LuuHieuBa_by_LuuHa

ảnh do nhà thơ Lưu Hà, vợ Lưu Hiểu Ba, chụp giữa thập niên 2000

 

 

 

 

 

 

Có một nối kết nhất định giữa Tư Mã Thiên, Voltaire và Lưu Hiểu Ba, không đi xuyên qua hay kết nối với một ai khác nữa trong giới văn nhân học giả Trung Quốc chính thống hiện đại.

Lưu Hiểu Ba vừa mất hôm 13 tháng 7 2017 trong sự quản thúc của chính quyền Trung Quốc. Cái chết của ông gây chấn động khắp nơi trên thế giới, nhưng sợ hãi trước phản ứng trong nước, Trung Quốc của Tập Cân Bình đã cấm ngặt mọi tin tức về ông. Họ cũng cấm ngặt mọi tin tức về nhà thơ Lưu Hà, người cũng chịu sự quản thúc cô lập triệt để tại gia suốt thời gian chồng bà bị tù tội và ngay cả khi ông tới giai đoạn cuối của bệnh ung thư gan.

Lưu Hiểu Ba thuộc về thế giới khi ông được Hàn Lâm Viện Thụy Điển trao giải Nobel Hòa Bình 2010, khi ông được toàn bộ các nhân vật khôi nguyên Nobel còn tại thế ký vào kháng thư đòi trả tự do cho ông, sau khi chính quyền Trung Hoa thời Hồ Cẩm Đào và Tập Cận Bình tuyên án 11 năm tù hồi năm 2009. Nhưng không phải chỉ thế: những học giả sâu sắc nhất về Trung Hoa như Simon Leys đã chỉ cho thế giới biết Lưu là người đi đầu ra sao khi ông viết những luận văn sắc bén phân tích và lên án chủ nghĩa Toàn Trị từ Mao Trạch Đông của Đại Nhảy Vọt và Đại Cách Mạng Văn Hóa qua tới Tập Cận Bình của rấp ranh bá chủ thế giới hôm nay. Lưu Hiểu Ba là bạn đồng hành với Tư Mã Thiên khi ông đọc lại toàn bộ lịch sử Trung Hoa, và nói rõ Trung Hoa không còn những ngòi bút độc lập. Lưu Hiểu Ba là bạn đồng hành của Voltaire, khi đọc Tây Phương, phân tích và phê phán lý trí sai và đúng của Tây Phương, và rút ra cho ông (và thế hệ trí thức Trung Hoa hiện đại) đáp án và vận động hướng tới tương lai nằm trong tinh thần dân chủ và tôn trọng trí tuệ, cùng là nhu cầu bó buộc cần thiết phải có của sự độc lập trí thức, của quyền phản kháng bất bạo động của trí thức.
Rời các giảng đường đại học ưu tú và tinh tuyển Âu Mỹ, Lưu Hiểu Ba trở về Bắc Kinh khi phong trào đòi đổi mới và dân chủ lan rộng với cao điểm Thiên An Môn tháng 6, 1989, và từ đó ông không bao giờ rời bỏ tư thế độc lập, tinh thần dấn thân, tiếng nói không sợ hãi của mình. Thiên An Môn là sự tan vỡ đẫm máu của vận động dân chủ Trung Hoa hậu Mao. Những người chết đêm trấn áp đẫm máu 6 tháng 6, 1989 khi xe tăng chính quyền cày lên đường phố khu vực quảng trường, xích xe chạy càn lên trên xác người dân Bắc Kinh ngã xuống, đã ám ảnh ông. Qua những gì đã viết trong thơ, Lưu Hiểu Ba nói họ thuyết phục ông rằng chính việc đơn thân bất bạo động và cả sự hy sinh tối hậu của bản thân mới là cứu chuộc.

Thế giới đưa tiễn Lưu Hiểu Ba về nơi chốn ông đã nhìn thấy như định mệnh không thể nào khác của mình. Thế giới chia buồn với nhà thơ, nhà tranh đấu, người bạn đời của ông, bà Lưu Hà. Tấm ảnh hiếm hoi của Lưu Hà chụp chồng bà, khoảng giữa thập niên 2000, cho thấy khuôn mặt trí tuệ, tình yêu và tin tưởng phía tương lai, phía đi tới, bỏ sau lưng vùng đặc dày bóng tối – bóng tối của lịch sử các triều đại, các chính quyền toàn trị, của áp chế, của toan tính kềm tỏa khả năng tri thức của Toàn Trị, từ Trung Hoa qua tới những lãnh địa, quốc gia khác trong hành trình dài của con người.

