Thư Tòa Soạn »

Hình ảnh nghệ thuật tuần lễ 10. 02–16.02.2020: Nghệ sĩ Khánh H. Lê

therestofhisfamily-300x206

Khánh H. Lê, Gia Đình Còn Lại của Hắn trong Phòng Khách ở Bên Kia Địa Cầu (The Rest of His Family in the Living Room on the Other Side of the World)
Vật liệu hỗn hợp: bút mực vàng và bạc, bút gel vàng, giấy dán bạc, và nữ trang acrylic (22” x 32” x 1/8”)

Đối với Khánh H. Lê (s. 1981, Long Định, Việt Nam), bản sắc đóng vai trò cốt yếu trong tác phẩm nghệ thuật. Ông liên tục khai phá lịch sử cá nhân và gia đình trong nỗ lực định nghĩa bản sắc văn hóa cho chính mình. Ông tạo ra nhiều tác phẩm rực rỡ dựa trên những bức ảnh phai màu, những kỷ niệm tập thể của ông và những người thân đã sống trong các trại tị nạn vào thập niên 1980. Qua cách dùng nghệ thuật khắc ảnh trên bản kẽm (photogravure), cắt dán, sử dụng các vật liệu như màu acrylic, kim tuyến, đồ trang sức nhựa lấp lánh, Khánh Lê pha ghép những mảnh truyện – cả thực tế khủng khiếp cũng như hư cấu thơ mộng–để phản ảnh hành trình khai quật của ông về những khái niệm như quê nhà, đất nước, ảo ảnh, và sự an toàn.

Khánh Lê tốt nghiệp bằng Cao Học Mỹ Thuật (MFA) từ Đại học Syracuse vào năm 2008, và hiện sinh sống tại Hoa Thịnh Đốn. Tác phẩm của ông đã được trưng bày tại bảo tàng nghệ thuật Hunterdon (Clinton, New Jersey), Corcoran Gallery of Art (Washington, DC), Vox populi (Philadelphia, Pennsylvania), Honfleur Gallery (Washington, DC), Trung tâm nghệ thuật DC (Washington, DC), Hillyer Art Space (Washington, DC), Transformer (Washington, DC), và Trung tâm nghệ thuật Quận Arlington (Arlington, Virginia). Ông đã được Ủy ban Nghệ thuật và Nhân văn Thành phố Hoa Thịnh Đốn (DC Commission on the Arts and Humanities) trao tặng học bổng nghệ thuật tạo hình vào năm 2011 và 2015.

Tranh của Khánh H. Lê được triển lãm tại Greater Reston Arts Center, Reston, Virginia từ ngày 23 tháng Giêng đến 26 tháng Năm, 2020.

 

Sáng Tác
“DoNotEnter” – truyện ngắn của Trần Doãn Nho
“Số Mệnh” –  truyện ngắn của Lê Sông Văn
“Tôi Đã Làm Gì Trong Năm Heo” – truyện ngắn của Đặng Thơ Thơ

Biên Khảo
“Đỗ Quyên: Nhà văn Việt Nam Hải Ngoại” – nhận định văn học của Nguyễn Vy Khanh
“Tung Ca Lục Bình”-  biên khảo của Paul Christiansen/ Trần Thị NgH. chuyển ngữ

Chào mừng bạn đọc đến với tạp chí văn chương Da Màu

TỤNG CA LỤC BÌNH VIỆT NAM

14.02.2020
clip_image0021_thumb.jpg

Nếu kỷ nguyên này cần một biểu tượng, không có biểu tượng nào thích hợp hơn là lục bình. Được gán hỗn danh “loại cỏ dại trị giá triệu đô”, “nỗi kinh hoàng vùng Nam Á”, “con quỷ xanh”, “kẻ thù số một”, và “lục bình” trong tiếng Việt – nó tấn công hệ sinh thái, cản trở lưu thông, gây nghẽn mạng lưới điện, làm đảo lộn hệ thống canh nông trên thế giới.

