Homage to Phung - Pauline Dam
Paulina Đàm, “Homage to Phùng Nguyễn (2016)

 

Bạn thân mến,

Có những điều chỉ đến trong đời chúng ta có mỗi một lần, và sẽ ra đi mãi mãi. Những điều làm cho chúng ta cảm thấy hạnh phúc hoặc đau đớn, và nhiều khi cả hai. Như ngôi sao chổi với chiếc đuôi rực rỡ quét ngang bầu trời, hay chỉ là một nụ cười thoáng qua — Chúng đều đã ra đi, nhưng đã ở lại trong chúng ta, ở một góc chìm khuất nào đó trong mớ ký ức hỗn độn, để rồi sẽ một lần vươn dậy rực rỡ như cánh phượng hoàng, làm sống lại trong ta nỗi đau thương hoặc niềm hạnh phúc. Hoặc cả hai .…

Chúc các bạn một ngày vui.

Thân ái,

PN
(Thư Tòa Soạn, Văn Học Nghệ Thuật #291 – April 24, 1997 – tư liệu Nguyễn Phước Nguyên)

***

Chuyên đề: Sự nghiệp và Văn chương Phùng Nguyễn

1 – Dựng tình yêu/Dựng truyện (tiếp theo từ tuần trước)

“Lời Khai” – truyện ngắn của Phùng Nguyễn

Tạp ghi

Văn chương Phùng Nguyễn: vài kỷ niệm ” – hồi ức của Huy Văn

***

2 – Chiến Tranh và Hòa Bình

Nhận Định/Biên khảo

Truyện ngắn Phùng Nguyễn: Những Day Dứt về Lịch sử và Văn hoá” – Khánh Phương
Dăm câu với bạn Phùng” – nhận định của Trúc Chi 
Đọc Đêm Oakland và Những Truyện Khác của PN” – Phan Xuân Sinh

Phùng Nguyễn: Vết Nứt Thời Gian – Trần Nghi Hoàng

Phỏng vấn

“3 câu hỏi cho Trần Mộng Tú” – Phùng Nguyễn thực hiện
“Những câu hỏi cho đối tượng của “Đêm Oakland, Câu Hỏi” – Đinh Từ Bích Thúy phỏng vấn Nguyễn Quí Đức

Truyện ngắn của Phùng Nguyễn

“Bóng Phượng”
“Rick”
“Tác phẩm”
“Khán giả”

Thơ Phùng Nguyễn:

“Mặt Trời Bé Con”
“Một Lần Yêu Em” – Thơ Phùng Nguyễn, Nguyễn Tiến Dũng phổ nhạc và trình diễn

Dịch Thuật:

“Oakland Night Question” – Truyện ngắn Phùng Nguyễn, bản dịch Anh ngữ của Đinh Từ Bích Thúy

Chào mừng bạn đọc đến với tạp chí văn chương Da Màu
Văn chương Phùng Nguyễn – Vài Kỷ Niệm
26.09.2016
Văn chương Phùng Nguyễn – Vài Kỷ Niệm

Tôi tặng Phùng Nguyễn tập truyện ngắn của tôi. Hai đứa kéo nhau ra bãi biển Laguna, mỗi thằng một ly cà phê Starbucks vừa uống cà phê vừa nhìn những con sóng từ bên kia bờ Thái Bình Dương tràn về. Tôi ngoảnh mặt lại nhìn bạn mình, mới đó mà tóc Phùng Nguyễn đã bạc trắng như những ngọn sóng bạc đầu.

Lời Khai
26.09.2016
Lời Khai

Khẩu súng lục từ chiếc hộp gỗ nhảy vào tay tôi như trò quỷ thuật, và trước khi người đàn ông kịp chớp mắt, mũi súng đã dí ngay vào lồng ngực bên trái của anh ta. Tôi biết viên đạn phải đi vào cơ thể anh ta từ chỗ nào. “Vĩnh biệt, cô Bội Ngọc.” Tôi chào từ biệt người đàn ông cùng lúc cơ thể anh ta bắn tung về phía sau, đập mạnh vào cánh cửa khép hờ.

