Recover No. 1

Phan Quang, “Re/cover No. 1,” 2013 |  Hà nội, digital C-print, 100 x 170 cm

Vi lịch sử “đặt những câu hỏi lớn trong một phạm vi nhỏ” bằng cách khảo cứu và chứng minh tại sao quá khứ về một hiện tượng hoặc một cộng đồng thường biểu lộ những xung đột và phức tạp nan giải, vượt ra ngoài cái nhìn đại cương của các sử gia giòng chính về cùng một thời điểm hoặc không gian đề cập. Cho dự án nhiếp ảnh Re/Cover, nghệ sĩ Phan Quang tới các vùng nông thôn gần Hà Nội và phỏng vấn các phụ nữ đã có những quan hệ với lính Nhật tại Việt Nam vào thời điểm 1945-1955. Sau khi Nhật đầu hàng Đồng Minh, một số lính Nhật đã có thể bị Việt Minh bắt tham gia kháng chiến và trở thành những huấn luyện viên quân sự cho các binh sĩ Bắc Việt. Các người lính Nhật có tình nhân Việt Nam hoặc lập gia đình với các phụ nữ Việt và sống ở Việt Nam cho đến khi chính quyền Nhật chính thức yêu cầu họ trở về quê quán. Sau thời điểm 1954-1955, nhiều người đã trở về Nhật bản, bắt đầu một cuộc sống mới và bỏ lại người yêu hoặc gia đình Việt. Một số không bao giờ trở lại Việt Nam. Những người vợ lính Nhật và con của họ sau đó cũng bị chính quyền hoặc cộng đồng Việt kỳ thị và bạc đãi. Nhân vật "Ông Khanh" trong tấm hình số 1 của loạt ảnh Re/Cover luôn luôn nghĩ tới hình bóng người bố Nhật xa xưa và cách hình bóng này đã chế ngự thân phận ông. Tấm vải voan bao trùm quanh người ông được chế tạo bởi một ngôi làng Nhật bản và rất thịnh hành trong thời Đệ Nhị Thế Chiến. Tấm voan vừa biểu tượng cho sự áp chế của lịch sử đã tách biệt những nạn nhân của nó ra khỏi phong tục, tập quán hàng ngày, vừa biểu tượng cho khái niệm phục hồi |recover) vì tính chất gần như thông suốt của voan.

Biên khảo:
“Trần Băng Khuê: Mẫn Cảm và Hóa Thân? Khảo Nghiệm Qua Hai Truyện Ngắn ‘Xưng Tội’ và ‘Ju’” –  nhận định/đọc và đọc lại của Tru Sa
”Tên Đãi Chữ Khù Khoằm ở Hoang Dã Tây” – phê bình của Đặng Thân

Dịch Thuật/Chụp và Chép:
Kiến trúc hùng vĩ kỳ quái bị lãng quên của Trường Nghệ Thuật Quốc Gia Cuba – Lê Ka chuyển ngữ

Sáng Tác:
”Đừng Toan Giết Chết Thời Gian”- truyện chớp của Chu Thuỵ Nguyên
“Nhà Văn” – truyện chớp của Như Quỳnh de Prelle


Sinh Ra Từ Trứng, tiểu thuyết từng kỳ của Nguyễn Viện / Phần 2

Chào mừng bạn đọc đến với tạp chí văn chương Da Màu
Tên đãi chữ khù khoằm ở Hoang Dã Tây
24.08.2016
Tên đãi chữ khù khoằm ở Hoang Dã Tây

Nhìn tranh [VNM] tôi cứ nghĩ vẩn vơ, giá như loài người có dương vật mọc giữa trán thì tuyệt vời biết bao! Thế giới sẽ vạn lần văn minh hơn; con người sẽ chân thực và đạo đức hơn gấp ức triệu lần! Sẽ gần với thánh thần. Nếu có tên người nào mặc quần áo (gốc của mọi thủ đoạn chính trị bịp bợm nhất) sẽ bị coi là phạm tội khiêu dâm, tội âm mưu phản loạn, tội quỷ ám, tội chống lại loài người.

