eye1eye2

Paulina Đàm, Đôi mắt nhìn lại thế gian (nhiếp ảnh, 2014)

 

Văn Xuôi trong tuần:

“Phiên Bản Tiểu Thuyết” – tạp văn của Trần Vũ
“Cẩm Cù” – truyện ngắn của Y Ban
“Thực và Ảo” – truyện ngắn của Hồ Như
Mùa Chết  phần 69-59 – tiểu thuyết của Lê Minh Phong
“Gặp Tác Giả ‘Em Ơi! Hà Nội Phố’ ở Quê Nhà” – câu chuyện nghệ thuật của Trần Trung Sáng
“Hai Cực của Sự Hủy Hoại” – nghiên cứu của Ngô Thế Vinh
”tình lữ” – Chụp và Chép của Nguyễn Thúy Hằng

Chào mừng bạn đọc đến với tạp chí văn chương Da Màu
THỰC VÀ ẢO
23.09.2014

Từ nhỏ, tôi đã nhận ra khoảng cách trong những lời nói, giọng nói nhã nhặn ấy, một khoảng cách thoạt tiên tôi muốn vượt qua mà không biết làm sao, rồi dần dà trở thành bức tường đôi khi là chỗ ẩn núp của tôi. Nhìn thẳng trước mặt, tôi hình dung bức tường ấy, những viên gạch nâu đỏ thoáng vết rêu mốc thời gian, hoặc những tảng đá nhiều hình dạng ghép vào nhau khéo léo. Nhìn bức tường ấy, và vâng dạ ầm ừ, chắc hẳn tôi sẽ qua được cuộc nói chuyện nhã nhặn của mẹ chứ?

một ngày tồi tệ
23.09.2014

có thể đầu tôi sẽ được cạo
và hai con mắt đi giày bốt
phổi của tôi bị nhồi nhét dưới cái bụng phình to
những giọng nói như tấm bia đỡ đạn

Thơ từ thơ?
23.09.2014

Mạnh mẽ nặng nề búa tạ
nhẹ nhàng dịu dàng sợi lông
nạp vào não đầy sách
thức dậy thấy trợt trơn

Cái chết của một bài thơ
23.09.2014

Tôi viết một bài thơ lên giữa ban ngày
khi nhìn thấy sĩ diện của những con người cần biện luận
cho hạn sử dụng trên cái nhãn hiệu của mình

HAI CỰC CỦA SỰ HUỶ HOẠI
22.09.2014
HAI CỰC CỦA SỰ HUỶ HOẠI

Cho dù động lực phát triển kinh tế và đáp ứng cơn khát về năng lượng là những nhu cầu chính đáng, nhưng để đi tới mục tiêu ấy, vội vã xây những con đập mà không kể gì tới hậu quả về môi trường cùng với những tác dụng tiêu cực về kinh tế xã hội như an toàn lương thực, phẩm chất môi trường thì đó là những lâu dài xây trên cát lún.

GẶP TÁC GIẢ “EM ƠI! HÀ NỘI PHỐ” Ở QUÊ NHÀ
22.09.2014
GẶP TÁC GIẢ “EM ƠI! HÀ NỘI PHỐ” Ở QUÊ NHÀ

Theo nhà thơ Phan Vũ, bài thơ Em ơi, Hà Nội phố được ông sáng tác vào mùa đông năm 1972, khi Hà Nội bị bom B52 đánh phá ác liệt . Bài thơ gồm 23 đoạn, nhưng trong một thời gian dài, vì những lý do riêng, cho đến năm 2009, nguyên tác bài thơ mới in trong tập Thơ Phan Vũ. Với ông, Em ơi! Hà Nội phố không phải là một lời thủ thỉ tự tình

cửa hàng lưu niệm
22.09.2014

để thiếp đi, hắn phải nuốt viên thần dược bào chế từ tội ác hoàn hảo
gió ngừng thổi trên ngọn sóng sơn màu đỏ rực
tương lai còn quá xa
chứng hoang tưởng thì gần