Tận bây giờ * LX 1991.II
26.09.2016

bọn văn chương thất bại ở lúc bán mình
vì chân lí là tự nhiên, chân lí không cám dỗ
chân lí cũng không thể bôi đen
(càng cố bôi đen nó lại càng sáng rõ).

SInh Ra Từ Trứng- phần 5: Cô Gái và Tôi-Thiếu Nữ Trong Vườn- Cô Ấy Đã Trở Lại
24.09.2016

Sau lưng họ là những bụi chuối. Tàu lá xanh óng mượt làm cô đọng lại mọi cảm xúc. Một cô ngồi ngả đầu trên hai đầu gối, dáng hình quen thuộc và rất trìu mến. Một cô nghiêng vai vuốt ve mái tóc. Bên chân họ, một con mèo xoải chân nằm ngủ. Cuộc sống tưởng như sẽ thanh bình yên ả mãi mãi… Cây chuối sẽ trổ hoa và ra trái, con mèo sẽ thức dậy và nhảy nhót, những đứa trẻ sẽ xuất hiện nghịch đất cát và đá bóng.

Vài nét đặc thù trong văn chương Phùng Nguyễn
23.09.2016
Vài nét đặc thù trong văn chương Phùng Nguyễn

Nếu nói bùa phép thì bùa phép ở đây chính là ngôn ngữ. Ngôn ngữ trở thành một hình thức ma thuật. Rốt cuộc, truyện không cho ta một chìa khóa để hiểu, chỉ cho thấy chuyển động của ngôn ngữ trong nỗ lực chế tạo một cái gì đó gọi là truyện. Chính ngôn ngữ tạo ra hiện thực (hay cái mà ta cho là hiện thực) chứ không phải là điều ngược lại.

CHUYỆN THẦN TIÊN
23.09.2016

Người đàn ông đã chết rồi kia mà! Ồ không đâu! Sao lại chết một cách dễ dàng và … thuận tiện như vậy được! Cho hắn sống lại đi chứ! Để làm gì? Bạn hỏi. Thì để cho truyện được tiếp tục, và biết đâu. Tình Yêu lại có được một cơ may…

If Then Else / Nếu không thế thì

♦ Chuyển ngữ:
23.09.2016
If Then Else / Nếu không thế thì

Rồi ngày sau [sau cái ngày hôm ấy]
Tôi tóm gom hết sở hữu của mình
Bỏ gọn vào chai cách nhiệt thủy tinh
Bỏ ra đi, một hành trình rất nhẹ ….

người đàn bà việt nam thời hậu chiến
23.09.2016
người đàn bà việt nam thời hậu chiến

người đàn bà việt nam
ở mỹ sáu năm
(như chưa từng ở)
không thể nói trọn một câu tiếng anh
chỉ yes/no hoặc bẻn lẻn cười trừ
cùng người bán hàng ở tiệm goodwill và chợ lucky phía sau lưng nhà

QUÁN ĐÊM
22.09.2016
QUÁN ĐÊM

Hắn có cảm giác chị chủ quán đang nhìn hắn với ánh mắt của một bà nội trợ giỏi đang quan sát con vịt quay treo lủng lẳng trên móc ở một cửa tiệm bán thực phẩm. Một lát sau, chị nói:

“Tui thấy anh đâu có sao đâu. Anh coi cũng ra vẻ… đàn ông lắm chớ!”

Hắn đâm ra thích bà chủ quán có lối ăn nói… độc đáo này. Hắn trả lời, vẻ đùa cợt:

“Cám ơn chị. Tôi đã lo rằng chị cho tôi có vẻ… đàn bà.”

Tính tự truyện ở Phùng Nguyễn
22.09.2016
Tính tự truyện ở Phùng Nguyễn

Nếu phải phân biệt hai loại tự sự tiểu thuyết và tự sự hồi ký, thì Đại Học Máu của Hà Thúc Sinh, Câu Chuyện Kể Năm 2000 của Bùi Đình Tấn và cả Những Ngày Thơ Ấu của Nguyên Hồng đều thuộc tự sự hồi ký, viết là để kể cái gì; còn Đêm Oakland Và Những Truyện Khác của Phùng Nguyễn có thể xếp vào loại tự sự tiểu thuyết, sử-dụng cái Tôi cho mục đích tiểu thuyết. Tiểu thuyết hóa cái Tôi, tiểu thuyết đời sống và con người tác giả;

