Tấm rèm kéo qua phía bên kia là màn đêm
Thân thể em sáng lên như ngọn đèn
Tôi học được sự thong thả từ em
Tôi buông đôi tay dài
Viếng thăm những đền đài
Những công trình bí hiểm
Và trấn tỉnh cố giải nốt một bài thi hắc búa
Còn gì có thể nói với em một đêm
Một đời cũng thế
Tôi thả đôi tay dài quờ quạng dắt em
Qua con sông và chỉ một lần
Chẳng hứa vì nhỡ một ngày không có nữa
Sợ có bóng ngày rồi đêm thăm thẳm
Em tự nhiên thánh thần ngồi tiếp chuyện trăm năm
Tấm rèm kéo qua tôi như đoạn cuối của cuộc đua điền kinh
Ước mơ mầm mống nhú lên cây mạ
Trong trái tim tôi.
2-2010
.