IMG_4430

Guardian Spirits of the Land: Ceremony of Sovereignty (Thần Linh Giữ Đất: Nghi Lễ Chủ Quyền) (2000)- acrylic on canvas- Triển lãm Unceded Territories (Lãnh Thổ Bất Sang Nhượng) tại Museum of Anthropology thành phố Vancouver, Canada.

Lawrence Paul Yuxweluptun dùng nghệ thuật làm chứng cho lịch sử và tranh đấu cho quyền sống của thổ dân Canada. Giòng dõi của bô lạc Cowichan Salish và Syilx (Okanagan), ông tự gọi mình là kẻ vẽ lịch sử  hay người dựng đài tưởng niệm hiện đại cho những bộ lạc và những quốc gia đầu tiên của vùng British Columbia như chúng ta biết ngày nay. Triển lãm Unceded Territories (Lãnh Thổ Bất Sang Nhượng) đánh dấu hành trình 30 năm sáng tạo của Yuxweluptun. “Bất Sang Nhượng” ở đây, ngoài ngụ ý về quyền tự trị và làm chủ đất đai  bộ lạc, còn là quyền được vẽ điều mình thấy theo cách mà mình muốn. Việc phá vỡ nguyên tắc và truyền thống tạo hình Tây phương cũng như các thể loại đặc trưng vùng Tây Bắc Canada cho thấy  tự do là thuộc tính của sáng tạo và của Thổ dân kết hợp lại: “Bất Sang Nhượng” qua các cuộc chiến, các hiệp ước, cho dù bị thất trận, tiêu diệt, và ngược đãi cho đến ngày nay.

Khung cảnh trong tác phẩm Guardian Spirits of the Land: Ceremony of Sovereignty mang vẻ  tiêu điều của vùng đất chết. Một phụ nữ dường như đang tìm cách cứu vãn chút gì, cuốn một địa điểm bộ lạc vào thanh gỗ khắc chạm, hay như tựa đề gợi ý, nàng cuộn lại vùng lãnh thổ thuộc chủ quyền thổ dân và cất đi dành cho thế hệ mai sau? Chung quanh nàng, có phải những thần linh hộ mệnh đất đai đang truyền lại sức sống cho vùng đất qua những điệu múa, tiếng trống, lời ca, vui chơi trong ánh sáng muôn màu? Yuxweluptun vẽ từ tầm nhìn của thổ dân; ông vẽ cây cỏ, sông núi hoạt náo như những sinh linh theo phong cách ông gọi là tân siêu thực (neo-surrealist), nhưng với chủ đề bắt rễ từ kiến thức bộ lạc Salish ven biển cổ xưa, nơi địa dư và phong thổ là những linh hồn sống động.

 

Biên Khảo:
Khói Vương Vào Mắt” của Nguyễn Nhân Trí

Sáng Tác:
”Đôi Mắt”- truyện chớp Âu Thị Phục An
”Giữa Trưa Hè”- truyện chớp Lê Thị Thấm Vân
”Hoa Đồng hồ”- Tạp Văn của Tuấn Anh
Sinh Ra Từ Trứng- phần 3: Trong Quán Cà Phê- Bí Mật Nhỏ của Tôi/ tiểu thuyết Nguyễn Viện
Chụp và Chép của Thường Quán

Nghệ Thuật:
”Phỏng Vấn Chớp với Hoạ Sĩ Nguyên Khai”- Trịnh Thanh Thuỷ thực hiện

Chào mừng bạn đọc đến với tạp chí văn chương Da Màu
ĐÔI MẮT
29.08.2016

Buổi sáng thênh thang. Và ông cố gắng nhìn qua tàng cây rậm rạp.

Tôi đã từng thấy em qua óc não. Thế thôi.

giữa trưa hè
29.08.2016
giữa trưa hè

“Em đã đổi lotion?”.

Nàng nghiêng mảnh vai trần mướt mịn về phía mặt chàng.

nhục * thu cắt
29.08.2016

điểm hai con
mắt tù mù
tha la
lúng liếng ôm lấy phiền hà
đẩy mùa tráng liệt
hưng ca một lần

Kiến trúc hùng vĩ kỳ quái bị lãng quên của trường nghệ thuật quốc gia Cuba

♦ Chuyển ngữ:
26.08.2016
Kiến trúc hùng vĩ kỳ quái bị lãng quên của trường nghệ thuật quốc gia Cuba

Ngoài sự khêu gợi về tính dục, tòa nhà mỹ thuật của Porro cũng là một bình luận về quá khứ và tương lai của Cuba. Khi bạn đi vòng trên hành lang uốn cong của ngôi trường, bạn không thể thấy nơi bạn đã đi qua hay nơi bạn sẽ tới. Sự mất thời gian và phương hướng là một ẩn dụ về giai đoạn phát triển mới của Cuba. Tòa nhà là hiện thân của sự phấn khích lẫn lo sợ trong cuộc cách mạng mới này.