Sự tuyệt chủng ♦ Thơ ở đâu

14.02.2020

Con gấu bắc cực thì gầy & con linh miêu thì
trăm năm hiếm gặp, băng thì chảy
nước thì dâng, có lẽ loài người rồi đây tuyệt chủng, nhưng

Lá rơi ♦ Gửi Y. ♦ Ngợi ca Mimosa

14.02.2020

Lá rơi ấy là lát xắt của thu vàng óng
viết bản nhạc cuối cùng trên chiếc bóng của ta.
Bầy nai thời gian đâm sừng vào thăm thẳm chiều tà

Tưởng tượng, em tắm trong biển sương mù Đà Lạt

14.02.2020

Tiếng chuông gióng giả,
đôi mắt em mở to đầy kinh ngạc
Và nỗi u uẩn
mênh mông trải dài khắp núi đồi.

tháng giêng, ký ức mẹ

14.02.2020

… tháng giêng năm ấy khi tôi
ra đời mẹ tôi có những giấc mơ huyền ảo giữa trời

và đất, vượt thoát cuộc sống ngày qua ngày cơ cực

Vợ thi sĩ

14.02.2020

lúc nào anh cũng nghĩ tới đổi mới thơ
vườn rau héo khô không chịu tưới
nồi cơm điện bữa sống bữa khê
lên face suốt ngày đùa với các cô các cậu

Tôi Đã Làm Gì Trong Năm Heo?

13.02.2020
download

Tóm lại, trong năm heo tôi đã làm việc phải làm. Chỉ mỗi việc này đáng làm và có ý nghĩa nhất thôi.

Đó là ăn hết một con heo.

Đó là truyền thống.

Vâng, trong một năm qua tôi đã nuốt cả một con heo vào người. Một con heo Mỹ nặng cỡ một trăm kí

Đỗ Quyên: Nhà Văn Việt Nam Hải Ngoại

12.02.2020
NhaVanVietNamHaiNgoai

Nguyễn Vy Khanh
“NHÀ VĂN VIỆT-NAM HẢI NGOẠI – Nhận định về 73 tác giả”

 Đỗ Quyên tên thật Đỗ Ngọc Thủy, sinh năm 1955 tại Hà Nội. Giảng dạy đại học ở Hà-Nội, 1988 sang Nga …

Số mệnh

11.02.2020

Có ai đó đang ở cạnh tôi. Tôi quay mặt nhìn tấm gương. Một người nữa vừa xuất hiện, ngồi sát tôi, lập lại những động tác của tôi một cách hoàn hảo. Có bao giờ căn nhà này lại có người cùng làm một việc gì đó sát cạnh tôi, lại vào buổi đêm khuya khoắt như thế này.

donotenter

10.02.2020
ThaoDuoc_thumb.jpg

Quãng uống nước tiểu của mình rất chăm chỉ. Riết, đâm nghiện cái mùi vị khai khai của thứ chất lỏng vàng nhờ nhờ hứng từ cơ thể mình đựng trong chiếc chén nhỏ; ngày nào quên uống, nhớ. Thế mà bỗng dưng…

Đưa văn hoá Việt và Phở vào Nhạc Vũ Kịch Ba Lê

7.02.2020
Ballet_Pho_3

Ai cũng biết Phở là một món ăn quốc hồn quốc túy của Việt Nam. Ngày nay Phở được yêu thích và hiện diện khắp nơi trên toàn cầu nên có thể gọi Phở đã …

Đọc ‘Mót Chữ Trong Kinh’ của Nguyễn Hàn Chung

7.02.2020
NHC-MotChuTrongKinh-biatruoc_thumb.jpg

Anh cảm khi bắt gặp ở thơ vừa dấy lên một cung bậc mơ hồ, chỉ có vậy, tập chao lòng trước bao điều phi lý, thậm chí vô lối. Vận động của lý trí đòi nhảy ra ăn thua đủ, mổ xẻ rạch ròi sẽ khiến bài thơ tắt thở.

Khút bai khai bút năm ta [chim] chuột

7.02.2020

tất cả chúng ta
bàn tán xúm xít
mà chiếc lưới mạng
chưa hề thủng đít

mậu gì! ♦ ở phù mỹ… ♦ gió độc

7.02.2020

giao thừa pháo nổ rùm beng
chơi trò “té nước…” súng chen đùng đùng!
tổ tiên chưa kịp mừng xuân

Nỗi niềm cận Tết

7.02.2020

búng tay lên trời như lãnh tụ ra lệnh
chẳng thấy ai ngoài ly rượu chơi vơi
bạn đã đi thật xa mang theo lá héo về trời

Đêm nghe núi thở

7.02.2020

đêm nghe núi thở
mùi đồng bằng nồng nặc phố phường
ta ôm xác thân rệu rạo
những múi xương lăn trên đồi nương

Sông cỏ (1 & 2)

7.02.2020

Tôi nghe đêm, và đêm là nơi chốn tôi trú ngụ, tôi thức, để nhìn ra bóng tối là nơi những chuyển động của đất với bí mật của mình, đêm tôi thấy sông cỏ chảy miên man…

Tám mươi tám

6.02.2020
clip_image002_thumb.jpg

Tôi nhặt được cái USB trong khi đang hối hả ra cửa phi trường Roissy sau 13 tiếng sật sừ trên chuyến bay hơn 10.000 cây số băng từ rìa này của Thái Bình Dương qua rìa kia của Đại Tây Dương.

