Đầu cọp trong tranh tạc trên tường Chùa Minh, Bạc Liêu (8/2008)
Nguồn: Ferenc Ecseki Photography)
Ferenc Eseki là một nhiếp ảnh gia Hoa Kỳ, gốc Hung Gia Lợi, hiện sinh sống ở Waikiki, Hawaii. Đầu cọp là hình chụp closeup từ một bức tranh khắc trên tường chùa Minh (Vĩnh Triều Minh Hội Quán), tọa lạc tại phường 3, thị xã Bạc Liêu. Chùa được xây cất vào năm 1890, do nhóm người Minh Hương ở Bạc Liêu sáng lập làm nơi phụng tự.
Theo Eseki, anh đã bị móc ví trong khi bận rộn chụp hình. Ngày hôm sau, ví tiền của anh được cảnh sát địa phương hoàn lại, nhưng không còn số tiền (hơn $200 tiền đô la Mỹ). Thay vào đó, cảnh sát địa phương đã yêu cầu anh đóng tiền “bia” ($500,000 đồng VN) như một hình thức thù lao.
Jennifer cảm thấy thân thể mình phình lên khi dung dịch nước biển ứa theo sợi dây truyền tĩnh mạch vào lưng bàn tay cô. Từ lúc Annette đưa cô vào phòng cấp cứu đến giờ đã ba tiếng rưỡi đồng hồ. Cô đã gần như hoảng kinh không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Buổi sáng vợ khuấy cho chén oatmeal
Chén quánh đặc
ta ngồi nhơi
đầu óc quánh đặc
vẫn còn lại một người nói với theo lời chào
điều may mắn đầu tiên trong ngày
không có câu thơ nào đủ sức để tạ ơn
Dế chàng đá xoáy giọt sương hôm
Cho cỏ xanh còn uống
Cả dòng họ ve mang họng hót ra nghênh đón
Một mùa hè
Bùi Ngọc Tấn viết chuyện tù rất sống. “Người Chăn Kiến” là câu chuyện của ông giám đốc xí nghiệp chẳng may bị tù oan và còn là nạn nhân bị các tay anh chị trong tù tuyển chọn làm “nữ thần tự do,” phải ở truồng trùng trục, tay giữ một vật tượng trưng cây đuốc và đứng bất động trên cao ….
À… à… con ngủ cho sâu
Buồng cau lại quả lá trầu bỏ khô
Hỏi xem thi sĩ họ Hồ
Quệt bao nhiêu cái thì cô đỏ tình?
tôi cứ cho họ sống
trao đổi
bằng cách nhắn tin là chính
[buồn cười lắm, chỗ này
Sau này, ông mới biết, bài hát phản chiến ấy, như vết dầu loang, đem tên ngôi làng heo hút của ông gieo khắp đất nước, truyền miệng rỉ tai từ binh đoàn này sang sắc lính nọ. Hôm ấy, nghe Pierre hát chưa hết bài, ông phải bỏ nó nằm lại cong queo trong giao thông hào…
Thời tiết tháng 5 đỏng đảnh,
các cô gái chân dài học chơi trò bình đẳng nữ quyền,
xăm hình con tàu mắc cạn giữa hai bờ vú nhô cao,
chẳng phải tôi yêu mến gì san antonio
chỉ là sự trăn trở buổi chiều
vẻ tàn úa của mầu trời rất dễ mích lòng
Mẹ là thân nữ nhận hưởng mà thật sự chỉ là nhận chịu những vui thỏa của người nam để hoài thai và thoát sinh con cuộc đời cùng số phận … chỉ cầu mong đời sau lên khỏi đời trước- cái mặt phẳng tưởng là bệ phóng mà kỳ thực chỉ là nền địa ngục nối truyền không dứt … nếu không chuyển niệm được chân tính của mẹ.
bắt đầu từ những thứ không đề
em nhặt về nhánh phù sa ai đó đánh rơi ven đường
điểm vài con số
và đọc từ mảnh giấy đã bị vò nhàu vứt gần vết sẹo nơi góc nhà
Cây trăm năm đã hiếm, cây chết trong rừng trăm năm mà vẫn còn ghi lại dấu vết màu thời gian càng hiếm biết bao! Bạn có thấy thân gỗ mục ấy có nói gì đâu, nhưng những bài học từ những thân gỗ im lìm ấy đã nói với bạn biết bao điều !
Lửa đã nà áp mặt người
Lòng trắc ẩn mỏng tang như khói
Lửa hà hiếp đe dọa nung chảy tất cả
Khói mù. Chẳng còn nhìn rõ biên cương.
Khỏa thân, cũng như một thí dụ khác – tĩnh vật, là một đề tài quen thuộc trong hội họa. Khi mình vẽ tranh gọi là “khỏa thân”, hay “tĩnh vật”, hay “phong cảnh”, hay “bố cục”, thì phần nào trong đầu mình không coi đề tài là quan trọng, mà chỉ chú ý tới đường nét, sự phối hợp…
đó là lúc cuối cùng gió thổi về vùng trời cạn
và thôi nhìn thấy bóng chim bay mù khói
theo những nhịp nhàng gọi mãi
ngồi giập người bóng đổ đầy hư vô
đứng trật quần đái tồ tồ
vào hố thẳm thấy sư cô trên đồi
Tôi nhớ hôn qua hàng kẽm gai
Tôi nhớ siết ghì trong lô cốt
Bùn đỏ nát nhàu dưới chân nhón
Vừa khi trăng lên trên đồi xa
Tham quan bảo tàng chứng tích chiến tranh
Sững sờ đứng lặng trước máy chém
Những bóng ma cụt đầu an ủi,
Cuộc đi như chưa lần nào đến gần một bức tượng trên bệ thờ. Một cuộc đi náo nức, nóng bức, nồng nàn hương vị đất trời, vang vọng bước chân, bồn chồn háo hức … nhìn, nghe, xúc, tác…Nhập cuộc mà đi với nhau … như thể không biết dừng…
em đuổi con nhện vàng đêm qua vào giấc ngủ muộn
hãy để tôi yên trong những bản ballad cũ
trang điểm thật xinh bẵng chuỗi đêm ngọc trai hiếm
Biển nát
từng mảnh lạ
Một gánh giang sơn
đồng nát
Nhưng tấm lưới lại có một kẽ hở không ngờ: ĐỨA CON. Đứa con chính là kẽ hở của tình mẹ … nó chính là … đòi hỏi sống động không ngừng về tình mẹ. Tấm lưới mẹ có quăng ra cùng khắp bầu trời, khả năng “con xa mẹ” đã tiềm ẩn nơi đôi chân vừa thành hình trong lòng mẹ.
khi mùa vàng thả trôi về biển đỏ
trên dòng sông trăng tôi đã tắm máu mình
con đỉa biển rúc sâu vào thân xác
sau rốt tôi nói với cô ta- con người chứ có phải con thú
mà con thú cũng không đê tiện đến nỗi giấu mày
giấu mặt
Tôi nghẹn lời. Hồng có những ý tưởng lạ lùng. Yêu một người, lấy một người. Có con với chồng, lại coi là con người yêu. Bỏ đi lấy chồng không sợ người yêu buồn, lại sợ chết đi người yêu sẽ khổ! Tôi phải nói gì đây? Có cần khuyên lơn gì không? Không! Không cần!