Những nhà chủ trương ngữ học nhận thức thẳng thừng bài bác quan điểm cho rằng nguồn suối ‘thật sự” của ẩn dụ xuất phát từ trong văn chương và nghệ thuật. Theo họ, những thiên tài sáng tạo của giới nghệ sĩ không tạo ra hầu hết các ẩn dụ.
đàn lừa mũ nỉ che
tội vạ cố giấu
lông lá ngồm ngoàm
khùng khùng tưng tửng
Nhưng chỉ cần qua hơn mười năm, nhìn lại cái bình chứa thủy tinh, thấy giọt sinh mệnh ấy vơi đi gần một phần ba, anh mới giật mình. Sao mình vẫn còn đang say ngủ trong khi từng chút nước vi diệu thoát đi? Sự sinh diệt thật vĩ đại. Nó làm cho cuộc đời…
chiếc hôn rơi lăn lóc giữa khoảng chật anh & tôi
khoảnh khắc cầu thang dẫn
vừa đủ hẹp để trải rời những mảnh nụ hôn vỡ
cẩn vào tôi nỗi buồn thang cân bóng núi
Nguyễn Đức Tùng là một giọng thơ ngay khi tiếp cận đã cho tôi hình dung những dự báo ấn tượng. Thơ anh không ồn ào, lên gân, ngay cả khi viết về những điều to tát, dễ xúc động, đụng đến sự quan tâm, ý thức cộng đồng. Ở đó anh có cách nhìn riêng…
Nói cho gượng gạo, nó là tình yêu
Ngay cả của những kẻ thất tình chuyên nghiệp
Chưa bao giờ ngưng thói quen
Lãng phí hận thù.
Bước qua xiêm áo nền nã
Mảnh trăng non
- lăn lóc phía bìa rừng
Chưa. Hay chẳng bao giờ?
Tự cổ chí kim, tự sát luôn là lựa chọn khó khăn nhất đối với một con người, nó đòi hỏi một sự dũng cảm phi thường cho dù đó là dũng cảm chấm dứt sự hiện tồn của bản thân. Dưới con mắt của các nhà tâm lý học, sức ép từ bên ngoài xã hội và từ nội giới cá nhân là nguyên nhân…
không muốn trả lời câu hỏi của em
tôi đành khất
hai mươi năm sau em sẽ hiểu vì sao