ngắt ra một đoạn ba mươi năm tù ngục
có đôi mắt mù và tai điếc
bụng rỗng và chân xiêu vẹo
cái đầu cụp xuống và trái tim khô quắt
chân dung gì mà chán thế
thở những hơi tàn vào không khí đen
chúng giăng lưới như thiên la địa võng
học trò cấp 1 đã xoen xoét cái mồm
chạm vào đâu cũng dính đầy cứt thối
rửa và rửa vô cùng bằng nước cam lồ điên
bỏ thiếu nữ vào cối xay gió
quay và quay điên cuồng một diện mạo xanh lè
túm vạt áo giữ lại chùm lông vũ
giang hết chân tay ngửa lòng trống không mà khóc tiếc
mất đâu rồi những ngàn năm rất riêng
và xà lim mất cửa
bước ra ngắm hoàng hôn bằng con mắt lé
bước ra vô biên bắt tay thế giới hồn nhiên
những gã những mụ người cứ thế mà vui lên.
.
khi đọc đến câu ” mất đâu rồi những ngàn năm rất riêng” em chợt đọc thành “ mất đâu rồi những ngàn năm rất thiêng”, cũng chẳng biết sao lại đọc thành ra thế.
thấy lòng buồn vô hạn!
gửi Hùynh Lê Nhật Tấn,
” bước ra vô biên bắt tay thế giới hồn nhiên ”
xà lim nhốt kín một thời đau thương đã mất cửa , và ta bước ra bắt tay hồn nhiên.
tóc bạc, đau thương ? quên đi !
ta muốn được hồn nhiên
với con mắt lé.
PA
Trong hơi thở của bài thơ
Tôi nghĩ không thể gọi nó là hồn nhiên do ám ảnh tức tởi của một xã hội
khi mà nhà thơ reo ” bước ra ngắm hoàng hôn bằng con mắt lé”
Nghĩa của nó là cuộc sống này chật ních, sâu ngoằm tối tâm trong ám chỉ của một lịch sử dĩ nó mang về sự thật
Tại sao ta phải hồn nhiên khi tóc ta đã bạc, lòng ta ta đã đầy đau đớn
Có lẽ sự hối cải mệnh danh xa rời.
Một cảm giác tôi đọc thơ của chị
thấy như mình trái ngược với hồn nhiên.
Gửi Liêu Thái,
vườn đời tôi đã rụng hết lá vàng
xin cảm tạ những sớm mai lá nõn
rất vui mừng khi được hòa chung tiếng thở dài cùng các bạn trẻ .
( Liêu Thái, Lý Đợi , Nguyễn Lãm Thắng , Lê minh Phong, Huỳnh Lê Nhật Tấn, Trịnh Sơn…)
Tôi theo dõi, đọc hầu hết những tác phẩm của chị, dường như bài nào cũng hay, cũng ‘sung’, nhưng có lẽ bài làm tôi ‘thổn thức’ lại là bài thơ này, có lẽ vì nó mang hơi thở của kẻ hành giả đã đi qua chặn đường dài hơn ba mươi năm , đi qua nỗi thống đau hơn ba mươi năm… ngồi lại thở một hơi thật dài và nhìn vào câu chuyện của đời mình, đời người để rồi nhâm nhi nhấn nhá nỗi buồn như một thứ ân huệ của định mệnh, ân huệ vì ta đã nói nó ra được, đã thở được và đã thấu được cái chết dần mòn của dân tộc trong một buổi trưa ầm vang âm thanh reo hò những bóng ma. Dân tộc đau từ đó, người biết đau cũng từ đó…