Nguyễn Đức Tùng là một giọng thơ ngay khi tiếp cận đã cho tôi hình dung những dự báo ấn tượng. Thơ anh không ồn ào, lên gân, ngay cả khi viết về những điều to tát, dễ xúc động, đụng đến sự quan tâm, ý thức cộng đồng. Ở đó anh có cách nhìn riêng…
Nói cho gượng gạo, nó là tình yêu
Ngay cả của những kẻ thất tình chuyên nghiệp
Chưa bao giờ ngưng thói quen
Lãng phí hận thù.
Bước qua xiêm áo nền nã
Mảnh trăng non
- lăn lóc phía bìa rừng
Chưa. Hay chẳng bao giờ?
Tự cổ chí kim, tự sát luôn là lựa chọn khó khăn nhất đối với một con người, nó đòi hỏi một sự dũng cảm phi thường cho dù đó là dũng cảm chấm dứt sự hiện tồn của bản thân. Dưới con mắt của các nhà tâm lý học, sức ép từ bên ngoài xã hội và từ nội giới cá nhân là nguyên nhân…
không muốn trả lời câu hỏi của em
tôi đành khất
hai mươi năm sau em sẽ hiểu vì sao
rộng lượng tôi không bằng độ lượng anh
người thi sĩ như chim chích giữa cuộc thế oi nồng
một xác thần nhỏ nhoi nơi đấng trời
và rừng người
Đắm chìm trong âm nhạc tôi trôi trên sắc màu
đêm không còn là màu đen buồn bã
không là những mắt môi vọng tưởng
mà là những tay ôm chân bước
Sau khi Nguyệt cầm du nhập vào Việt Nam, cha ông ta đã bỏ bớt 2 dây, cải tiến cần đàn dài hơn … tạo thành loại đàn Nguyệt đặc trưng của Việt Nam. Từ những yếu tố này, có thể khẳng định rằng Thúy Kiều đã sử dụng Nguyệt cầm, chứ không phải Hồ cầm, Tì bà hay Nguyễn cầm ….
một trăm năm qua
ruộng đồng
gò bãi
những tiếng trống rền
từ lồng ngực dân tôi
Nếu bất tử ta sẽ chẳng màng
đến thời gian. Ta sẽ làm hẹn và
lỗi hẹn chỉ bằng cái nhún vai. Nửa trên
cuốn lịch với bức ảnh đẹp
cũng đủ…