truyện, là cô ấy- nhân vật chính, một họa sĩ, người yêu của tôi- luôn có mặt đằng sau bức tường, phía đông bên kia. Và tôi giả định rằng cô ấy sẽ bằng mọi cách tìm tôi, rằng tiểu thuyết viết trên tường này sẽ đi theo tình yêu của chúng tôi, rằng tôi chỉ là sinh vật sống bám vào bức tường, rằng tôi không thể rời xa nó một biên độ ngoài hai thước. Vì tôi chỉ là bóng của một kẻ khác đang lảng vảng khuất sau bức tường.

Những ngày đầu tiên khi bức tường dựng lên, mọi thứ thật tuyệt vọng. Đến độ tôi muốn chết. Lúc đó tôi chưa nhìn thấy những khả năng do trò chơi đem đến.

*

Ngày 13 tháng 8 năm 1961 trước khi rời nhà mua thuốc lá tôi hỏi cô ấy, em muốn mua gì. Tôi hỏi vậy thôi, chứ tôi biết cô ấy chỉ cần thuốc lá bạc hà, bia đen Munchen và café Pháp loại ngon. Hôm ấy cô yêu cầu thêm, “em cần màu vẽ”. Cho những bức sơn dầu còn dang dở, phải là loại màu không xỉn sau 2 năm. Ở nơi này người ta không sản xuất sơn loại tốt nữa. Chẳng có gì lạ. Mọi người ngầm hiểu rằng phong cách hiện thực xã hội chủ nghĩa sẽ không tồn tại lâu. Vẽ bằng màu xấu mới là biểu hiện của thông minh. Nhưng người yêu tôi là họa sĩ thứ thiệt, họa sĩ sống chết với nghề nghiệp, và cô ấy vẽ không phải để tuyên truyền. Vì vậy tôi, vào giờ cuối ngày, tôi đã lấy xe điện ngầm U-Bahn đi qua phía tây mua màu cho cô. Thì cũng không bao xa, chỉ cần đi qua biên giới, một biên giới vô hình chia đôi thành phố là có được những thứ người yêu muốn. Và thế là tôi đã đi.

Nhưng lần ấy cũng vì cái quần lót nữa. Cô có một cái quần lót thật xinh, chỉ mặc vào những lần làm tình cuối tuần. Tối hôm trước trong lúc ham muốn bị đẩy lên cao tôi hơi mạnh tay làm toạc đường ren viền. Giờ tôi muốn tìm một cái khác, mỏng hơn, bó hơn, bền hơn, hấp dẫn hơn, đền cho cô.

Chính vì quần lót mà tôi la cà trong phố đến khi các cửa hiệu đóng. Và tôi ghé quán rượu quen, làm một bình bia đen với xúc xích cay. Bia nặng và trời nóng khiến tôi gục trên quầy. Họ khênh tôi lên phòng trọ trên lầu. Giấc ngủ thật ngon nhưng ác mộng lại chường mặt vào sáng hôm sau. Tôi không tiếc là đã nhậu nhẹt và đã say. Nhưng giá tôi đừng ngủ. Có những giấc ngủ thay đổi hẳn đời người. Chỉ trong một đêm thôi những con đường nối đông và tây đã biến trắng vào giấc mơ. Không còn xe lửa S-Bahn, không còn điện ngầm U-Bahn. Một hàng rào kẽm gai lởm chởm, cao ngất, dựng lên với những mảng tường xây vội. Chúng tôi đã bị ngăn cách như thế. Tất cả những ai ở bên này và sang phía bên kia thành phố ngủ lại đêm đó đều bị ngăn cách vĩnh viễn như thế. Có cả ngàn lý do ngoài quần lót, màu vẽ, bia đen, và xúc xích cay.

*

Bức tường này, dân phía tây đã bảo chẳng để làm gì ngoài việc vinh danh nghệ thuật. Và nghệ thuật chẳng để làm gì ngoài việc vinh danh tình yêu. Và tình yêu thì vinh danh trò chơi. Nhưng đến đây thì mọi việc đã trở nên rắc rối.

Từ ngày 13/8/1961 đến hết ngày 9/11/1989, có khoảng hai trăm cuộc chơi đáng nhớ. Đáng nhớ vì chúng kết thúc bằng máu. Và tôi viết lên tường những câu chuyện đó, cũng bằng máu. Đều là những trò chơi ngoạn mục. Đầu tiên, phải hiểu bức tường không chỉ là bức tường, nó là một hệ thống. Trò chơi vượt hệ thống phải là một trò chơi thông minh, và liều lĩnh.

