Thư Tòa Soạn »

hình ảnh nghệ thuật tuần lễ 3/8 – 9/8 – 2020: nghệ sĩ Jamar Roberts

 

Qua sự ủy nhiệm của viện bảo tàng nghệ thuật Guggenheim cho loạt dự án “Tác Phẩm và Quá Trình” (Works & Process” series), nghệ sĩ Jamar Roberts đã tạo tác “Quản Thúc,” (“Cooped”) một điệu vũ phi thường dài năm phút. Ông một mình dàn dựng, đạo diễn, và thu hình (qua ipad), tại tầng trệt một căn nhà trong thời cách ly của đại dịch, điệu vũ như giấc mơ bóng đè, biến chế những hình dạng liêu trai chỉ với một đèn sàn và một đèn pin. Âm nhạc căng thẳng được David Watson (kèn túi) và Tony Buck (trống) sáng tác, hòa âm, biểu diễn qua kỹ thuật phụ họa trực tuyến.

Khi điệu vũ bắt đầu, Roberts xuất hiện như bị treo ngược từ trần nhà. Hình ảnh này gây sốc vì làm người xem nghĩ đến cảnh người da đen bị hành quyết, nhưng người nghệ sĩ như pho tượng đồng đen tuyệt đẹp, lắc lư nhịp nhàng cùng lúc khuỷu tay ông quét tròn sàn đất. Rồi hai tay ông bắt chéo qua đầu để ông dùng chúng như chân đẩy thân hình mình vào trạng thái lơ lửng, sau đó như một con bọ ông nhanh chóng dán người vào mặt phẳng của một trần nhà hay một bề phẳng nào đó. Trong không gian Kafkaesque này, trọng lực và trọng lượng không còn hoạt động theo luật thiên nhiên. Cơ thể ông cũng không. Lúc thì ông như một con cua khổng lồ, lúc thì ông như một người vừa bị ai bắn. Cuối cùng, ông là một sinh vật trong vị trí gập lưng gần như hiểm nghèo, chỉ được hỗ trợ bởi bàn chân và đỉnh đầu. Khi ông vươn cánh tay dài ngang qua cơ thể mình, tay ông chụp lấy cằm và ông đột ngột quay mặt ra khỏi ống kính.

JAMAR ROBERTS (sinh quán Miami, tiểu bang Florida) tốt nghiệp trường nghệ thuật trình diễn New World School of the Arts và sau đó huấn luyện tại Dance Empire of Miami, nơi ông hiện giảng dạy. Roberts cũng là thành viên của Alvin Alley từ năm 2002–một đoàn vũ danh tiếng của Hoa Kỳ chuyên phổ biến những sáng tác liên hệ đến truyền thống văn hóa nghệ thuật của người da đen. Ông đã trình diễn ở Nhà Trắng cùng xuất hiện trên chương trình So You Think You Can DanceDancing with the Stars. Roberts đoạt giải New York Dance and Performance “Bessie” Award (giải thưởng hàng năm cho vũ công xuất sắc có dịp trình diễn qua tư thế độc lập tại thành phố Nữu Ước) và cũng đã được mời hợp tác với đoàn vũ London Royal Ballet của Anh quốc.

Sáng Tác
“Chạy Chậm,” truyện chớp của Nguyễn Đức Tùng
“Lời Giải Oan Muộn Màng“ và “Mắt Truồng,” hai truyện ngắn của Cung Tích Biền

Dịch Thuật
“Xin mời bạn, Alphonse thân mến” (“After You, My Dear Alphonse”), truyện ngắn của Shirley Jackson – Phạm Văn chuyển ngữ

Biên khảo
“Nhân chuyện hành hương thăm mộ Alexandre de Rhodes và vài chuyện khác,” học thuật/biên khảo của Nguyễn Đức Tường

 

Jamal Roberts 2                   Jamar Roberts photo              Jamal Roberts 3

Chào mừng bạn đọc đến với tạp chí văn chương Da Màu

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT – Mắt truồng

6.08.2020

Vào thời Pháp thuộc, trước 1945, ở quê tôi, lứa chừng sáu bảy tuổi đổ xuống đa phần ở truồng. Con nít gái cũng truồng khơi khơi. Cái mặt còn có lông mày lông mi, cái háng trắng nõn. Trong vườn quê, bọn con nít đông vầy như bầy gà, ríu ra ríu rít. Đứa bẻ đôi củ khoai, đứa ăn chung trái ổi. Đứa này cắn xong tới đứa kia. Trái ổi dính nước miếng nước mũi dơ hầy.

