Olga Lah, Không đề
khóa kéo bỏ đi, 13ft. x 7ft.
Olga Lah tốt nghiệp cử nhân về hai ngành Nghệ Thuật Xưởng Vẽ (Studio Art) và Lịch Sử Nghệ Thuật từ trường Đại Học California ở Riverside và tốt nghiệp cao học ngành Thần Học ở Trường Dòng Fuller. Cô từng nhận hai học bổng Cựu Sinh Viên Nội Trú Đa Văn Hóa Getty và một trợ bổng nội trú tại Trung Tâm Nghệ Thuật Thế Giới Can Serrat ở Tây Ban Nha.
Tác phẩm Không đề được trưng bày lần đầu ở VAALA Cultural Center trong cuộc triển lãm Transform Art năm 2012 do James Đinh làm giám tuyển (ảnh do Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ VAALA cung cấp). Olga Lah nói trong tuyên bố của nghệ sĩ, “Tôi quan tâm đến sự tích lũy, sự lặp lại và sự trình bày bằng chất liệu khiêm tốn nhằm tra vấn tri giác và bản chất của hiện thực. Tôi theo đuổi một hình thái tượng đài tạm bợ, được xây dựng từ sức lao động và tay nghề. Tôi muốn chỉ vào tính siêu nghiệm trong tác phẩm của mình và nhắc nhở người xem về tính vật thể của chính họ. Tôi cảm thấy điêu khắc và nghệ thuật sắp đặt tham dự vào loại kinh nghiệm giác quan này trong một cách thế độc đáo.”
ông Ngu Yên đặt câu hỏi
làm thế nào để giết một thi sĩ
kẻ loạn nói: thì cứ cho nó một phát súng
Dạo này tôi luôn mụ mị. Ấy vậy mà tôi (lại là cái tôi chẳng bao giờ chịu im tiếng).
Tôi, trong vô vàn cái tôi đủ màu, đủ mùi, đủ vẻ, đủ tuổi, đủ kiểu cách, đủ tầm thước.
như thế
chân dung của một khuôn mặt chỉ là một tờ giấy trắng và
sự nhăn nhúm nào đó [năm tháng, thời cuộc, đời sống...!] chính là những nét
Nghiên cứu những đặc điểm địa lý của vương quốc Champa và của các nước láng giềng cho phép chúng ta hiểu được những khía cạnh độc đáo của nghệ thuật Chàm. Vương quốc Champa tọa lạc trên đại lộ hải thương gọi là “Con đường Tơ lụa trên biển,”…
thong thả xuống từ một đại ngàn xanh xao
vén lưng chừng mây em tạ tội cùng anh ngày tận thế
quỳ giữa bao la
âm ấp mùi hương thổ huyết
Tôi bắt mạch, giữ tay ông trong tay mình một lúc rồi đứng lên. Khi tôi bước đi, có tiếng gọi khẽ, tôi quay lại, thấy ông mở mắt, bắt gặp tia nhìn sáng lên, tinh anh khác thường. Mấp máy môi. Tôi tiến lại gần, cúi xuống. Bỗng nghe ông nói tiếng nhỏ nhưng rõ ràng: con trai của ba?
cơn đau lại về gõ cửa
đêm tôi đâu đã khép
mùa xưa đứng đó trong mưa
trên tay ảo hình lửa gió
Ngày tàn nhanh bóng soi lạ nhảy cao mái nhà
ai cô quạnh nhìn ra phía trước
đôi mèo đen vẫy đuôi gào khóc hòa giọt mưa đêm
Nhà thơ Nguyễn Xuân Thiệp còn có bút hiệu Châu Liêm, người đọc luôn nhớ đến ông kèm theo thi phẩm “Tôi Cùng Gió Mùa” (1) như một tác phẩm gắn liền với sự nghiệp văn chương của tác giả không thể tách rời đi được. Một trong những lý do ấy là vì cái tài thơ…
Tuần đầu tiên: tôi là cô bé ngoan ngoãn đọc sách trong phòng. Tuần thứ hai: cô bé bớt ngoan, đọc được vài trang rồi gấp sách, nhìn trần nhà, lấy điện thoại gọi mọi số trong danh bạ nhưng đa số là tiếng bíp bíp báo máy bận. Tuần thứ ba: cô bé ngoan thành con nhóc ngỗ nghịch…