(link đến tất cả những bài về Lưu Hiểu Ba đã đăng trên Da Màu http://damau.org/archives/author/luuhieuba)

Dịch thuật:
”Lưu Hiểu Ba, Chúng Tôi Nhớ Anh”- nhận định của Nicholas Kristof/ Đinh Từ Thức chuyển ngữ
”Thị Trấn Bạch Dương”- truyeện ngắn của Alice Munro/ Nguyễn Đức Tùng chuyển ngữ

Sáng tác:
”Thị Trấn X”- truyện ngắn của Nguyễn Đạt
”Vết Xước Đầu Đời”- truyện ngắn của Trần Doãn Nho
”Lưu Hiểu Ba”- thơ của Trần Mộng Tú

Chào mừng bạn đọc đến với tạp chí văn chương Da Màu
vết xước đầu đời
20.07.2017

Buồn cũng được. Đau cũng được. Cứ nghe người ta nói cuộc đời này nọ, đỏ đỏ xanh xanh vàng vàng mà rồi y như chuyện cổ tích, kể xong rồi hết. Cháu không ham làm công chúa, cháu chỉ muốn có cái gì mà cắn một miếng, nhai một miếng. Còn không thì cầm trong tay một chút thử xem sao.

THỊ TRẤN X
18.07.2017

Anh ngụ trong một căn phòng của ngôi nhà có ba căn phòng. Ngôi nhà mái ngói âm dương thấp xoải, cũ kỹ, hiu quạnh như nơi chốn của nó, một thị trấn của một huyện lỵ heo hút mù bụi, một thị trấn hình như không có tên. Anh chợt nhớ tới một nơi chốn, thị trấn miền đông của nhà văn nọ.

Lưu Hiểu Ba, chúng tôi nhớ anh

♦ Chuyển ngữ:
17.07.2017
Lưu Hiểu Ba, chúng tôi nhớ anh

Hầu hết người Trung Quốc chưa bao giờ nghe nói tới Lưu Hiểu Ba, vì bộ máy tuyên truyền của nhà nước đã loại bỏ tất cả những thảo luận về anh. Đây là điều nghịch lý: Người đầu tiên được tặng giải Nobel về những thành quả tranh đấu tại Trung Quốc đã từ trần, và anh hầu như không được thương nhớ tại chính đất nước mình.

Lưu Hiểu Ba
17.07.2017

mắt sau kính vẫn lập lòe đốm lửa
bài thơ tình chở cả dòng sông
trong lồng ngực vẫn tiếng hô như đá ném
quăng anh về phía trước

CÔNG VIỆC
13.07.2017

Lịch làm việc của anh từ mấy tháng nay đều có vài hạng mục được viết lặp lại đều đặn nhưng không hề có gạch chéo. Có nghĩa là những việc đó chưa được hoàn thành nhưng có thể do cần thiết nên anh chưa bỏ. Mỗi sáng thức dậy anh mở lịch làm việc, thong thả uống một ly cafe

Trò chuyện với người con gái của dáng vẻ vô biên
13.07.2017

những mảnh hồn cỏ cây còn sót lại sau cuộc cung tiến cũng có thể là dấu tích của đam mê hay luyến tiếc
người gánh định mệnh đi giữa thế giới đông đảo
có thể đó là nhà hiền triết mất ngủ…

Chuông gió * Chiều mưa
13.07.2017

Cô bắt gặp ở trong quán cà phê mới đến lần đầu
Những chiếc chuông gió xinh xắn đủ loại
Treo dưới mái hiên yên tĩnh
Cô hỏi chủ quán mua chúng ở đâu

Chạm vào bóng tối * Cái chết
13.07.2017

Tôi nghe rổn rảng
Khúc âm dương vỡ trên mái ngói
Trăng vỡ trên mái ngói
Giấc mơ hoa hiên vỡ trên mái ngói

Như Chiếc Rìu Đập Vỡ Mặt Băng ( Tựa cho tuyển tập Bốn Mươi Năm Thơ Việt Hải Ngoại )
11.07.2017
Như Chiếc Rìu Đập Vỡ Mặt Băng ( Tựa cho tuyển tập Bốn Mươi Năm Thơ Việt Hải Ngoại )