Xin mời bạn, Alphonse thân mến


♦ Chuyển ngữ:
5.08.2020
Shirley-Jackson-brother-Barry-in-1935_thumb.jpg

Giọng bà tắt dần khi bà thấy vẻ ngạc nhiên của Boyd. Nó nói: “Cám ơn bà, nhưng mà cháu có nhiều quần áo rồi. Mà cháu không nghĩ là má cháu biết may vá gì lắm đâu, với lại cháu đoán là nhà cháu cần cái gì thì mua cái đó. Dù vậy cũng rất cám ơn bà.”

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT- Lời giải oan muộn màng

4.08.2020

Thuyên đang ở đâu? Vĩnh Th. đang ở đâu? Và cô Hồng vàng đẻ con Mỹ trắng? Và đâu Sư Tăng, Thầy Tú, chùa thiêng, miếu thắt cổ mưa mù sét đánh ngang? Đêm mùa đông 1947 tôi ngồi trong cái thúng, thúng đầu kia là hai đứa em, được chú Hai Mau vừa gánh vừa chạy băng đồng, tản cư lên đèo Tư Yên.

Chạy chậm

3.08.2020

Mỗi khi tôi cố gắng chống tay ngồi dậy, có một điều gì trong cơ thể tôi cưỡng lại, không cho tôi làm thế. Tôi nằm úp xuống sàn nhà, suy nghĩ. Tôi nhận ra điều cưỡng lại trong tôi, không cho phép di chuyển, chính là sự sợ hãi. Sợ hãi điều gì?

tụng ca cho thời gian

3.08.2020
painting_thumb.jpg

an bình trong đất cháy
tàn cũi đang trôi dạt
trong giấc mơ thời gian
như những trang sách nặng

MỘT HỒN MA BỒ ĐÀO NHA ĐÍCH THỰC


♦ Chuyển ngữ:
31.07.2020
Miguel-Gomes-author-photo_thumb.jpg

Có lần tôi đọc được ở đâu đó rằng những người vô tổ quốc không thể nào vào khuôn phép, và đây quả là một điều gây sợ hãi và sự khinh bỉ. Có lẽ ba tôi có linh cảm rằng sống quá xa Bồ Đào Nha và quá gần những nơi khác đày ông vào một không gian vô định.

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT- Lời tâm sự nửa vời

30.07.2020

Bọn nhóc hoảng sợ, bỏ chạy. Tôi phản ứng chậm, bị chú chộp đầu. Bảo, Thằng Thao, ngồi lại đó, mày phải ăn kẹo. Tôi nhai kẹo. Chú ngồi, buồn rượi con đười ươi. Đôi mắt chú nhìn lung ra nắng. Nắng quê tôi chừng là nắng buồn nhất thế giới. Tôi chưa đi khắp thế gian, nhưng cam đoan vậy.

mùa hè lỡ cỡ

30.07.2020

chữ đốt tre
những lóng thơ lỏng lẻo
người bẻ bảo răng rắc
nàng chuộng sự răng rắc

Ý-THỨC LÀ GÌ? Ý-THỨC TRONG TRIẾT-HỌC WITTGENSTEIN VÀ TRONG NHỮNG TƯ-TƯỞNG KHÁC Ở VĂN-HÓA TÂY-PHƯƠNG

29.07.2020

Chúng ta không ngừng đặt ra nhiều câu hỏi về ý-thức để biết rõ lẽ phải trái. Những câu hỏi ấy đến từ suy-nghĩ chủ-quan và khách-quan. Thực ra, nhận-xét này chỉ là những mệnh-đề nên cần được thảo-luận và chứng minh thật sáng-tỏ rồi mới đi vào kết-luận. Đó là hy vọng của chúng ta về ý-thức tinh ròng. Augustine dựa vào phương-châm của Socrates “Anh hãy biết chính anh”

Huy Tưởng, lục bát

28.07.2020
clip_image004_thumb.jpg

Tôi ngồi yên lặng, sự tưởng tượng mang tôi lại gần tác giả, vượt qua thế giới đầy tiếng động. Gần hai trăm bài thơ lục bát ngắn của Huy Tưởng trong tập Đêm Vang Hình Tiếng Chuông liên tiếp nhắc nhở ta về sự yên tĩnh, sự ngồi lại, về những khoảng cách rút ngắn. Kiên nhẫn và chờ đợi.

TÔI KỲ THỊ

27.07.2020
47c4c5d0-df6c-4676-9b8c-fc2506742c70-fotolia_198845933_subscription_monthly_m_thumb.jpg

Ngày xưa, xưa lắm, lúc tôi dễ có ấn tượng và dễ choáng ngợp vì ấn tượng, tôi đọc, và nhớ đến bây giờ, ấn tượng của đề tựa “Tôi nhìn tôi trên vách” (nhà văn Túy Hồng). Phải nói ngay rằng chữ “đọc” tôi dùng thu hẹp trong ý “đọc đề tựa” vì tôi hoàn toàn không nhớ mình đã đọc truyện cùng tên hay chưa và nếu đã đọc thì câu truyện ấy như thế nào.