Nhậu ♦ Lý con sáo
22.09.2014

Quê tôi!
Nơi súng gươm và danh từ được in chìm trên trán
Trẻ em sinh ra để nhập cuộc
Với lừa phỉnh

mưa
22.09.2014

liễu ngõ và hoa tường
tại sao là biểu tượng
của mĩ nhân ăn sương
chờ hỏi ngài đại tướng

Đinh Cường: Hommage à Nguyễn Xuân Hoàng
20.09.2014
Đinh Cường: Hommage à Nguyễn Xuân Hoàng

Hommage à Nguyễn Xuân Hoàng 
  sơn dầu trên giấy báo in  10 x 14 in 
  Đinh Cường 20 – 9 – 2014

Nguyễn Xuân Hoàng, lần cuối
20.09.2014

Hoàng kéo ra từ dưới gối một quyển sách nhỏ, chìa cho tôi. Đó là tập thơ Paroles của Jacques Prevert. Thế hệ trẻ bên Pháp sau thế chiến II kể như ai cũng biết bài Barbara trong tập này. Chính Jacques Prevert là người viết lời ca của bản Les Feuilles Mortes ( Xác Lá ) lừng danh khắp thế giới. Và tôi cũng không ngạc nhiên khi thấy Hoàng vẫn giữ tập Les Paroles làm sách gối đầu vào những ngày mà Hoàng biết là những ngày cuối đời mình.

Phiếm bàn về một số câu nói được lan truyền trong giới họa sĩ
19.09.2014
Phiếm bàn về một số câu nói được lan truyền trong giới họa sĩ

Vẽ và thở là hai phạm trù khác nhau, hai sự việc rất khác nhau. Dù là có hàm ý vẽ đối với họ là chuyện tự nhiên, chuyện nhỏ hoặc vẽ là cần thiết như thở vậy, điều này có diễn ra đúng như câu nói ấy cũng không lấy gì bảo đảm được những sản phẩm được họ vẽ ra đều là tác phẩm…

mình nó ngồi trong ghế bành
19.09.2014

Ông ta đã sở hữu một nghệ thuật nằm ngoài công thức thông thường. Và loại truyện như vậy không thể lập lại. Nó phải duy nhất. Nó chỉ xảy ra một lần. Để vượt ra. Để thoát đi. Để hóa thân. Để đánh tráo một sân khấu dưới một lớp lụa mỏng. Để làm biến mất một con voi bằng một cái phủi tay.

Lại tình cũ ♦ Chiều xuống trở vào thành phố
19.09.2014

gặp lại người đàn bà
muôn năm- dáng đi mình xà
uốn khúc

nhìn- nức nở

69 ♦ 69(2)
19.09.2014

Những ngày này tôi nghe người ta nói với nhau rất nhiều về con số 69
bạn có nghe?
và bạn nghĩ gì về nó?

thằng câm
19.09.2014

*cái đếch gì nữa đây?
– thưa ông tôi ở bụi này
*cái gì?
– thưa ông tôi ở bụi…

mùa chết- phần 80-70
18.09.2014

Người đàn ông số 7 quay lại nhìn vào người đàn bà luôn đi phía sau anh ta. Người đàn bà có nước da ngăm đen. Bà ta cũng để ngực trần như những người phụ nữ khác. Thân hình bà ta hơi gầy, những chiếc xương sườn nhô lên một cách rõ ràng. Người đàn ông số 7 sờ xuống những chiếc xương sườn của mình và anh ta mỉm cười một cách khó hiểu.

“Tội lỗi.” Anh ta lẩm bẩm.

Đặng Phú Phong, “nỗi buồn tháng bảy”, ở được với mai sau?
18.09.2014

Nếu lộ trình thi ca Đặng Phú Phong là những thử nghiệm cùng những nỗ lực vượt qua, xóa bỏ chính mình, để hình thành cho cõi-giới thi ca Đặng Phú Phong một chân dung khác – - (Thì) “độ cồn” ẩn dụ trong “Truyện cực ngắn” của Đặng Phú Phong lại khiến người đọc, chỉ “nhấp môi” thôi, cũng thấy cháy bỏng ruột, gan niềm xót xa xấp, ngửa, chao chát đời thường. Điển hình là những mẩu truyện như “Con chim của Bác sĩ Tom”, “Đất”, “Đầu cọp, đuôi heo” “Quên”…

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)