Quê hương như là một ngôn ngữ, cho dù là một ngôn ngữ bao hàm trong mình những chấn thương mà lịch sử, thời đại và sự bất dung của định mệnh đã ghi hằn trong tiếng nói nó, đã được tìm lại. Nó được tìm thấy lại như thời gian. Như một thứ thời gian của văn chương. Le Temps Retrouvé. Như thời gian tìm thấy lại của Proust.
Nhưng ở đây, cái thời gian tìm lại được của kẻ xa xứ là một thứ thời gian thấm đẫm khổ đau.

Nhà
11.07.2017
Nhà

Chiều xuống tầm mái ngói
nhà phế cỗ sương kéo lầm đầm phu xa
ngựa ngủng ngẳng đá ngoái lẹm câu trăng
chẳng ma nào đưa cần tay khêu tích lửa

Mùa biến thể
11.07.2017

em róc rách quay về
nghe vang lên
giai điệu phồn thực của lũ mục đồng đang phục sinh dưới gốc rạ
(giai điệu đã nhiều lần thấu suốt linh hồn tôi)

TIỂU THUYẾT “ĐẤNG SƠ SINH”
10.07.2017

Chính tôi cũng thấy tôi đang ngủ say tít, thấy mẹ đi vào ngồi cạnh tôi cầm tay, cầm chân tôi nắn bóp, xoa xít. Mẹ cúi xuống sát mặt tôi hai lỗ mũi phồng to hít ngửi mùi da thịt ngầy ngậy hơi sữa của tôi. Tôi cũng ngửi thấy da thịt tôi thơm mùi sữa.Tôi nghe thấy bà ngoại nói” khẽ khàng thôi nào kẻo làm nó tỉnh giấc.”

THANH THẢO, TÔI CHÀO ĐẤT NƯỚC TÔI
6.07.2017
THANH THẢO, TÔI CHÀO ĐẤT NƯỚC TÔI

[Thanh Thảo] không phải là động lực của lịch sử cũng không phải nạn nhân của nó, anh không trung tâm không ngoại biên, đôi khi gần như rỗng không, thản nhiên. Được thế thật khó, phải là người thành thật, không có tham vọng, yêu duy nhất một thứ trên đời, đó là thơ ca.

TRUYÊN HOA MUỐNG
6.07.2017

Bà mất đã lâu rồi, chẳng còn ai chơi với tôi. Chỉ còn con mèo, nhưng tuần trước nó đã bỏ đi. Nếu nó không bỏ đi thì tôi vẫn còn nó để bầu bạn, để úm đuôi, kéo tai, dứ dứ cái cán xoong bằng gỗ có buộc dây, giả làm con chuột cho nó tập vồ.

Điểm Thất Lợi của sự Phổ Biến Khái Niệm Phi Tôn Giáo Phi Tín Ngưỡng
5.07.2017
Điểm Thất Lợi của sự Phổ Biến Khái Niệm Phi Tôn Giáo Phi Tín Ngưỡng

đạo đức là một sản phẩm phát xuất từ quá trình tiến hóa tự nhiên trong các chủng loại; tôn giáo không phải là nền tảng của đạo đức. Sự kiện nầy dựa vào định luật tiến hóa tự nhiên của chủng loại, một kiến thức khoa học tự nhiên đã được kiểm chứng và xác nhận qua những quan sát và thử nghiệm lâu dài khởi xuất từ khi Charles Darwin đưa ra một lý thuyết mang cùng tên vào đầu thế kỷ 19

kịch âm
5.07.2017

ngồi uống những cốc nước buồn chảy ra từ gốc cây
những con chim ngủ mê và gió thổi
trong đêm trăng sáng, khói thuốc làm mờ sự hiện khởi của quá khứ hoang ảo

cổ ngoạn
5.07.2017

rửa một tầng ngôn náo động
bên này tồn đọng bên kia
hứng. ôm đời vù chong chóng
hùng anh tận tuyệt không ngờ

thơ-bát-lục về hắn
5.07.2017

gã đã không thương nhân ngành-xác-chữ
hay thầu-lái-chén-đọi xưa
hoặc chân dán tem-chứng-từ-nhập-thế

Luyến
4.07.2017

Hoa hồng luôn có vào mỗi sáng. Tôi không mua hoa ở chợ hoặc qua tay một ai hết. Mồ hôi người khác sẽ làm vấy bẩn cánh hồng, hôi uế luôn chữ yêu nơi cuống tim. Một bông, thêm một bông.