Túy Hồng qua cái nhìn của học giả Tôn Nữ Nha Trang

25.07.2020
clip_image002_thumb.jpg

Lời Dịch Giả: Tin Túy Hồng qua đời vào một buổi sáng tháng 7, 2020 khiến tôi khựng lại một lát. Chị là một trong năm bà mà giới văn học mệnh danh – do yêu, ghét, nghịch, hay có thể cả… cợt nhạo – là “năm nữ quái” của Văn học Miền Nam trước 1975, gồm Nhã Ca, Nguyễn Thị Hoàng, Nguyễn Thị Thụy Vũ, Túy Hồng và Trùng Dương.

Chị Túy Hồng là người đầu tiên đã bỏ cuộc chơi ra đi, ở tuổi 82.

Đảng tranh ở Hoa Kỳ thời đại dịch

24.07.2020
donkey-elephant-facing_thumb.jpg

Ác mộng chỉ xảy ra khi một đảng mạnh quá, tiêu diệt đảng kia, và chấm dứt chế độ lưỡng đảng! Ác mộng cũng chỉ xảy ra khi một ông tổng thống nào đó bỗng nhiên chuyên quyền và được tung hô là người duy nhất, là vị “cứu tinh” của dân tộc không ai thay thế được. Hiến pháp và các định chế Mỹ hoàn toàn không cho phép những hiện tượng bất thường như thế xảy ra.

MỘT THỜI NÊN VĂNG MẶT- Bùa mê từ thuở dậy thì

24.07.2020

Năm ấy tôi mười ba tuổi, sinh lực lẫn thần hồn tôi chưa biết mùi giao cấu nam nữ là gì. Một đêm tối trời, chị Hai Xuân xinh đẹp kéo tôi lên giường ngủ cùng chị. Hồi này dân miền quê chưa biết tới ánh điện. Đêm có trăng mơ màng, không trăng xóm làng tối thui một cái túi mực, chỉ lấm tấm trên kia sao trời.

Những thiểu số không gương mẫu của nước Mỹ

23.07.2020
Protesting-Asians-2_thumb.jpg

Bởi vì im lặng là đồng lõa, đã đến lúc người Mỹ gốc Á khước từ vai trò thiểu số gương mẫu, bỏ lối giả vờ ngoan ngoãn và bước ra khỏi vị thế hưởng lợi khi đứng bên lề, để đi cùng với các sắc dân khác trong cuộc tranh đấu không bao giờ dứt cho sự bình đẳng trong xã hội loài người.

Chúng tôi không cần tượng đài – chúng tôi bảo tồn lịch sử bằng những cách đáng ghi nhớ hơn

22.07.2020
image_thumb.png

Vào ngày hôm ấy, tôi là hiện thân của nữ điểu Chapungu khi đứng dưới ánh nắng mặt trời chói chang suốt gần bốn tiếng đồng hồ. Khi giờ đã điểm, chiếc cần cẩu tiến vào vị trí …. Dân chúng cũng vậy – họ la, hét, giương tay đấm lên trời, và thu hình bằng điện thoại và máy ảnh. Cánh của Chapungu cùng với cây cần cẩu vươn lên dõng dạc tuyên ngôn ngày tàn của Cecil John Rhodes.

Will We Remember?

22.07.2020
history-of-violence_thumb.jpg

Humans are not created equal, unlike what Thomas Jefferson once asserted …. However, humans are one of very few species having the potential to create a more equitable environment for ourselves and our future generations ….[I]f we have learned anything from our violent and tragic past, it would be the will to bend the arc of the moral universe toward justice, one step at a time.

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT- Những niềm đau hóa thân.

22.07.2020

Cô đang trong cái khí hậu một thủ đô bị bao vây bởi muôn trùng hiểm họa, rộn ràng đảo chính, nức nở biểu tình, mày mò đặt khối thuốc nổ, thông minh cực kỳ canh giờ giấc đúng giờ tan sở, buổi hội họp, khi cùng vui chung trong quán rượu, tất thảy, nhất thiết phải cùng lúc, một ánh chớp, chúng phải chết tươi hàng loạt. Một hàng áo quan bên này bày ra, lũ huy chương đầu kia được gắn.

