Dao Nguyen
Điều Em Gái Muốn (What a Girl Wants), 2010
Máy đánh chữ, lò xo giường, động cơ, chuông leng keng, sắt, gỗ, bánh xe, vớ lưới.
55 x 20 x 20 inches
Nghệ sĩ Dao Nguyen với tác phẩm nghệ thuật Điều Em Gái Muốn được giải hạng ba trong kỳ Triển Lãm Tuyển Lựa Los Angeles (2010 Los Angeles Juried Exhibition) tại phòng triển lãm Los Angeles Municipal Art Gallery (LAMAG). Triển lãm từ ngày 12 tháng Tám đến ngày 3 tháng Mười, năm 2010.
Bác ở tù đến năm thứ mười bảy và vì là tù binh không có án cho nên bác cũng không biết đến bao giờ mới hết. Bác không thuộc một chế độ nào nữa cả, bác thuộc về lịch sử.
Vào phòng bệnh bác chui vào mùng cho khỏi muỗi, nghĩ tới những người tù trẻ mới bị bắt và những đứa bé mới sinh ra đời.
liêu xiêu bước qua vận mệnh
gã say ru rú mặt người
bềnh bồng trôi qua mặt lộ
nhà văn tự xưng quá buồn
Tôi biết chất thơ và sự biên tập không dễ thuận hòa
thi tính hy hữu từ trời rơi xuống
còn việc biên tập nhiều khi là thiên lôi
we told each other those early fateful things
until the sun was blinding outside
those were fairy-tale rice plants
they did not need to grow up
Đời sống của tôi chỉ nghèo nàn trong ba cái “thời chiến, thời tù, rồi thời loạn”, suốt cả một đời “quanh quẩn” trong những “khe núi” ấy, tôi không biết uống rượu, nhảy đầm, đánh bạc, lại cả không biết xã giao, thậm chí trong thực tế còn không biết nói chuyện với … đàn bà ….
Dù mang bạo bệnh, ông ra đi thanh thản sau giấc nghỉ trưa, thỏa lòng khi viết xong tác phẩm để đời làm tròn thiên chức của ngòi bút, và điều mong mỏi nhất là ông luôn luôn muốn “quên”, thì nay nằm trong quan tài đóng kín, Thảo Trường đã quên.
Mười ngón tay
Ngón giải phóng
Ngón đấu tranh
Ngón mặt trận
Ngón chung thân
đêm nay nằm mơ thấy sóng dội mạnh
đánh dập những con hải âu vào đá
tôi không nói gì trở lại một mình
trên boong tàu đổ nát trơ sắt vụn
sơn dầu trên giấy carton
24 x 24 in
(bày tỏ lòng kính trọng đến nhà văn Thảo Trường / hommage à Thảo Trường)
Bác Gỗ thân mến,
Thấm thoát đã ngàn năm qua, tôi nhớ bác mà ghi những dòng này, chẳng hiểu có cơ duyên nào lọt vào mắt bác. Tôi mong có ngày nào trời quang nắng đẹp, bác bỏ ít thời giờ mà nhàn du về chốn cũ, gọi là giao lưu văn hóa chẳng hạn để bác và tôi mình gặp lại nhau, nhìn những thay đổi ở nhau, cho thấy những gì mất mát…
“Đúng nó đấy.”
“Đâu có giống cây táo.”
“Thì là táo Aquacia mà.”
“Có gì đảm bảo chứ?”
“Nó ở trên bàn em khi em thức dậy.”
đôi khi người đàn bà này chửi bới
dưới ống kính quay phim tại ngã tư đường
đôi khi người đàn bà này hát tình ca
trước những chiếc xe qua lại
Thơ gái đẻ hút dịch-đời tạo tác. Mang nặng tất thảy, nhưng nhất là những nhỏ, lẻ: chấm, phẩy, ngang cách, ngang nối, đoạn trắng, hai chấm, ngoặc đơn, cách chữ tự bày . . .
Và những vết thâm và nỗi thẳm.