Thoạt đầu người ta thích leo tường, vì đỡ tốn kém, chỉ tốn sức trèo lên, bám vào, vọt lên thành, và tuột xuống phía kia. Đây chính là trò thể thao, có yêu cầu tăng thể lực mỗi năm, vì dần dần bức tường sẽ cao hơn, nhiều chướng ngại hơn. Từ khi hệ thống gắn thêm ống bê-tông tròn trên thành tường thì chẳng mấy ai trèo lên được đỉnh. Phá kỷ lục thời gian là một yêu cầu, vì số tháp canh nhiều hơn, số lính tuần đông hơn, vũ khí tối tân hơn, chó săn dữ hơn… Nhưng vẫn là trò được ưa chuộng vì như đã nói, nó không yêu cầu trang bị nào, chỉ cần sự liều lĩnh, và may mắn.

Nhẩy lầu cũng là trò chơi vui thú. Những ngôi nhà nằm dọc theo bức tường trở thành trạm phóng vào tự do. Trò chơi của thế vận hội mùa hè đây. Họ đứng trên bao lơn, trên mái nhà, vận sức nhẩy xa. Họ bất đắc dĩ phải làm vận động viên điền kinh thi đấu mười môn phối hợp: phóng qua hàng rào kẽm gai, vọt qua đường băng báo động, băng qua đường băng thắp sáng, nhảy qua một hào nước, vài chướng ngại nữa, chạy thật nhanh trước khi đến bức tường thật, bức tường ráp gianh miền tây, quẳng dây thừng móc vào tường, leo lên, đu người lên đỉnh, phóng xuống đất, chạm mục tiêu. Mọi thao tác phải thu gọn trong ba phút.

Tôi biết thể lực người yêu tôi, cô ấy không thể, không bao giờ, tham gia các trò chơi này được. Nhưng còn có những trò chơi khác. Chẳng hiểu cô ấy có biết không, có tìm ra đường dây móc nối nào không.

*

Cũng có lúc nản lòng tôi đã nghĩ đến việc quay về. Nhưng rồi nghĩ lại, chẳng ai liều mạng để đi ngược từ tây về đông, dù gia đình họ, người yêu họ, nhà cửa họ, công việc họ nơi đó. Những kẻ như tôi, họ sống với niềm tin rằng quá khứ sẽ tồn tại, ở phía bên kia, ở điểm mù, ở nơi tầm mắt bị chặn đứng. Những cặp tình nhân bị ngăn cách, họ yêu nhau không hình ảnh, không tiếng nói, không đụng chạm. Bức tường đã sáng tác nên loại tình yêu kỳ quái này. Cũng nhờ nó mà tình yêu đi xa được vậy, đi lâu được vậy. Khoảng cách của tình yêu dày như định mệnh, dài như biên giới, là chừng ấy thời gian 28 năm.

Những năm tháng đó tôi đã viết, và viết, như điên, để khỏi phát điên.

Thời đó, người ta đi dọc theo chiều dài bức tường để đọc những gì tôi viết. Người ta cám ơn tôi, vì chuyện tình của chúng tôi thêm màu sắc bi kịch cho bức tường. Họ thích đoạn cô ta bám vào hàng rào, leo lên cao độ 4 thước, làm mục tiêu di động cho những họng súng của đội lính biên phòng phía Đông. Những chi tiết này dựa vào chuyện chàng Peter Fetcher, 18 tuổi, đang leo nửa chừng thì kẽm gai găm vào bụng. Từ những họng súng chĩa lên, viên đạn chính xác nhất xuyên qua người anh từ phía sau lưng. Peter rớt xuống. Họ cứ để anh nằm đó, hai ngày sau thì tắt thở.

Tuy vậy, giữa những chương sách bi thảm vẫn có những đoạn viết vui.

Như có lần tôi chứng kiến quả khinh khí cầu bay từ phía đông qua tây, đáp xuống trước sự kinh ngạc và thán phục của dân thành phố. Gia đình ấy đã dành dụm trong nhiều năm mua những khúc ni-lông nhỏ, mua nhiều đợt, mỗi lần một chút để tránh nghi ngờ của công an. Tôi đã đi bộ đến trạm tiếp nhận, nói chuyện với họ, đã sờ vào quả khinh khí cầu tự tạo bằng những mảnh nilông vụn chắp vá. Nó nổi tiếng dù chỉ bay được vài tiếng, lơ lửng trên biên giới và đáp xuống khi cạn sạch nguyên liệu.

Như chuyện những người sinh viên miền đông đã đào một mạng lưới địa đạo bên dưới bức tường. Nghe tường thuật, là vào những ngày trời gió, âm u, người ta mang hoa vào nghĩa trang, than khóc một hồi rồi biến mất. Căn nhà gần biên giới số 60 đường Westerstrasse là nơi 29 vụ mất tích đã xảy ra. Tôi đã đến tận cửa địa đạo phía tây, đón những người chui lên từ lòng đất. Không thấy cô ấy.