KIM NGA
22.09.2016
KIM NGA

Nàng cực kỳ xinh đẹp và cực kỳ tài hoa. Nàng đẹp… chết người và viết văn hay… chết người. Nàng tên Kim Nga, con ngỗng vàng. Con ngỗng vàng đẻ trứng vàng, những tác phẩm văn chương tròn trĩnh, bóng loáng và rực rỡ như vàng. Nàng viết về tình yêu, và chỉ tình yêu mà thôi.

hai câu khuya
22.09.2016

Khuya nghe tiếng thở đàn bà
con khôn nín khóc thương cha lở bồi

Khuya từ sáng tới khuya rồi
ra ràng buộc mỗi mình tôi buộc ràng

Tỏ tình với bình minh
21.09.2016
Tỏ tình với bình minh

Có lần tôi buồn rầu bảo nàng có lẽ phải cần đến một con chim gõ kiến với chiếc mỏ nhọn và cứng như sắt để làm thủng lớp vỏ phòng thủ của nàng. Nàng bảo là nàng không thích tôi có những ý nghĩ điên khùng như vậy. Hơn nữa, việc tôi đề cập đến chim gõ kiến làm nàng không yên tâm. Có một con chim gõ kiến đã xuất hiện vài hôm trước ở khu vườn sau của nhà nàng, gõ lộc cộc vào gốc cây sồi một cách chăm chỉ.

KHO TÀNG CỦA QUÁ KHỨ
21.09.2016

Đó là một cách gián tiếp xác nhận một văn tài. Hơn thế nữa, xác nhận một niềm hy vọng khá phức tạp (giống y như sự phức tạp trong cách lý giải truyện Vàng Tháp Hời trong truyện của Phùng Nguyễn). Hy vọng rằng thế hệ những nhà văn như tác giả “Tháp Ký Ức” thực hiện được một công việc mà những người thuộc thế hệ trước, do nhiều nguyên nhân, chưa thực hiện được: nhìn lại quá khứ, một cách thiết tha nhưng trầm tĩnh, để rút một bài học cho tương lai.

Thử Gõ Cửa Tháp Ký Ức của Phùng Nguyễn
20.09.2016
Thử Gõ Cửa Tháp Ký Ức của Phùng Nguyễn

Đừng chờ đợi nơi Phùng Nguyễn những cái u uất, sống sượng của suy tưởng; cái cấm kỵ dục tính của hành động; cái nôn mửa hôi thối của những xác chết được vực dậy từ một đáy mồ quá khứ. Cái đẹp, theo ý nghĩa của văn chương, tràn ngập trên những trang chữ của anh.

CÀNH LÊ HOA * MÙA ĐÔNG
20.09.2016
CÀNH LÊ HOA * MÙA ĐÔNG

Chàng thật là vô tình. Mùa Đông đã thật sự đi qua mà chàng đâu có hay. Khi chàng dọn đến khu apartment hai phòng này thì trời đã vào Thu. Những chiếc lá trên cành lê hoa đã trở màu và bắt đầu rơi rụng. Suốt mùa Đông, chàng đã quá quen thuộc với những cành lê hoa trơ trụi in hình trên nền trời xám xịt. Chàng cũng xám xịt và trơ trụi suốt mùa Đông…

Nhà văn Phùng Nguyễ̃n và Truyện Ngắn
20.09.2016

Thường thường những gì mà Tường Vi “thấy phảng phất” hình ảnh của tôi trong đó là những điều được mang vào truyện như là “điểm quy chiếu” hơn là một nỗ lực tự khai báo. Quá khứ đối với tôi là một tài sản không còn sinh sôi nảy nở trừ phi chúng được sử dụng như là một món đầu tư cho tương lai. Tôi sử dụng “quá khứ” trong tinh thần đó.

