Như một giã từ ♦ Hành lang gió
Như một giã từ
Yêu điên như loài giun không mắt…
Có thể sẽ chia tay điều anh yêu quý nhất
Điểm tựa duy nhất anh có mặt trên đời
Không dám nghĩ nhiều, sao mà đau đớn lạ!
Em yêu, năm tháng hạnh phúc
như cánh buồm theo gió xa
Chúng ta đã từng yêu, từng cười, khóc
Hạnh phúc tột đỉnh, cay đắng tột cùng
Để nhận biết, anh không phải người bình thường
Những cơn điên loạn ẩn chứa,
Trái tim bão tố và cái chết khoảnh khắc
Ném ngay trên bờ vực
Em yêu, cơn địa chấn tình ái
Chúng ta đo được từng rích-te trái cấm khổ đau
Những ngày mưa buồn giăng muôn trùng mắc xích địa cầu
Cơn điên nửa khuya,
đổ nát hạnh phúc như trái phá
Một chân trời nào đó,
anh đi lang thang thú hoang
Loài thú không giải mã được ẩn ngữ trái tim mình
Phập phồng trong ước mơ, cầm tù trong đam mê
Yêu điên như loài giun không mắt
Như một giã từ, anh biết…
Sàigòn, áp thấp, 29.7.2007
Hành lang gió
Ta ngồi đây hành lang gió
Gió thốc vào ta quất vào ta
Gió quá gió quá
Sao mà gió thế?
Một đời đi hoang còn sợ gió…
Ta hoa niên gió vẫn ào phóng khoáng
Ơi cơn gió tuổi hai mươi trẻ lạ
Một thời ta lốc cuốn bao giờ
Ký ức gió đầy ánh diêm xé lửa
Những tiếng cười sảng khoái ngây thơ
Viết bốc, nổ bộc, sướng dóc, thơ mộc
Gió lốc tràn tim, bão ngập tóc
Xé tung câu thơ ta không hiểu
Hân hoan như cơn điên quành ra biển
Dựng những hành lang xây đại dương
Có lẽ một đời thơ ánh hải đăng
Mê dụ những con tàu đâm vào núi…
Gió khô kiệt hồn chơ vơ sắc nhọn
Bóng rượu khô còn con mắt dưới đáy ly
Âm hồn đêm thâu buốt rợn chân cầu
Ngày tháng đây, gió này…
Một đời hoang nào ngại gió
Cánh buồm hồn rách tướp quay trong bão
Thơ như ánh chớp, như rượu đêm cuối
Gió thốc từng mảnh văng
Ga lẻ đời ta, nâng số phận cánh gió
Thơ buốt trên môi những âm tự khô
Không thể đọc cơn lốc điên ẩn ngữ
Bùa chú, bát quái Thành Cát Tư Hãn
Lưới thơ vây loạn bão thời đại
Viết lách trì nát mặt chữ
Câu thơ vẹm như gió khoằm
Nghe dậy mùi máu trong cánh gió
Tự do như hành lang dẫn về tử địa
Thơ chết, óc trơ trống như nhà ngục…
Ta ngồi đây hành lang gió
Gió quất vào ta như chém dao oằn đá
Nghĩa gì! Hồn dãn như sợi dây phơi
Phơi câu thơ bạt ngàn lốc, muôn dặm gió
Tung toé lên…
Thị trấn Hà Khẩu, Trung Quốc – Lào Cai,
Chiều biên giới 2.2002.
.
bài đã đăng của Nguyễn Hữu Hồng Minh
- Bài nâu hay đất đai suy nghĩ - 14.12.2009
- Lời hát ♦ Cát - 08.12.2009
- ĂN CHỮ - 03.12.2009
- Như một giã từ ♦ Hành lang gió - 25.11.2009
- NỬA VIÊN HAY MỘT VIÊN ĐẠN CHO CÁI TÔI - 23.11.2009
- Cuộc đời đâu đó - 16.11.2009
- Em Potsdamer làm phiền anh quá! - 09.11.2009
- Những từ lang thang ♦ Trong quán - 06.11.2009
- chùm thơ: Của Ruồi - 19.10.2009
- tay chơi hy lạp - 30.06.2007
- thơ Nguyễn Hữu Hồng Minh (#8) - 12.10.2006

Phần Góp Ý/Bình Luận