Trời nóng bức khiến ta chẳng muốn làm gì cả. Trong căn phòng bé như hộp diêm, khí nóng nung như lò thiêu, cửa kính chói ánh mặt trời. Hắn kéo rèm lại cho đỡ chói mắt, thu hai chân ngồi trên ghế và bắt đầu cuộc chơi. Đưa hai tay vẽ vài làn sóng tượng trưng, căn phòng đã đầy tiếng sóng vỗ. Miệng hắn khạc ra một con cá để bơi lội tung tăng dưới chân.
Hoàng hôn như một con mồi thắm đỏ
Chảy mê man trên tuyết trắng mịt mùng
Không còn một con đường nào khác
Ngoài xa lộ mênh mông xa ngái
Thở dài/níu,
một bội âm
nghỉ
thêm nửa nhịp
san bằng hủy thể
phát quang mả. mồ
gạch nằm
nghe đá mấp mô
Không đủ kiên nhẫn sống cuộc sống nghèo túng, nhàm chán suốt đời là tâm-thế-sống chung của thế giới đàn bà trong Cánh đồng bất tận, làm nên âm-hưởng-nữ-quyền chủ đạo của tác phẩm. Người vợ Út Vũ không cam chịu tình trạng hai túi áo quanh năm “mỏng kẹp lép”. Những người đàn bà quê mùa khác không cam chịu…
Tôi rời quê vào Sài Gòn học đại học. Đây là lần đầu tiên tôi xa nhà và đi xa đến vậy – cả ngàn cây số. Đối với những gã trẻ tuổi quê mùa như tôi, Sài Gòn gần như là thiên đường, là nơi chất chứa hy vọng thay đổi số mệnh. Trước khi tôi đi, ba tôi đã kể rất nhiều về Sài Gòn cho tôi nghe. Thực ra, ông chỉ ở đó được khoảng một hai tháng trong một chuyến tập huấn ngày trước.
chiều sảy tay rơi vào vực nắng
hoàng hôn như đám trẻ con
chơi trò thò thụt
trốn ra khỏi nắng vàng
nhổ lịch sử biến dạng thành kẻ lang thang đầu trọc
những người dân tự vượt qua ranh giới
và vượt qua ngôn ngữ
tóc hình nhuộm đỏ vàng dựng đứng múa theo gió từng cơn
Tôi nổi tiếng gần như ngay lập tức. Bởi vì tôi liên tục ị són. Mỗi lần ị tôi lại có được một ý nghĩ nào đó để ghi vào sổ tay. Cứ tính về tốc độ ra đời ý nghĩ, đã không ai có thể thắng nổi tôi rồi.
Một lần, họ cử phóng viên phỏng vấn tôi về những bí quyết để trở thành người có tốc độ nghĩ vô địch.
Cả ngàn chiếc xe máy rầm rộ tiến vào sân. Khoảng 20 phút sau, cả hành lang trường chỉ còn vang vang vọng tiếng giảng bài của các thầy cô. Một khung trời đại học đầy năng lực học hỏi, trao đổi. Sức sống của thế hệ mới tràn lên. Trong khung lệ của những quy chế cũ xưa, một giòng tinh hoa từ nội dung tri thức thời đại đang chuyển mình.
Với riêng cách đọc ngọc-quỳnh-hoa, có hai cách hiểu chính sau đây: (1) Đó là tên của Mẫu Liễu (là “Quỳnh Hoa” hay “Ngọc Quỳnh Hoa”); (2) Đó là tên một loài hoa (là “hoa Ngọc Quỳnh”…. [Nhưng thật ra,] chúng ta có thể tạm kết luận rằng: ngọc-quýnh-hoa là cách đọc đúng…
cái gì đập hổn hển trong lồng ngực
hình như gió vừa đi qua
cái gì nằm sau xương ức bên trái
réo rắt máu chảy
Tin từ gia đình cho biết, nhà văn Thảo Trường vừa qua đời tại tư gia ở Huntington Beach vào lúc 3 giờ chiều ngày 26 tháng 8, 2010, hưởng thọ 74 tuổi. Từ …
(đọc trong ngày ra mắt Những Miểng Vụn của Tiểu Thuyết của Thảo Trường – 31/8/08)
Đọc sách là một hành trình riêng tư, mỗi người tiếp cận cuốn sách theo …