tỉnh giấc
24.08.2016

không cần một ngôi đền rửa tội
không cần những thánh nhân gửi ánh sáng lên nốt nhạc – hạt mầm cô đơn
hiện hữu
Tình yêu mở cánh cửa của ngôi nhà trong tối
đến bên bóng dáng nhỏ đang ngồi
lặng lẽ
ôm vào lòng

khảy. với cò bợ
24.08.2016

không có bài thơ nào được rọc phách
trong cuộc thi vương hậu tảo ngữ
quét chợ mù giời
sự bí ẩn nằm bên trong lá bài tẩy
thạc xỉ mummum thời hậu diện

ĐỪNG TOAN GIẾT CHẾT THỜI GIAN.
23.08.2016

Bọn họ âm mưu giết chết thời gian. Ngày hành quyết đã được ấn định.

Các nhà thơ phản đối, “Đừng giết. Đừng âm mưu giết thời gian. Bởi đêm qua, tháng trước, thập niên trước nữa, thậm chí trong nhiều thế kỷ trước, thời gian chẳng làm chi nên tội.”

Khải thị đêm * cát bụi mãn khai
23.08.2016

Sáng nay thấy lũ thạch sùng già cỗi
sám hối sau bức tường mốc thếch
trong ngôi nhà ngói nâu
một chiều vô lộ
giữa gập ghềnh lụa đỏ

Trần Băng Khuê, Mẫn Cảm và Hóa Thân? Khảo nghiệm qua hai truyện ngắn “Xưng Tội” và “Ju”.
22.08.2016
Trần Băng Khuê, Mẫn Cảm và Hóa Thân? Khảo nghiệm qua hai truyện ngắn “Xưng Tội” và “Ju”.

Trước giờ hiếm lắm, một người viết mới, hẵng vô danh lại khiến tôi đọc mà phải run lên vì khoái khẩu như Trần Băng Khuê. Một nỗ lực phá ra khỏi thứ xiềng cổ hủ chăng, tôi không rõ lắm, nhưng có thể đây là một mẫn cảm cần thiết trước khi hóa thân.

nhục * thu cắt
22.08.2016

tối chiều mặc kệ sớm trưa
[đò đưa cứ mặc đò đưa]
sông thì cạn đáy
biển thừa
nạc

bóng râm * Peru * canh chừng * Ocarina
21.08.2016
bóng râm * Peru * canh chừng * Ocarina

Bạn an lòng chỉnh lớn âm lượng
Trở về với làn hơi của Diego
Trong tiếng Ocarina đắm đuối
Ít ra bạn cũng còn có nhiều nơi
Cho dù thế giới không một phút giây khoan dung bạn

ĐỜI. LUÔN THÊM NHỮNG CON DỐC ĐỨNG.
20.08.2016

trong hình nhân một gã gù
tôi cõng đời
thỉnh thoảng khòm lưng quay nhìn lại
hình hài chính mình
vẫn mãi khom
chập choạng trên từng đầu dốc

Trang Phục Một Cái Bóng / Vestir Una Sombra / To Dress A Shadow
19.08.2016
Trang Phục Một Cái Bóng / Vestir Una Sombra / To Dress A Shadow

Nó sẽ kháng cự cử chỉ muốn đội cho nó một mái tóc giả vàng hoe (cái hào quang bấp bênh chung quanh một khuôn mặt không hiện hữu!) và bạn phải nhanh tay vẽ miệng, môi nó với khói thuốc lá, rồi đeo nhẫn, vòng để làm thành tay nó, trong khi nó vẫn dùng dằng chống cự, đôi môi sơ sinh thì thầm những tiếng than thở từ muôn thuở của một sinh linh bừng tỉnh với thế gian.