 

Copy of VACATION_2009 404

VACATION_2009378

 

 

 

 

 

 

 

*

Năm 2009 người ta sẽ ngồi tính sổ cuối thế kỷ trước đó, họ sẽ ăn mừng hai mươi năm ngày bức tường sụp đổ. Còn bây giờ tôi đang đứng vào giữa trưa ngày 9 tháng 11 năm 1989, ngay biên giới, nhìn những chiếc trabis phun khói phì phò, ì ạch qua mặt với tốc độ xe đạp. Tôi vui mừng và tôi sợ hãi, tôi đã sống 28 năm cho ngày hôm nay, nếu chúng tôi không tìm ra nhau thì sao? Người ta đốt pháo bông, uống bia, nhảy múa ngay biên giới, dọc theo những lỗ hổng của bức tường. Hàng ngàn người đi bằng chân xuyên qua những lỗ hổng. Những gì tôi đã viết lên tường, giờ bị đập bằng búa, bị lóc ra từng mảng. Những khái niệm nhờ bức tường mà hiện hữu, quyền làm người, biên giới, giá của tự do, ý nghĩa cuộc sống, giới hạn, tình yêu, và định mệnh… chúng sẽ bị phát tán khắp thế giới, những con chữ đang rơi lả tả. Chỉ là vấn đề thời gian.

Hàng vạn con người đang tràn qua như nước lũ. Những kẻ đi băng ngang bức tường, họ mang theo vật chất, mang theo bê tông cốt thép trong người họ. Trong khi họ đi xuyên thủng nó, nó cũng đã thâm nhập vào họ. Trong cơ thể họ là một mảng của bức tường, phần tường mà họ băng qua, là chữ viết, graffiti, máu đã bắn lên, là ý chí đã tan nát, sự săn lùng trong bao nhiêu năm, tình cảm điên cuồng trong bao nhiêu năm…

Giờ đây, khi bức tường biến mất, chẳng ai buồn nhớ đến cuộc tình của tôi. Vì người ta không nhìn ra những gì vô hình. Người ta chỉ thấy tình yêu khi còn tồn tại những rào cản, những ngăn cách, những biên giới.

Người ta chỉ nhớ đám cưới của Eija-Riitta với bức tường. Bức tường có linh hồn rồi đây, vì nó đã là chồng của một người đàn bà, người đàn bà mang bệnh tâm lý chỉ yêu đồ vật. Nó đã hiểu thế nào là tình yêu, dù nó chỉ là một bức tường đã đổ. Sau đám cưới Eija-Riitta đã đổi họ thành Berliner-Mauer, có nghĩa là Bức Tường Bá-Linh. Mỗi tối nàng làm tình với mô hình thu nhỏ của chồng trên giường.

Mỗi tối tôi cũng ôm chiếc quần lót của cô đi ngủ. Tôi ngửi thấy mùi cô, cái mùi thân yêu đã bám vào ký ức, cái mùi nồng đậm tôi vẫn úp mặt vào hằng đêm, những đêm thật ẩm ướt giữa chúng tôi. Dù nó chỉ là cái quần lót mới.

*

Chiếc jeep phóng vun vút, từ phía đông, lao thẳng vào bức tường, như đua xe, như trò cảm tử, như trong ciné, băng qua hào chắn, băng qua dãy trạm gác, băng qua hầm cát. Người lái đang liều mạng sống hắn và những hành khách trên xe. Hắn xả hết tốc lực vào tường… Chiếc xe tung mình trên đống gạch lả tả, lăn vòng, lao vào tường phía bên kia. Bốc cháy. Nổ tung. Nó tự thiêu trên phần đất tự do.

Ngay lúc đó tôi đã thèm đập phá khoảng cách trong mình, trong tôi, thèm làm tình điên dại, thật điên dại, với cô ấy, qua bức tường. Bức tường mà nếu chúng ta không nhìn ra, chúng sẽ mãi chạy xuyên qua ngăn cách chúng ta. Bức tường mà bao kẻ đã băng ngang bằng hiện hữu của họ. Hiện hữu tan chảy ngay tại chỗ. Những kẻ còn sống sót và chứng kiến, ngực họ mang những lỗ thủng trống hoác, không bao giờ lành. Bởi vì bức tường có linh hồn. Linh hồn của bức tường đã đẩy trò chơi lên cực điểm.

Ngày 9 tháng 11 năm 2009 tôi trở lại biên giới và nằm dài ngay tại chỗ. Đã chừng ấy năm sau, trong trò chơi chúng tôi vẫn không tìm ra nhau.

bài đã đăng của Đặng Thơ Thơ


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch