annie-leibovitz-sopranos-2006-450x308

Annie Lebovitz  sinh ra tại Waterbury, Connecticut. Bà từng theo học tại Viên Nghệ Thuật San Francisco, ban đầu là bộ môn hội hoạ nhưng sau đó Annie Lebovitz tìm thấy tình yêu ở nghệ thuật nhiếp ảnh.

Bà được biết đến như một trong số những nhiếp ảnh gia xuất sắc về thể loại chân dung kể từ khi  về làm việc cho tạp chí Rolling Stone năm 1970.

Đến 1983 bà về làm việc cho một tạp chí chuyên ngành giải trí Vanity Fair.

 

"Theo nhà thơ Nguyễn Hoàng Nam, ngoài thể loại ảnh chân dung rất thành công, Annie Lebovitz không thực hiện nhiều về thể loại nhiếp ảnh nghệ thuật (sáng tác). Tuy nhiên, bức Sopranos-2006 mà Da Màu chọn làm tác phẩm nghệ thuật tuần này, một trong số các nhiếp ảnh mang nhiều tính sáng tạo của bà, cho thấy ở bà tiềm ẩn một khả năng hư cấu sâu sắc và phong phú và một biên độ sáng tạo rộng lớn bằng ngôn ngữ nhiếp ảnh. Ở Sopranos-2006 là cả một câu chuyện dữ dội về thảm kịch của con người đương đại, một nghệ thuật trình diễn làm gợi nhớ đến Vanessa Beecroft với tác phẩm VB61 Still Death! Darfur Still Deaf?  Với Sopranos-2006, Annie là bậc thầy trong phép pha trộn các ưu thế ngôn ngữ của văn chương, điện ảnh, và hội họa để đẩy tới cùng hiệu ứng thị giác.” (Trịnh Cung)

 

 

Da Màu sang tuần lễ thứ ba của chuyên đề “Alice Munro và Thể Loại Truyện Ngắn” với phần Bàn Tròn của các tác giả Trần Vũ, Hồ Như, Tru Sa, Lê Minh Phong,  và Nguyễn Đức Tùng (phần 2).

Văn xuôi trong tuần:

- “Phép Tính của Một Nho Sĩ”- truyện ngắn của Trần Vũ

- “Nhà” – truyện ngắn mới nhất của Tru Sa

- “Ra Đi”- truyện ngắn mới nhất của Lê Minh Phong

- Núi Đoạn Sông Lìa – phần 43 truyện dài của Ngô Nguyên Dũng

Da Màu sẽ tiếp tục giới thiệu những truyện ngắn gửi riêng cho chuyên đề qua đó các tác giả thể hiện quan niệm của họ về kỹ thuật và nghệ thuật truyện ngắn. Qua các sáng tác của Tru Sa, Trần Vũ, Lê Minh Phong, và Cung Tích Biền (tuần trước), chúng ta thấy mỗi nhà văn đã hình thành dấu ấn đặc thù của họ qua các mặt ngôn ngữ, hình tượng, ẩn dụ, kiến trúc tư tưởng, và cách cài đặt những biện pháp nghệ thuật của từng người nói lên mỹ học riêng của họ về thể loại truyện ngắn.

Tuần tới:

Bàn Tròn của Võ Thị Hảo, Tiểu Thư, Lê Anh Hoài, Nguyễn Viện, Ngô Nguyên Dũng

Tiểu luận của Hải Ngọc, Đinh Từ Bích Thúy, Đặng Thơ Thơ

Truyện ngắn  của Alice Munro, Nguyễn Thúy Hằng, Nguyễn Viện, Nam Dao.

Chào mừng bạn đọc đến với tạp chí văn chương Da Màu
appassionata
Uncategorized | 0 bình luận
20.04.2014

the hours to stay back and look out the empty window:
out on the blue water, where i am, day and night adrift

Nguyễn Đức Tùng: PHÁC THẢO VỀ TRUYỆN NGẮN
18.04.2014

Truyện ngắn ngày nay đang thay đổi. Ví dụ ngày xưa truyện thường nhấn mạnh vào cốt truyện, lối kể đơn tuyến, mạch lạc, có gỡ nút, vào sự phát triển tính cách của một nhân vật. Ngày nay truyện ngắn chú ý nhiều hơn đối với các xúc cảm trữ tình, các giây phút bộc lộ, các tia chớp. Như vậy truyện ngắn ngày càng gần với thơ.

Trong khi tiểu thuyết lấy sự vận động của nhân vật, sự phát triển của họ làm giềng mối chính, thì truyện ngắn chọn cách tiếp cận khác. Nếu tiểu thuyết tựa vào thời gian thì truyện ngắn phải tựa vào không gian.

Thơ dặn riêng
18.04.2014

Nhiều định nghĩa thường xuyên biến dạng.
Cái bóng của anh không thể ngồi yên lặng.
Sau khi tan vào những gì xa lạ
anh thấy gương mặt mình trên vách tường câm.

giải mã khái niệm
18.04.2014

vút cong tia hồng ngoại khi cái nhìn chớp mắt
mùa lá xanh âm bản để được tưởng niệm
những đôi cánh non tơ tượng hình khát vọng
hạt cỏ dại nảy mầm nứt vỡ nguyên tố bóng đêm

Hồ Như: Tại sao tôi không thích Alice Munro
17.04.2014

Tại sao bà chọn những câu chuyện ảm đạm (và lối văn ảm đạm) như thế để viết, dĩ nhiên tôi không biết. Không thấy câu hỏi này trong những bài phỏng vấn và viết về bà (người ta thường bận rộn khen sự khôi hài của bà và những cái hay khác nhau của những câu chuyện của bà hơn.)

Núi Đoạn Sông Lìa – phần 43
17.04.2014
Núi Đoạn Sông Lìa – phần 43

Hai tuần gặt lúa chầm chậm trôi qua. Nắng cuối năm xối dịu nhiễu lên chòm so đũa đơm bông trắng. Những buổi tan trường về, tới giờ cơm trưa cơm chiều, Cẩm không khỏi nhớn nhác tưởng nhớ dáng điệu chị Năm Quắn tới lui bưng dọn cơm nước, mời ăn mời uống…

Xích đu tự do
17.04.2014

Hắn đánh đu với cuộc đời một ngày
Hắn đánh đu với cuộc đời một tháng
Hắn đánh đu với cuộc đời một năm
Rồi hắn
Đánh đu với tương lai

Chữ
17.04.2014

Với tôi. chúng không hề báo trước
bất kì điều gì. chuyện (chữ) chúng
đến với tôi hay không? sớm. muộn!
hoàn toàn tùy thuộc vào việc bận

Tru Sa: Lãnh thổ truyện ngắn không có ngai vàng, và không cần nhà vua
16.04.2014

Mặt khác truyện ngắn luôn hấp dẫn và dễ theo hơn so với các tiểu thuyết dài hơi. Còn việc đối chiếu so sánh thì rất khó vì mỗi thể loại đều có lợi thế riêng. Truyện ngắn là hạt giống của truyện dài, còn truyện dài là sự cất cánh của truyện ngắn.

NHÀ
16.04.2014
NHÀ

“Ai cũng cần một mái nhà.” Anh nói lớn. Quá nhiều người đã ngán ngẩm khi anh nói mãi một câu như vậy. Họ coi anh đã yêu gia đình mình tới mức lẩm cẩm. Và anh thì vẫn tiếp tục nói mỗi khi cao hứng. Đây không còn là những câu nói cửa miệng đơn thuần nữa, đấy như một đức tin của một con chiên mộ đạo.

Nguyễn Lương Vỵ: Thi nhân bất tuyệt hòa âm
16.04.2014
Nguyễn Lương Vỵ: Thi nhân bất tuyệt hòa âm

Mây gió thời gian rộn ràng lượn vờn về quá khứ, từ năm 1969, mới 17 tuổi, thơ Nguyễn Lương Vỵ đã có mặt trên các tạp chí Văn, Khởi Hành rồi tiếp tục đăng ở các tập san Thời Tập, Văn Chương những năm sau đó. Ngay từ lúc xuất hiện…

đặt lại
16.04.2014

họ đặt lại đúng vị trí những chiếc ghế chẳng biết nói tiếng người
các con vụ đang quay tít dưới chân cô bé thắt bím nơ vàng các

Xa lắc xa lơ
16.04.2014

Người bước lên con đường nói mớ cùng hàng cây
luyên thuyên kể hàng ngàn lời đau đớn
có vạt tóc bò đi trên mặt đất xõa tung
hồi tưởng lại một lời hứa len lỏi trong ngách đêm đã khép

RA ĐI
15.04.2014
RA ĐI

Tôi bắt đầu phết màu đỏ lên bố. Mẹ tôi nói rằng tranh của tôi lúc nào cũng đỏ lòm màu máu.

“Đầy chết chóc.” Bà nói.

Tôi bế tôi để lên manh chiếu cói. Tôi thấy ớn lạnh khi tôi chạm vào da thịt tôi. Mẹ lau nước mắt cho tôi. Tôi nói với bà rằng hãy cẩn thận với những vết chém mới sau ót của tôi. Mẹ tôi thở dài. Bà để mặc bà đang thoi thóp thở trên sàn nhà. Bà nhúng khăn vào nước nóng rồi chườm lên trán tôi.

Ai đó đang rót máu xuống trên đầu chúng tôi. Máu chảy xuống trên đỉnh đầu và loang ra cả bức tranh của tôi. Rồi họ hát.

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)