con mắt mở trừng trừng
20.09.2016

nhắm mắt. và nghe thinh lặng thì thào
với tầm hiện tại
bêu, thảm hại một biển. ước vọng cô đơn
mở mắt. ngậm ngùi
hiện đại khập khiễng. bức tử môi sinh

của gió. và mặt người
18.09.2016

tiếng của mây xanh. hay điệp trùng ẩn dụ. chốn lãng du rơi thỏm. đợi phục hưng
cái máy mắt. lìa cương thường. đắm trầm vực lũng sâu.

nịnh
17.09.2016

cái váy tùm hum trên đầu
thưa em đĩa đội thông làu đĩa bưng
đĩa mon men cuộc chiếu mùng

CUỘC ẨU ĐẢ GIỮA KỴ SĨ ĐƠN ĐỘC VÀ TONTO Ở THIÊN ĐÀNG

♦ Chuyển ngữ:
16.09.2016

Ba kỵ binh dùng cái đầu của một người đàn bà da đỏ để chơi mã cầu. Lần đầu tôi nằm mơ thấy cảnh đó, tôi tưởng nó chỉ là sản phẩm từ sự giận dữ và trí tưởng tượng của tôi. Nhưng kể từ đó, tôi đọc thấy những câu chuyện tàn ác giống vậy đã thật sự xảy ra hồi xưa ở miền Tây. Và còn ghê hơn nữa, những việc tàn bạo đó hiện đang xảy ra ở những nơi như El Salvador ngày nay.

dăm căn bịnh không cần thiết để nhập viện [2]
16.09.2016

đẽo, đục một cách kiên trì
cái xã hội mà chúng ta đang ngẩn người trên từng thước tấc lề đường vô cảm
khi những con dân da vàng
đã bị bỏ đói ý thức
từ thời bao cấp.

SInh Ra Từ Trứng- phần 6: Trong Quán Cà Phê/ Giấc Mơ Kiều
15.09.2016

Nhà sưu tập hỏi: “Ông bán tấm này bao nhiêu?”

Tôi hỏi lại: “Ông muốn mua nó vào thời điểm nào?”

Nhà sưu tập nói: “Ngay sau khi bức tranh hoàn tất.”

Tôi nói: “Tôi chỉ bán nó vào thời điểm năm mươi năm sau.”

buổi sáng * và màu bụi
15.09.2016

buổi sáng sáo nhồng
thiếu nữ
những cái nguýt lườm
sinh sự chuyến xe buýt thành đô
lờ mờ đầu óc chật hẹp
thèm một chút nắng trong

Kẻ Ăn Thịt Người- Tôn Trọng Thể Loại- Nhà Thần Học

♦ Chuyển ngữ:
14.09.2016

Những kẻ ăn thịt người thích nhắm tim và óc, họ không thèm chỗ thịt đùi mềm và cỗ lòng thừa. Những kẻ ăn thịt người thích ăn những bộ phận có thể truyền cho họ những đức tính họ ngưỡng mộ nơi nạn nhân.

Nhuận bút một bài thơ
14.09.2016

mà em không bước
như đang tập viết
đang tập nâng cốc vang Paris
đừng đi đường Hùng Vương nhiều ổ gà
em sợ đôi dép trắng
không ATM
anh không thương em à

Điểm Tâm

♦ Chuyển ngữ:
13.09.2016

Nhưng đứa con trai sẽ làm gì với cái xác cha nó? Nó không thể tái chế hay quăng vào sọt rác hay thùng chất thải làm phân trộn. Và nó cũng không muốn đeo vào cổ như món trang sức hay treo ở kính chiếu hậu như vòng lưới đan để bắt giấc mơ (1).

THÁNH TERESA
Uncategorized | 6 bình luân
12.09.2016
THÁNH TERESA

Teresa chủ trương không ban phát thuốc giảm đau cho những người bệnh đau đớn hay sắp chết là vì theo bà, “sự đau đớn là một món quà của Chúa” và “đau đớn sẽ đưa họ đến gần Chúa hơn”. Cố học giả Christopher Hitchen kể lại trong một cuộc phỏng vấn bà đã nói với ông rằng “Có một cái gì đó tuyệt vời khi nhìn thấy những người nghèo khổ chấp nhận số phận của họ và trải qua đau đớn giống như Chúa Giê-Su đã trải qua. Thế giới nầy sẽ trở thành tốt đẹp hơn từ nỗi đớn đau của họ.”

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)