365 ngày ngày nào anh cũng quên
cuốn sách lẫn vào tủ áo
hộp diêm lẫn vào chậu hoa
365 ngày ngày nào anh cũng nhớ
mùa mưa nhớ qua mùa nắng
mùa sáng nhớ mùa mù đen
365 ngày ngày nào anh cũng muộn
lật đật như con lật đật
khuy áo cài chéo lên nhau
365 ngày ngày nào anh cũng nhầm
bước lộn cổng rào người khác
tìm mãi nhà người thân quen
365 ngày ngày nào anh cũng nợ
365 ngày lơ ngơ
khép lại sau ngày nở
hoa thủy tiên chìm vào giấc đêm
làn hương mỏng không ai nhận thấy
chỉ riêng anh biết mà thôi
tháng bảy những cụm mây không mang nổi nước
cánh hao gầy thu mình e ấp…
màu tím sáng và trong
thảng thốt
tới một ngày hóa thân sao băng
bọc lấy hồn anh như cọng rơm nồng sau vụ gặt
thức dậy đi thủy tiên ơi
anh sáng đã tràn qua đồng nội
bầy chim di cư giờ quay về
vườn đang chín chờ người hái quả
chỉ riêng anh
nhận ra làn hương ấy
niềm khát khao thoát xác
khi em đặt ngón tay lên môi anh