Nhà thơ
19.08.2016

Có một nhà thơ, ngày nào ông cũng rửa tội mình vào lúc nửa đêm, khi tỉnh giấc. Lúc ấy, ông ngồi dậy vừa viết vừa khóc rồi ngủ tiếp lúc gần sáng.

sao nằm dưới biển * mùa hè ở cữ
19.08.2016

chiếc quần sọt màu nước biển
hứng mưa lưng tròng
mùa dưa chín bổ đôi quả dọc
môi háp thạch biền
đừng chắt lưỡi
đêm chờ nung nấu
hàm vôi đen

Sinh ra từ trứng- phần 1 “Căn Phòng Tầng Áp Mái”
18.08.2016

Những giọt nước đi từ rừng ra biển. Những con cá ngựa thở ra bọt nước, chúng tôi ngửi thấy mùi lá mục, nhưng chẳng có vấn đề gì. Bề nào chúng tôi cũng phải thở và làm tình. Bề nào chúng tôi cũng phải kiếm ăn. Chuyện con đực mang thai không phải là lỗi của chúng tôi. Những dòng máu loang trên biển không can dự gì đến số phận chúng tôi hay đại sự của thế giới.

CÔNG TẮC
17.08.2016

Tôi nói “Nếu cậu muốn tìm nó thì phải vào kí túc.” – “Viễn không có ở ký túc.” – Hắn nói. Và tôi đáp ngay “Thế thì nó cũng không có ở đây. Thỉnh thoảng lắm nó mới về đây. Không phải hôm nay.” – Hắn gãi đầu “Anh biết Viễn đi đâu không?” Hắn ngừng câu hỏi lại. “Kí túc xá.” – Tôi nói – “Hoặc chỗ nào đấy, nhưng rồi nó sẽ về ký túc xá.”

Một Lời
16.08.2016
Một Lời

Người phi công nói: chuyến bay đã không còn chỗ, nhưng người mẹ đã cố gắng đẩy đứa con lên, rồi người mẹ đứng lại, một tay đưa lên vẫy. Chiếc trực thăng bay lên và tôi nhìn thấy người mẹ quì xuống như cầu nguyện. Đẩy đứa con lên, tôi không quên được hình ảnh ấy. Có một nơi được gọi là hy vọng và cõi sống. Và một nơi là cõi chết.

CHUYỆN VỀ MỘT TẤM GƯƠNG SOI
16.08.2016

Đúng là nó chẳng thể nói được, nhưng vì lưu giữ quá nhiều loại hình ảnh soi vào nó, hay nó soi rọi mọi ngóc ngách của thiên hạ, ai có thể cấm nó cảm nghĩ? Có hôm tôi thấy nó u buồn, rất ư là u buồn, nó đứng đó như gượng gạo làm cho xong bổ phận.

Về Dương Nghiễm Mậu
15.08.2016
Về Dương Nghiễm Mậu

Trong truyện [Dương Nghiễm Mậu] dĩ nhiên có vợ có chồng, có sinh con đẻ cái theo lẽ tạo hóa; nhưng mê ly đú đởn thì không có đâu. Những cô cậu nhân vật của Khái Hưng Nhất Linh trước kia, của Nguyễn Đình Toàn Mai Thảo sau này, mà bị bắt bỏ vào trong thế giới tiểu thuyết của Dương Nghiễm Mậu kể như bị đày ra Côn Lôn, bị vất vào sa mạc.

Thủy Đao Lan
15.08.2016
Thủy Đao Lan

Có người nói: những cánh lá như mũi kiếm, vậy hoa nó sẽ như thế nào, tự hoa nó đã là sự yếu đuối dịu dàng .… Hình bóng người khách lạ lại đến với chủ nhân: một người bạn từng học đánh gươm ngày trước … một thời học đánh gươm … tất cả quá khứ chập chờn hư ảo. Có một thời như thế?

hỏi
15.08.2016

nước việt nam đang đứng ở đâu?
người việt nam ở đâu trên quả địa cầu?