BÓNG TỐI LÀ ĐỈNH CAO

20.07.2020

Sư Khoáng buộc học viên phải nhắm mắt để quên đi màu sắc, quên đi mọi hình ảnh quen thuộc trong lúc phân biệt các loại âm thanh Khoáng cho các huấn luyện viên ở Nhạc Viện tạo ra để học viên nghe. Dần dà học viên tranh đua nhau để được mù và bắt đầu cảm thấy mù cũng quan trọng chẳng khác đỉnh cao của âm nhạc. Được mù là đạt được đỉnh cao

không đề

17.07.2020

kề bên bàn phím chữ
tôi nhìn bàn phím chữ tự biến thành chim ưng
mang trên thân bộ lông hồng
và hiện có một cuộc đời hẳn hoi- thử
truy về sau

UTOPIA KHÔNG CÓ THỊT CHÓ – MÙA DỊCH ĐỌC LẠI VĂN HỌC PHẢN ĐỊA ĐÀNG

17.07.2020
Dog-Panopticon_thumb.jpg

Cách nghĩ của John Cornyn ở trên là âm vọng của cách nghĩ thời thuộc địa, khi các nhà ái quốc Đông Kinh nghĩa thục cũng không thoát khỏi ảnh hưởng xu thời, đến nỗi đi phát động phong trào cầm kéo cắt tóc người qua đường, hô hào mạnh mẽ “Húi hề, húi hề – Bỏ cái ngu này – Bỏ cái dại này”, với niềm tin tóc dài hay tóc ngắn là cái quyết định số phận một dân tộc.

Huy Tưởng và nhịp sáu, tám trên vách đêm.

17.07.2020
ht2_thumb.jpg

Nhà thơ Huy Tưởng đã bắt đầu tập thơ mới Đêm vang hình tiếng chuông của mình bằng một bài thơ lục bát phá cách rất hàm súc. Đây là tập thơ thứ tám của ông sau hơn 60 năm đi và thở trong làn khí quyển thơ ca với một đức tin tuyệt đối vào sự truyền dẫn của cảm xúc.

Trái Lạ / Strange Fruit

16.07.2020
image_thumb.png

Cây miền Nam mọc đâu trái lạ/ Máu trên lá và máu trong rễ/ Xác đen theo gió Nam quay nhẹ/ Dưới cành dương trái lạ lung lay
Southern trees bear strange fruit/ Blood on the leaves and blood at the root/ Black bodies swinging in the southern breeze/ Strange fruit hanging from the poplar trees

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT – Có nhiêu điên nhiêu

16.07.2020

Miền Nam bắt đầu cơn đột quỵ.

1964, 1965, triền miên những cuộc binh biến dưới nhiều tên gọi, chỉnh lý, đảo chính, cách mạng, từ các tướng già tướng trẻ, tướng thân Pháp, tướng thân Mỹ, tướng con Chúa, tướng nhà Phật, tướng thuần quốc gia, tướng nằm vùng.

Phật giáo góp mặt trong dòng xe cộ lừ đừ trên đại lộ là vô số bàn thờ Phật.

TRÊN ĐỈNH DỐC SƯƠNG MÙ

14.07.2020
image_thumb.png

Cà phê phin có lẽ là một sáng tạo riêng của Việt Nam, tôi có một người thầy dạy tiếng Pháp là người Ba lê chính gốc, ông thường uống cà phê trong cái bát lớn chứ không uống trong phin như của Việt Nam, ông bảo tôi người Pháp không uống phin như Việt Nam. Bây giờ thì trên thế giới nhiều người đã biết đến lối pha cà phê của chúng ta.

MỘT THỜI NÊN VẮNG MẶT- Bị nhiễu loạn từ tuổi học trò

14.07.2020

Tôi bị ngấm thuốc “Biệt ly”, từ tuổi học trò. Miền thanh tân của tuổi trẻ đã mau chóng biến dạng. Khởi đầu là vô danh, bóng tối. Từ một con ấu trùng sống qua hai trăm ngày, để ra kiếp/con phù du, chết trong một hoàng hôn ngày. Lửa mặt trời hãy còn, chúng tôi đã vào kết thúc.

Sự thật đằng sau việc tháo gỡ các tượng đài

13.07.2020
image_thumb.png

Phản ứng tích cực của nhiều giới trong các chính quyền tiểu bang, quận, tỉnh và các cơ sở văn hóa đối với việc gỡ bỏ những tượng đài và biểu tượng của quân phiến loạn, đặc biệt việc gần đây khi tiểu bang cuối cùng là Mississippi quyết định loại bỏ lá cờ của tiểu bang đã biểu hiện cho phe phiến loạn, cho thấy đòi hỏi sự thật lịch sử phải và đã bắt đầu được tôn trọng.

Tạo Chỗ / Making Room

10.07.2020
Dan-Sully-Night-Bus-01-2012.jpg

Người đàn ông không hề có một phản ứng gì khi bạn ngồi xuống vì ông quen thuộc với cái chỗ ngồi trống này hơn bạn nhiều. Đối với ông ấy, bạn tưởng tượng, nó giống như hơi thở hơn là nỗi ngạc nhiên; ông đã phải suy nghĩ về nó nhiều lắm đến nỗi điều đó không còn có thể gọi là một suy nghĩ nữa.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)