“Sẵn sàng là thượng sách!”*

5.02.2020
The-Met_thumb.jpg

Trong cách thu thập những sắc, túi, ví, bóp, Mai muốn chúng vừa trống trải vừa tiềm ẩn, vừa vô dụng vừa khả dụng, vừa ở trong, và ngoài thời gian. Sự thu thập là một cách chế ngự không gian và thời gian. Trong cách thu thập, nhưng không dùng những thứ nàng thu thập, Mai cố duy trì sự căng thẳng tuyệt diệu giữa đam mê và viên mãn.

Phóng sinh

5.02.2020

Nó sẽ bán mấy con cá lớn, phóng sinh cho con nhỏ nhất, vậy là nghe lời má rồi. Không hiểu sao, vừa nghĩ đến phóng sinh nó lại vừa nghĩ đến tiếng xèo xèo trong chảo chiên…

Bèo Bọt

4.02.2020

Một người đàn bà tuổi ngoại tứ tuần, ốm tong teo, lưỡng quyền nhô lên cao đang khấn lạy, nước mắt tuôn lai láng. Sau khi rót rượu ra cúng, bà ta còn khóc thêm chặp nữa và thu mình trong góc căn lầu… chờ nhang cháy hết, cầm đũa ăn cơm.

Vốn tò mò, bà Nhưn Giáp muốn hỏi người đàn bà rằng: “Cô giỗ ai đó?” Nhưng ông chồng vừa thoáng thấy vẻ tò mò của vợ, vội vàng nắm áo kéo bà lại. Theo ông, chuyện muốn biết người được giỗ cúng là ai không cần thiết. Bà vợ ông có thể đoán ngược, đoán xuôi mà vẫn thấm thía cuộc đời bèo bọt như thường.

hai khuôn mặt

3.02.2020
clip_image004_thumb.png

Hồi lên bảy, chị bị chứng sốt thương hàn trầm trọng. Ba má chị đưa chị vào nhà thương Mỹ Tho để điều trị. Riêng bà ngoại chị thì đi cầu đồng cốt để biết tính mệnh chị ra sao. Một bà đồng ở cuối xóm tự xưng là xác cốt của cậu Hoàng Năm bảo:

– Không hề gì, con nhỏ có một cái “vong cô” lành phù hộ nó. Chẳng những nó tai qua nạn khỏi phen này, mà từ đây cho đến cuối đời, cái “vong cô” đó cũng giúp nó mỗi khi nó gặp tai ương.

Chuột và người

24.01.2020
clip_image004_thumb.jpg

Chuột đã đủ thông minh để nhận ra chân lý: Ở đời chẳng bao giờ có chuyện “ngồi mát ăn bát vàng,” nên, dù bị rát mông, mà có ăn, cũng nên trở lại. Nhưng, đồng thời cũng nhận ra rằng: “ăn để sống,” nếu phải chết vì miếng ăn, là điều vô lý. Do đó, nhất định không trở lại chỗ có thể chết, dù biết rõ nơi đó có ăn.

mỗi người đều có một cái giếng bỏ hoang trong đời

24.01.2020
clip_image001_thumb.jpg

Tiếng chân đuổi phía sau, tiếng súng, tiếng la hét. Chúng tôi bị đạn tiểu liên quạt ngang mặt, quạt ngang lưng, xé lẻ ra từng nhóm, rồi từng người. Một người đàn ông ôm vết thương ở bụng…

Đưa bóng xem pháo nổ ở cà phê Gypsy

24.01.2020
TC-PhaoNoGypsy_thumb.jpg

Ngày Xuân ta tha hương
Đưa bóng xem pháo nổ
Để thấy lòng có tết
Một chút còn hơn không

chiều qua đèo nhông ♦ ăn cơm trưa ở quê

24.01.2020

trưa nay bưng chén cơm này
thơm mùi tháng chạp biết mai còn về?
thân này đã lắm mỏi mê
tối lên giường ngủ sáng què cái chân

Cung Tích Biền – Nhà Văn Việt Nam Hải Ngoại

23.01.2020

Tên thật Trần Ngọc Thao, sinh năm 1937 tại Thăng Bình, Quảng Nam. Động viên học Trường Sĩ quan Thủ Đức năm 1963, ra trường đồn trú ở Hậu Nghĩa và Tây Ninh, từ 1968, …

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)