Rỗng 3 * nhạt nhẽo
13.08.2016

Nhắc tôi đi buổi chiều khốn nạn ơi?
Tôi đang thèm mùi thơm
Miếng thịt con chó đang ăn
Tôi đang biểu diễn cho một nhân vật chính
Kìa, thiếu thốn, khó khổ vô cùng

ÔNG DƯƠNG, ÔNG ĐÃ VỀ TRỜI
12.08.2016
ÔNG DƯƠNG, ÔNG ĐÃ VỀ TRỜI

Bảo toàn Danh tiết, là một nhân cách đáng trọng, chẳng bao nhiêu người làm được. Nhưng sự bảo toàn ấy lại được Bảo Toàn từ một sự Im Lặng, mãi mãi hơn bốn mươi năm đối với một người cầm bút đầy tài năng, là một nghi vấn đau lòng.

Tiếng động buổi trưa
12.08.2016
Tiếng động buổi trưa

Người đàn bà đứng tựa lưng vào thành cửa nhìn theo. Con chó xuất hiện ở phía xa, bên chiếc chòi canh cao, người lính chậm lại, tiếng súng nổ chát chúa, đứa nhỏ giật mình, một tay bấu vào cổ người đàn bà. Người lính đã chạy lên quốc lộ, hơi nắng oằn oại trong khung cảnh trơ trọi màu đất cát nhoa nhuếch và những hàng kẽm gai.

Chiếc Răng
12.08.2016

Các tình nhân của ông mê bộ răng ông. Sau chiếc hôn, miệng cắn vào miệng, họ đều ve vãn lưỡi mình vào từng chiếc răng. Lưỡi các em nhỏ như một thứ bản chải loại mềm dành cho trẻ con, và từng chiếc răng của ông được dịp mát-xa.

từng điệp khúc khác
12.08.2016

người diễn viên
cố thuyết phục tấm gương
rằng nó sẽ diễn hay hơn anh ta
một khi nó ưng thuận
bước ra khỏi tấm gương

TRÁI TIM
11.08.2016
TRÁI TIM

Hãy nghĩ tới nó. Cơn đau thắt ngực là một nơi chốn. Anh đã tới nơi. Một người bạn của anh đã tới. Và những người khác, sẽ tới, sẽ tới. Giữa những người ấy, bao giờ nó cũng chú tâm tìm người quan trọng nhất, gần gũi nhất, cần thiết nhất. Bao giờ cũng một người ấy … một người phụ nữ. Chị đứng đó, tựa người vào lan can, tóc bay trong gió, im lặng ….

Neon, ánh sáng thiêu thân của Las Vegas
11.08.2016
Neon, ánh sáng thiêu thân của Las Vegas

Người ta có thể nhìn vào Las Vegas khoảng một dặm (mile) xa, từ tuyến đường 91 mà không thấy nhà cửa, cây cối, chỉ có bảng hiệu. Những bảng hiệu đó, chúng trụ trên tháp cao, chúng xoay, chớp nháy, khi ẩn khi hiện, chỉ để tạo sự chú ý cặp mắt người nhìn.

cao điểm YX * Một bài thơ cho màu xám
11.08.2016

Nơi những bài ca được khâu bằng súng đạn
tiếng nghiến răng của những chiếc xe Tăng lao lên từ buổi sớm.
Tiếng xẻng chôn người, tiếng nín thở chờ xung phong

Sáng Mùa Xuân
10.08.2016
Sáng Mùa Xuân

Phải có một phong tục mới cho tang ma mới phải, phải khóc mà chào đón những đứa trẻ ra đời và phải vui cười, tấu nhạc khi mình nằm vào trong quan tài. Tiếng cười vang lên nghe sảng khoái khác thường, tiếng cười mà chúng tôi vẫn thường nghe thấy trong những lần gặp gỡ. Có phải anh ấy đang cười bọn mình không?

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)