Nhà Văn
26.08.2016

nhà thơ nói với cô gái, “Hãy dừng lại tình yêu trẻ trung của cô dành cho tôi. Tôi bị nghẹt thở.” Cô gái im lặng, hàng ngày viết thư tay cho nhà thơ và gửi đi. Nhà thơ lần lượt nhận những lá thư

vỡ tiếng mặt trời cười, gồm thâu * mùa hạ đỏ
26.08.2016

về thăm. bóng chung dã dượi
trở mình thất thế gượng cười
thời tôi vứt bỏ còn phơi bóng thù
một trời nứt tiếng gồm thâu!

con sâu * cắt tóc * chờ đợi
26.08.2016

Khiến phần thân trên chao đảo gà gật
Vì nhắm mắt
Nên càng khó giữ thăng bằng
Tất cả chỉ kết thúc
Khi người thợ tháo rột khăn choàng, phủi tóc dính trên vai và mang đến chiếc gương lớn
Để nhìn mái tóc từ phía sau

Sinh Ra Từ Trứng- “Đứa Con Ngoại Hôn”/”Người đàn ông mặc bộ đồ nỉ đỏ”/”Ông Hoạ Sĩ”
25.08.2016

Tôi hoàn toàn tin rằng người ta có thể được sinh ra từ trứng cũng như đẻ ra trứng. Tôi cảm nhận được tính vô danh của con người trong câu chuyện này, vì thế tất cả các nhân vật đều không tên tuổi và họ thường bị lẫn lộn vào nhau bởi tính vô danh của nó, cũng có thể vì cuộc đời như tôi thấy, vốn chằng chịt vay mượn và lập lại

Tên đãi chữ khù khoằm ở Hoang Dã Tây
24.08.2016
Tên đãi chữ khù khoằm ở Hoang Dã Tây

Nhìn tranh [VNM] tôi cứ nghĩ vẩn vơ, giá như loài người có dương vật mọc giữa trán thì tuyệt vời biết bao! Thế giới sẽ vạn lần văn minh hơn; con người sẽ chân thực và đạo đức hơn gấp ức triệu lần! Sẽ gần với thánh thần. Nếu có tên người nào mặc quần áo (gốc của mọi thủ đoạn chính trị bịp bợm nhất) sẽ bị coi là phạm tội khiêu dâm, tội âm mưu phản loạn, tội quỷ ám, tội chống lại loài người.

tỉnh giấc
24.08.2016

không cần một ngôi đền rửa tội
không cần những thánh nhân gửi ánh sáng lên nốt nhạc – hạt mầm cô đơn
hiện hữu
Tình yêu mở cánh cửa của ngôi nhà trong tối
đến bên bóng dáng nhỏ đang ngồi
lặng lẽ
ôm vào lòng

khảy. với cò bợ
24.08.2016

không có bài thơ nào được rọc phách
trong cuộc thi vương hậu tảo ngữ
quét chợ mù giời
sự bí ẩn nằm bên trong lá bài tẩy
thạc xỉ mummum thời hậu diện

ĐỪNG TOAN GIẾT CHẾT THỜI GIAN.
23.08.2016

Bọn họ âm mưu giết chết thời gian. Ngày hành quyết đã được ấn định.

Các nhà thơ phản đối, “Đừng giết. Đừng âm mưu giết thời gian. Bởi đêm qua, tháng trước, thập niên trước nữa, thậm chí trong nhiều thế kỷ trước, thời gian chẳng làm chi nên tội.”

Khải thị đêm * cát bụi mãn khai
23.08.2016

Sáng nay thấy lũ thạch sùng già cỗi
sám hối sau bức tường mốc thếch
trong ngôi nhà ngói nâu
một chiều vô lộ
giữa gập ghềnh lụa đỏ

Trần Băng Khuê, Mẫn Cảm và Hóa Thân? Khảo nghiệm qua hai truyện ngắn “Xưng Tội” và “Ju”.
22.08.2016
Trần Băng Khuê, Mẫn Cảm và Hóa Thân? Khảo nghiệm qua hai truyện ngắn “Xưng Tội” và “Ju”.

Trước giờ hiếm lắm, một người viết mới, hẵng vô danh lại khiến tôi đọc mà phải run lên vì khoái khẩu như Trần Băng Khuê. Một nỗ lực phá ra khỏi thứ xiềng cổ hủ chăng, tôi không rõ lắm, nhưng có thể đây là một mẫn cảm cần thiết trước khi hóa thân.

nhục * thu cắt
22.08.2016

tối chiều mặc kệ sớm trưa
[đò đưa cứ mặc đò đưa]
sông thì cạn đáy
biển thừa
nạc

bóng râm * Peru * canh chừng * Ocarina
21.08.2016
bóng râm * Peru * canh chừng * Ocarina

Bạn an lòng chỉnh lớn âm lượng
Trở về với làn hơi của Diego
Trong tiếng Ocarina đắm đuối
Ít ra bạn cũng còn có nhiều nơi
Cho dù thế giới không một phút giây khoan dung bạn

ĐỜI. LUÔN THÊM NHỮNG CON DỐC ĐỨNG.
20.08.2016

trong hình nhân một gã gù
tôi cõng đời
thỉnh thoảng khòm lưng quay nhìn lại
hình hài chính mình
vẫn mãi khom
chập choạng trên từng đầu dốc