Anh Em Nhà Sisters

♦ Chuyển ngữ:
3.07.2017
Anh Em Nhà Sisters

Không biết vì nọc độc của con nhện hay thuốc giải độc của ông bác sĩ bị ép uổng kia mà tôi như tuột hẳn ra ngoài thân xác mình. Tôi trải qua một đêm chìm trong cơn sốt và co giật, sáng hôm sau, khi tôi quay qua chào Charlie, anh nhìn tôi và bật lên một tiếng thét hãi hùng

chân dung * ngày sinh của cát
3.07.2017
chân dung * ngày sinh của cát

vào thời buổi trắng đen
mụt ruồi nhiều hơn cá tánh
tôi không chụp hình
mãi đến khi giấy nhựt trình và lá thuốc

Dụ ngôn của biển
3.07.2017

trên não trạng của những con tôm chết
chúng kêu la bài ca thiên nhiên muôn thuở
đẹp, sạch, tốt, ngon, la lên và cùng nhau xông xuống
asen, phenol, cyanua, hydroxit sắt

Yêu. Một tân hình thức * Song tử của em
3.07.2017

Song tử thơ đã ra đời, vì có anh, người đàn ông thi ca của em, người tình tưởng tượng của em. Trong mọi sự hỗn loạn, anh đều hiện hữu và em cần anh biết bao, như lúc này, và em

Đọc, giữa những ảnh xạ của phê bình (phần 2)
30.06.2017
Đọc, giữa những ảnh xạ của phê bình (phần 2)

Với sức đọc, sức viết, và sự cảm thụ văn học của mình, Bùi Công Thuấn, tôi nghĩ, sẽ còn là một cây viết đóng góp vào sự tự ý thức của văn học trong nước. Và sự tiếp nhận nơi người đọc đối với đóng góp của bất cứ một người cầm bút nào cũng vẫn tùy thuộc vào chữ viết của người ấy,

Bờ Bên Kia- Chương 19: Phần kết (2)
30.06.2017

Vi đi chân không trên thềm, lần mò đến bên bàn ăn, mắt đăm đăm nhìn vào giá treo dao. Cặp mắt Vi trong veo hướng về những con dao sắc. Đừng. Đừng, Vi ơi. Tôi sợ hãi kêu thầm. Bàn tay xanh xao có những cái ngón thật dài như tay quỷ lần trên giá, tìm đúng con dao cắt cà chua. Nàng từ từ rút nó ra, đưa lên ngang tầm mắt. Dưới ánh trăng đôi mắt của Vi trống rỗng vô hồn thật dễ sợ.

Trong một phút bất ngờ, Vi đâm mạnh con dao xuống mặt bàn

Đọc, giữa những ảnh xạ của phê bình (phần 1)
29.06.2017
Đọc, giữa những ảnh xạ của phê bình (phần 1)

[C]hính tác giả, nơi cuối bài viết của mình, có lẽ cũng đã nhận ra là, hoặc ít nhất là đã có cảm thức là, ở một mức độ nào đó, trong những chiều hướng nào đó, bài viết của mình đã không trình bày được đề tài một cách cân bằng và thích đáng, nên sợ là nó sẽ “gây ngộ nhận và bị quăng gạch đá” ….

Hai bài thơ về đảo
29.06.2017

Tôi là một hòn đảo và tôi không ở xa lắm
bạn có thể dễ dàng tới được bằng một cây cầu hay một con thuyền nhỏ
nhưng tôi cũng là đất liền

Chỗ vừa sinh thiết của thị trấn. đang nhiễm trùng.
29.06.2017

Rốt cuộc tôi đã tha thẩn. Vòng vèo quanh nỗi cô độc bất trị (của thị trấn). Trong ý niệm thử trương nở tối đa một giải pháp cuối cùng. Như cái ruột bánh mì ngâm đã lâu trong vũng nước mưa.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)
porn ficken russian porn japanese porn watch porn watch sex izle sex izle anal porn tube amateur porn watch