Trang Phục Một Cái Bóng / Vestir Una Sombra / To Dress A Shadow
19.08.2016
Trang Phục Một Cái Bóng / Vestir Una Sombra / To Dress A Shadow

Nó sẽ kháng cự cử chỉ muốn đội cho nó một mái tóc giả vàng hoe (cái hào quang bấp bênh chung quanh một khuôn mặt không hiện hữu!) và bạn phải nhanh tay vẽ miệng, môi nó với khói thuốc lá, rồi đeo nhẫn, vòng để làm thành tay nó, trong khi nó vẫn dùng dằng chống cự, đôi môi sơ sinh thì thầm những tiếng than thở từ muôn thuở của một sinh linh bừng tỉnh với thế gian.

Nhà thơ
19.08.2016

Có một nhà thơ, ngày nào ông cũng rửa tội mình vào lúc nửa đêm, khi tỉnh giấc. Lúc ấy, ông ngồi dậy vừa viết vừa khóc rồi ngủ tiếp lúc gần sáng.

sao nằm dưới biển * mùa hè ở cữ
19.08.2016

chiếc quần sọt màu nước biển
hứng mưa lưng tròng
mùa dưa chín bổ đôi quả dọc
môi háp thạch biền
đừng chắt lưỡi
đêm chờ nung nấu
hàm vôi đen

Sinh ra từ trứng- phần 1 “Căn Phòng Tầng Áp Mái”
18.08.2016

Những giọt nước đi từ rừng ra biển. Những con cá ngựa thở ra bọt nước, chúng tôi ngửi thấy mùi lá mục, nhưng chẳng có vấn đề gì. Bề nào chúng tôi cũng phải thở và làm tình. Bề nào chúng tôi cũng phải kiếm ăn. Chuyện con đực mang thai không phải là lỗi của chúng tôi. Những dòng máu loang trên biển không can dự gì đến số phận chúng tôi hay đại sự của thế giới.

CÔNG TẮC
17.08.2016

Tôi nói “Nếu cậu muốn tìm nó thì phải vào kí túc.” – “Viễn không có ở ký túc.” – Hắn nói. Và tôi đáp ngay “Thế thì nó cũng không có ở đây. Thỉnh thoảng lắm nó mới về đây. Không phải hôm nay.” – Hắn gãi đầu “Anh biết Viễn đi đâu không?” Hắn ngừng câu hỏi lại. “Kí túc xá.” – Tôi nói – “Hoặc chỗ nào đấy, nhưng rồi nó sẽ về ký túc xá.”

Một Lời
16.08.2016
Một Lời

Người phi công nói: chuyến bay đã không còn chỗ, nhưng người mẹ đã cố gắng đẩy đứa con lên, rồi người mẹ đứng lại, một tay đưa lên vẫy. Chiếc trực thăng bay lên và tôi nhìn thấy người mẹ quì xuống như cầu nguyện. Đẩy đứa con lên, tôi không quên được hình ảnh ấy. Có một nơi được gọi là hy vọng và cõi sống. Và một nơi là cõi chết.

CHUYỆN VỀ MỘT TẤM GƯƠNG SOI
16.08.2016

Đúng là nó chẳng thể nói được, nhưng vì lưu giữ quá nhiều loại hình ảnh soi vào nó, hay nó soi rọi mọi ngóc ngách của thiên hạ, ai có thể cấm nó cảm nghĩ? Có hôm tôi thấy nó u buồn, rất ư là u buồn, nó đứng đó như gượng gạo làm cho xong bổ phận.

Về Dương Nghiễm Mậu
15.08.2016
Về Dương Nghiễm Mậu

Trong truyện [Dương Nghiễm Mậu] dĩ nhiên có vợ có chồng, có sinh con đẻ cái theo lẽ tạo hóa; nhưng mê ly đú đởn thì không có đâu. Những cô cậu nhân vật của Khái Hưng Nhất Linh trước kia, của Nguyễn Đình Toàn Mai Thảo sau này, mà bị bắt bỏ vào trong thế giới tiểu thuyết của Dương Nghiễm Mậu kể như bị đày ra Côn Lôn, bị vất vào sa mạc.

Thủy Đao Lan
15.08.2016
Thủy Đao Lan

Có người nói: những cánh lá như mũi kiếm, vậy hoa nó sẽ như thế nào, tự hoa nó đã là sự yếu đuối dịu dàng .… Hình bóng người khách lạ lại đến với chủ nhân: một người bạn từng học đánh gươm ngày trước … một thời học đánh gươm … tất cả quá khứ chập chờn hư ảo. Có một thời như thế?

hỏi
15.08.2016

nước việt nam đang đứng ở đâu?
người việt nam ở đâu trên quả địa cầu?

Rỗng 3 * nhạt nhẽo
13.08.2016

Nhắc tôi đi buổi chiều khốn nạn ơi?
Tôi đang thèm mùi thơm
Miếng thịt con chó đang ăn
Tôi đang biểu diễn cho một nhân vật chính
Kìa, thiếu thốn, khó khổ vô cùng

@2006-2012 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)